Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 124
Đối với em, anh cũng là ngoại lệ

❊ ❊ ❊

Trong lễ trao giải, Vương Diệc Thần nhận được đề cử diễn viên có tầm ảnh hưởng nhất cũng như có số bình chọn cao hơn các ứng cử viên còn lại nên khi được nói cảm nghĩ là anh luôn dành những lời cảm thán đến đoàn làm phim và đạo diễn đã tin tưởng trao vai.

“Cảm ơn đạo diễn và đoàn làm phim cùng vất vả nhiều tháng qua để cho ra thành phẩm tốt nhất, tôi sẽ cố gắng hơn nữa trong tương lai. Một lần nữa, cảm ơn mọi người ủng hộ./”

Các nghệ sĩ khác như Lộ Nghiên – Tiêu Cẩn Lâm – Kim Yến Yến cũng tham dự và không ngừng vỗ tay tán thưởng, phía sau hậu trường nơi Vương Diệc Thần rời khỏi có vài vị tiền bối đi ngang liền lễ phép chào hỏi.

“Thần à, ngày mai chúng ta có qua đón Giản nữ thần luôn không?”

“Để em hỏi cô ấy./”

Cùng lúc đó tại nhà chính của Giản thị, Giản Tuyết Ngưng đang thu dọn hành lý thì điện thoại từ Vương Diệc Thần reo lên nên cô nhẹ nhàng bấm nghe.

“Tiểu Ngưng, ngày mai có cần tụi anh qua đón không?”

“Không cần phiền vậy đâu, anh cứ gửi em địa chỉ. Sáng mai em tới sớm là được.!”

Vương Diệc Thần nhận được câu trả lời nên yên tâm gác máy, còn Giản Tuyết Ngưng thì tiếp tục thao tác dọn đồ.

“Ngày mai cô ấy sẽ tự qua, không cần đón đâu anh Hùng.”

“Được.”

Sáng sớm tinh mơ, Giản Tuyết Ngưng một mình xách va li xuống nhà chính đúng lúc gặp ông cố Giản đang ngồi uống trà ngay phòng khách.

“Tiểu Ngưng, dậy sớm như vậy đi đâu à?”

“Vâng. Cháu có hẹn với Thần, hỗ trợ phiên dịch cho anh ấy trong lịch trình sắp tới.”

Giản Tuyết Ngưng ăn uống nhanh gọn và nhờ chú tài xế đưa đi, cô không quên chào tạm biệt ông cố Giản rồi mới lên xe. Khách sạn nơi Vương Diệc Thần đang ở mà Giản Tuyết Ngưng sắp đến vốn dành cho nghệ sĩ nghỉ ngơi nên có độ bảo mật cao, lúc này đoàn đội của anh cũng đang thu dọn chuẩn bị ra sân bay.

“Tiểu Ngưng tới chưa?”

“Đang trên đường rồi anh.”

Vài phút sau, tài xế riêng dừng lại ngay cổng khách sạn và lấy va li xuống giúp Giản Tuyết Ngưng.

“Vậy tiểu thư, tôi về trước nha.”

“Vâng. Cháu cảm ơn, chú về cẩn thận nhé./”

Vương Diệc Thần bên trong chờ đợi thì nhận được điện thoại từ Giản Tuyết Ngưng, bản thân không thể ra ngoài nên nhanh chóng nhờ quản lý Hùng ra đón.

“Nữ thần, vất vả cho cô vài ngày./”

“Không sao mà, anh Hùng. Có thể giúp được mọi người là em vui rồi.!”

Quản lý Hùng dẫn Giản Tuyết Ngưng vào gặp Vương Diệc Thần và đoàn đội đang chờ bên trong.

“Nào mọi người, giới thiệu một chút. Giản Tuyết Ngưng, nữ thần của chúng ta sẽ hỗ trợ phiên dịch trong lịch trình ở nước ngoài vài ngày tới. Cùng chào đón cô ấy nha./”

“Chào mọi người, vài ngày tới mong mọi người chiếu cố tôi nhé.”

Đoàn đội đồng loạt vỗ tay chào mừng, sau đó Vương Diệc Thần điềm đạm tiến đến chỗ Giản Tuyết Ngưng hỏi han và bắt đầu cùng đoàn lên xe ra sân bay.

“Mệt không?”

“Không sao.”

Hiển nhiên thông tin sớm bị rò rỉ nên có rất nhiều người hâm mộ chờ sẵn, và càng thêm phấn khích khi Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng xuất hiện cùng nhau. Phải mất thời gian khá lâu cả hai mới lên được máy bay, nhưng anh không quên quan tâm cô đầu tiên.

“Tiểu Ngưng, không sao chứ?”

“Em không sao, yên tâm.”

Chỗ ngồi của cả hai trên máy bay được quản lý Hùng sắp xếp cạnh nhau …

“Đây là lần đầu tiên em đến tuần lễ thời trang này đó, khả năng cao sẽ gặp lại Kazue và Mi Yeon rồi./”

“Với thân phận của em, anh nghĩ là sớm được mời rồi chứ?”

Câu hỏi từ Vương Diệc Thần khiến Giản Tuyết Ngưng suy tư trầm ngâm và hồi đáp.

“Em của lúc đó vốn không muốn ở chỗ đông người, nên chị Khiết từ chối lời mời nhiều lắm. Về sau, vì để giúp Yến Yến có địa vị trong công ty nên em gửi đề xuất nhờ họ giúp đỡ.”

“Ồ.”

Thời gian bay mất khá nhiều giờ, vì vậy Giản Tuyết Ngưng đề nghị Vương Diệc Thần tranh thủ nghỉ ngơi khiến anh không ngần ngại tựa đầu lên vai cô. Riêng cô lại khác, công việc ở các tập đoàn vẫn phải giải quyết nên cô lặng lẽ xem tài liệu qua máy tính bảng. Song song đó, phía Ninh Tuấn Khang và Giản Trữ Luân hẹn cùng đàm phán lại hợp đồng.

“Tiểu Ngưng không có mặt à?”

Ninh Tuấn Khang nhìn cảnh nhớ người mà lên tiếng hỏi thăm Giản Trữ Luân.

“Bình thường, Tiểu Ngưng không ở công ty đâu. Vả lại, hôm nay con bé đi hỗ trợ công việc cùng với chồng sắp cưới rồi./”

Ninh Tuấn Khang chợt im lặng khi cái tên chồng sắp cưới được nhắc đến và Giản Trữ Luân cũng vô tình nhận ra sự thất vọng từ anh…

“Ninh tổng ưu tú như thế này có phải từng được rất nhiều cô gái theo đuổi không?”

“Hở? À, không nhiều đâu./”

Giản Tuyết Ngưng vẫn đang tập trung xem tài liệu thì Vương Diệc Thần mơ màng tỉnh giấc …

“Xin lỗi, em làm anh không ngủ được hả?”

“Không. Anh khát nước thôi, em … xử lý việc ở tập đoàn à?”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu nhẹ thay cho câu trả lời, nhưng lại làm cho Vương Diệc Thần có phần lo lắng.

“Anh quên mất em vẫn đang hỗ trợ công việc của gia tộc, đi cùng anh liệu có lỡ chuyện gì không?”

“Không có, em chỉ xem lại thôi chứ không ảnh hưởng gì đến chuyến đi này đâu.”

Trông thấy Vương Diệc Thần vẫn còn day dứt nên Giản Tuyết Ngưng liền bỏ máy tính bảng xuống một bên và chầm chậm nắm lấy bàn tay của anh …

“Em thật sự không sao đâu, cho dù công việc có nhiều thế nào thì khi những lúc anh cần em sẽ đều có mặt ở đó.”

“Nhưng mà, anh lại không thể có mặt những lúc em cần. Anh …”

Lời chưa kịp dứt thì trên đôi môi của Vương Diệc Thần chợt có một luồng hơi ấm áp, chính là anh bị Giản Tuyết Ngưng cắt ngang lời đang nói bằng một nụ hôn …

“Không cho phép anh nói những lời như thế nữa, nếu không em giận đó.”

Vương Diệc Thần khẽ ừ mà đồng ý rồi lại tiếp tục nụ hôn dang dở kia với Giản Tuyết Ngưng, may là chỗ ngồi của cả hai biệt lập nếu không e là họ sẽ phải chịu khổ trong sự ngọt ngào nọ rồi. Thanh âm từ tiếp viên thông báo máy bay sắp hạ cánh và cả đoàn đội gấp rút thu dọn hành lý, trong khi đó bên ngoài sảnh chờ cũng đang có rất nhiều người hâm mộ chờ sẵn nhằm gặp gỡ cặp đôi hạnh phúc nhất hiện nay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy