Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2764 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 109
Mãi yêu

❊ ❊ ❊

Trường đua ngày càng nhộn nhịp khi còi tín hiệu vang lên bắt đầu thi đấu, nhiều xe mô tô lập tức di chuyển bánh lái và tập trung đường đua của bản thân. Giản Tuyết Ngưng bên trong phòng chờ dành cho khách cũng rất là hồi hộp, không ngừng chấp hai tay cầu nguyện.

“Đã tới điểm cuối cùng, và tuyển thủ Vương Diệc Thần đang theo đuổi sát sao vị trí đầu. Nếu có thể vượt qua thì cậu ấy sẽ tiếp tục là quán quân năm nay.”

Bình luận viên vô cùng sôi nổi nhưng Giản Tuyết Ngưng chỉ chú ý vào Vương Diệc Thần, trọng tài cuối điểm đã giơ cao cờ chiến thắng và anh đã vượt ngang tới đích ngay phút chót khiến khán đài hô vang chúc mừng.

“Và quán quân năm nay thuộc về tuyển thủ Vương Diệc Thần, xin chúc mừng.”

Giản Tuyết Ngưng âm thầm tự hào nhìn Vương Diệc Thần đang được trao giải, sau đó lại ngẫm nghĩ lại chuyện du học kia cho đến khi anh tìm tới.

“Tiểu Ngưng, anh còn buổi phỏng vấn chung. Chờ anh một lát nhé.”

“Em biết rồi, anh mau đi đi/”

Thời gian phỏng vấn riêng của Vương Diệc Thần kéo dài khá lâu, riêng Giản Tuyết Ngưng được sắp xếp nghỉ ngơi trong phòng chờ của anh thì lại vô tình ngủ thiếp đi.

“Phỏng vấn rất tốt, một lần nữa chúc mừng cậu nhé./!”

“Cảm ơn mọi người.”

Vương Diệc Thần cùng nhiều bó hoa trên tay trở về phòng nghỉ thì đã thấy Giản Tuyết Ngưng ngủ gục trên thành ghế sô pha nhỏ, anh chầm chậm đặt bó hoa xuống rồi nhẹ nhàng bước tới chỗ cô. Khuôn mặt khi ngủ của cô như một đứa trẻ khiến anh nhìn mãi không thôi, những tóc mái lưa thưa rũ trên phần trán thì cô cũng vừa mở mắt dậy.

“Xin lỗi, em ngủ quên mất.”

“Làm sao vậy? Vẫn còn nghĩ về chuyện du học trao đổi kia à?”

Vương Diệc Thần dịu dàng ngồi bên cạnh để Giản Tuyết Ngưng ngồi dậy có thể tựa đầu vào vai của anh.

“Em có chút không nỡ rời xa anh, hay là tháng sau chúng ta tổ chức đám cưới xong hẳn rồi em mới đi được không?”

“Em sợ có ai cướp anh đi à?”

Giản Tuyết Ngưng không ngần ngại ừ một tiếng khiến Vương Diệc Thần sờ nhẹ mũi cô mà nuông chiều, lúc này bên ngoài có tiếng gọi từ quản lý Hùng…

“Thần, anh để chìa khóa xe nhé. Vài ngày sau anh lại qua đón.//”

“Cảm ơn anh Hùng.”

Giản Tuyết Ngưng có phần tò mò thì Vương Diệc Thần liền giải thích …

“Lịch trình của anh tối mai mới đi, nên từ giờ chúng ta rảnh thời gian. Em có muốn làm gì hay đi đâu không?”

“Hmm … Em hơi đói, em muốn ăn mì ý chính tay anh làm.”

Vương Diệc Thần gật đầu đồng ý và lái xe đưa Giản Tuyết Ngưng về nhà riêng. Cùng thời điểm, Hạ Nguyệt Lệ tại tập đoàn Hạ thị đang cùng xử lý công việc với Giản Bảo Đăng …

“Anh nè, em dự định ngày mai sẽ đến trại giam thăm ba. Anh đi cùng em không?”

Giản Bảo Đăng chợt im lặng một hồi, nhưng khi nhìn biểu cảm của anh khác lạ nên Hạ Nguyệt Lệ rút lời.

“Không sao. Việc xây dựng lại Hạ thị còn rất nhiều, để em đi một mình cũng được.”

“Anh xin lỗi, chỉ là anh … chưa chuẩn bị tinh thần để gặp trực tiếp ông ta.”

Hạ Nguyệt Lệ vừa lắc đầu vừa khuyên nhủ, bản thân cô hiểu rõ tâm trạng của Giản Bảo Đăng …

“Em hiểu, là em chưa suy nghĩ thấu đáo. Xin lỗi anh.”

Giản Bảo Đăng ân cần vuốt nhẹ bờ má của Hạ Nguyệt Lệ, đúng lúc Giản Trữ Luân và Dịch Trọng Khiêm cùng tới.

“Ô hai người đều ở đây à? Họp một chút đi.”

“Được.//”

Tại nhà riêng của Vương Diệc Thần, anh đang dày công sắp xếp nguyên liệu trong khi Giản Tuyết Ngưng ở một bên hỗ trợ anh.

“Chỉ là nấu mì ý thôi mà, lần trước em đâu thấy anh chuẩn bị nhiều thứ đến vậy.”

“Hôm nay là ngày đặc biệt, nên món ăn sẽ được chú trọng đặc biệt hơn.”

Vương Diệc Thần điềm đạm giải nghĩa cho Giản Tuyết Ngưng nhưng khi thành phẩm được làm ra lại không được như ý muốn.

“Thần, em nghĩ là hãy làm mì ý bình thường thôi nhé."

“Anh cũng nghĩ vậy.”

Hai người bị hành động ngốc nghếch của bản thân mà bật cười, một hồi sau Vương Diệc Thần bày ra hai dĩa mì ý cùng một chai rượu vang …

“Đúng là mì anh làm là ngon nhất.!”

“Em ăn ngon là được.”

Sau một bữa tối nhiều thú vị thì cả hai cùng nhau tựa đầu mà ngắm sao trời ngoài ban công.

“Thần, ngày mai anh cùng em tới một nơi được không?”

Vương Diệc Thần dự định đặt câu hỏi nhưng khi thấy đường nét gương mặt hài hòa của Giản Tuyết Ngưng thì anh từ bỏ ý định.

“Được.”

Giản Tuyết Ngưng qua đêm tại nhà của Vương Diệc Thần và hiển nhiên đã cùng nhau trải qua những khoảnh khắc mặn nồng nhất.

“Tiểu Ngưng, anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh.”

Vương Diệc Thần tiếp tục nụ hôn vừa sâu còn dang dở rồi từ từ cởi bỏ quần áo trên người của cả hai, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo kia xuất hiện hai hình bóng đã hòa làm một vào nhau. Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu vào rèm cửa khiến Giản Tuyết Ngưng nhíu mày mà tỉnh giấc trong vòng tay của anh. Một lần nữa, cô sờ nhẹ vào gò má của anh mà cẩn thận xác nhận lại người đàn ông cô đang gối đầu trước mặt chính là định mệnh của bản thân mà tươi cười hạnh phúc.

“Hửm?”

“Em làm anh thức giấc à?”

Vương Diệc Thần nắm lấy bàn tay của Giản Tuyết Ngưng mà lắc đầu…

“Lát nữa chúng ta sẽ đi đâu?”

“Ngôi nhà thứ hai của em, không lạ với anh đâu.”

Vài tiếng sau, Vương Diệc Thần lái xe dừng trước sân trượt băng và cùng Giản Tuyết Ngưng vào trong. Trình Khiết nhìn thấy cả hai liền vui vẻ chào đón.

“Rất vui gặp lại cậu, cậu Vương.”

“Vâng.”

Vương Diệc Thần và Trình Khiết chờ đợi Giản Tuyết Ngưng thay đồ diễn tập với biểu cảm khác nhau, còn cô thay xong lại nhìn bản thân trong gương mà cười khổ nhưng cố gắng không buồn.

“Cậu Vương, về sau nhờ cậu chăm sóc Tiểu Ngưng nhé.”

“Tại sao chị lại nói vậy?”

Vương Diệc Thần hỏi đáp đến Trình Khiết, cô bình tĩnh nói sự thật.

“Hôm nay, Tiểu Ngưng quyết định tốt nghiệp sân băng này để bắt đầu một chương mới cùng với cậu nên đây sẽ là biểu diễn cuối cùng của con bé.”

Trình Khiết tiết lộ lý do khiến Vương Diệc Thần im lặng và suy nghĩ…

“Cậu đừng cảm thấy có lỗi, Tiểu Ngưng không nói cho cậu chính là không muốn thấy khuôn mặt lo lắng của cậu hiện tại nên hãy cư xử bình thường thôi.”

Trình Khiết đưa ra lời khuyên và nhận được cái gật đầu đồng ý từ Vương Diệc Thần, đúng lúc này Giản Tuyết Ngưng chuẩn bị hoàn tất và trở ra. Cô đang đứng ngay trung tâm sân băng và bắt đầu từng bước trượt cuối cùng trên nền nhạc hòa lắng mà không quên thể hiện cảm xúc như trong những lần thi đấu trước kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy