Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Lượt đọc: 2765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 114
Những người bạn đáng quý

❊ ❊ ❊

Giản Tuyết Ngưng quyết đoán bước về hướng ngồi của ba Giản nhưng khi quay lại thì thấy gia đình của Quan Kính Khải vẫn còn đứng ngoài cửa …

“Sao hai người còn đứng đó? Mau lại đây.”

Giản Tuyết Ngưng nháy mắt ra hiệu cho Quan Kính Khải và anh dẫn Reina vào ghế ngồi cùng Tiểu An…

“Quan tổng, Kính Khải và Reina là một trong những người bạn thân của cháu ở Bắc Kinh nên cháu đưa họ đến cùng. Chú không ngại chứ?”

Bên trong rất là khó chịu nhưng ba Quan tỏ vẻ lịch sự không thể hiện ra ngoài mà tiếp lời …

“Đương nhiên là không ngại rồi… Con trai, vẫn khỏe chứ?”

Quan Kính Khải ngần ngại hồi đáp với vẻ mặt bình thường nhất …

“Con rất khỏe, cảm ơn ba.”

Một lúc sau, bàn ăn đã được dọn đầy và Giản Tuyết Ngưng tập trung ăn uống cùng gia đình Quan Kính Khải mà không chú ý hai người ba đang nhắc về một người …

“Eirlys?”

“Đúng vậy. Nhà đầu tư lừng danh, Eirlys. Gần đây, tôi luôn muốn liên lạc với người này nhưng thật khó khi thông tin của họ lại khá bí mật mà hầu như không thể tra được.”

Ba Giản e ngại nhìn sang Giản Tuyết Ngưng đang bình thản gắp thức ăn, sau đó tìm cớ ra ngoài thì cô mới mở lời.

“Nếu chú Quan muốn tìm Eirlys thì có thể nhờ Reina, cô ấy biết cách liên lạc với Eirlys đấy.”

“Thật sao?”

Quan Kính Khải và Reina không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nhìn vào Giản Tuyết Ngưng mà suy xét.

“Nhưng mà, Reina có giúp chú hay không thì phải xem lòng thành ở chú rồi.”

Quan Kính Khải dường như đã đoán ra được dụng ý của Giản Tuyết Ngưng mà thầm cười …

“Cháu đi vệ sinh một lát, mọi người cứ tự nhiên.!”

Giản Tuyết Ngưng giả vờ tránh mặt thì Quan Kính Khải lên tiếng thay Reina …

“Ba, đúng là Reina có số điện thoại của ngài Eirlys kia nhưng đổi lại mong ba đồng ý một điều kiện của tụi con?”

“Vậy phải xem điều kiện đó của con là như thế nào?”

Reina ngồi yên lặng dỗ dành Tiểu An, lo lắng trước hoàn cảnh hiện tại.

“Chỉ cần ba mẹ chấp nhận Reina là con dâu của Quan gia, chấp nhận để Tiểu An ở bên tụi con mà không chia cắt vợ chồng con là được.”

“…”

Ba Quan sớm biết rõ Quan Kính Khải sẽ đưa ra điều kiện như thế thì nghiêm mặt …

“Nghe nói ngài Eirlys này, ngoại trừ ngài ấy tự tìm đến bằng không ba tìm kiếm cỡ nào ắt cũng sẽ không có kết quả.”

“[Thằng nhóc này thật biết ra điều kiện …!//]”

Bên ngoài, ba Giản và Giản Tuyết Ngưng lại ngồi ở sảnh chính như đang chờ đợi điều gì đó thì cô liền nhận được một cuộc điện thoại nhưng không nghe máy và nhờ Lê Linh liên hệ lại.

“Tiểu Ngưng, công ty có việc nên ba về xử lý trước. Chuyện còn lại nhờ con đấy.”

“Vâng. Sau khi xong việc, con về nấu bữa tối cảm ơn ba chuyện hôm nay nhé.”

Ba Giản gật đầu đồng ý rồi tạm biệt con gái cưng rời đi, lúc này trong phòng ba Quan cũng vừa gác điện thoại với Lê Linh.

“Được rồi, điều kiện của con ba sẽ cân nhắc nhưng nếu hợp tác với ngài Eirlys thất bại thì không còn gì để bàn nữa.”

Đúng lúc, Giản Tuyết Ngưng quay lại nhưng không thấy bóng dáng ba Giản nên ba Quan lên tiếng…

“Giản tổng đâu?”

“À công ty có việc đột xuất nên ba cháu phải về trước, hứa sẽ bù lại chú vào ngày khác sớm nhất.”

Một hồi sau, ba Quan cũng rời đi nên trong phòng chỉ còn lại ba người. Reina và Quan Kính Khải rất muốn hỏi chuyện ngay thì Giản Tuyết Ngưng cố ý cắt ngang.

“Tôi biết hai người có nhiều câu hỏi nhưng mà xem như là tôi lo chuyện bao đồng đi, dù gì nếu ông ấy muốn hợp tác với Eirlys thì cũng phải lấy điều kiện đôi lại chứ?”

Quan Kính Khải và Reina nhìn nhau đầy an tâm, chợt cô ra hiệu với anh ngụ ý hỏi thăm Giản Tuyết Ngưng một việc.

“Đúng rồi, Tiểu Ngưng. Anh và Reina muốn em sẽ là mẹ nuôi của Tiểu An, có được không?”

“Được, tôi cũng vốn có ý như thế mà.”

Hôm sau, Giản Tuyết Ngưng đang còn chìm trong giấc ngủ thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa nên lật đật ra mở và ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến …

“Ngạc nhiên không?”

Hai người bạn đang hớn hở mà biểu hiện của Giản Tuyết Ngưng thì ngược lại …

“Hai người … có phải rảnh quá rồi không hả? Lại phá giấc ngủ của người ta?”

Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến cười ngại ngùng, Giản Tuyết Ngưng mới mời cả hai vào nhà…

“Xin lỗi nhé, bạn mình. Nghe tin cậu về Bắc Kinh nên tụi mình lập tức sắp xếp công việc đến rồi đây, cùng đi ăn một bữa chúc mừng nào.”

“Không đi đâu, buồn ngủ lắm.”

Kim Yến Yến ra sức năn nỉ cô bạn thân của mình nên Giản Tuyết Ngưng miễn cưỡng đồng ý chuẩn bị thay đồ, cùng họ đi ăn một bữa.

“Không ngờ cậu ở Thượng Hải lại xảy ra nhiều chuyện như vậy …!//”

“Biết làm sao được, thân phận và năng lực của Tiểu Ngưng khó ai bì lại nên ít nhiều việc tự cô ấy phải xử lý mới ổn thỏa.”

Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến cùng nhau trêu đùa Giản Tuyết Ngưng, chợt điện thoại từ Lê Linh gọi đến với nội dung liên quan về Quan tổng…

“Cô gửi tài liệu dự án đó qua wechat của tôi đi, lát tôi xem lại.”

“Vâng.//”

Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến chưa hiểu chuyện gì thì Giản Tuyết Ngưng giải thích tường tận.

“Nhà họ Quan không chấp nhận Reina là con dâu nên muốn bỏ tiền lấy đứa bé về nuôi dưỡng, mà Quan Kính Khải dĩ nhiên không chịu và xảy ra tranh chấp khiến họ chuyển nhà đi nơi khác.”

“À đúng rồi, lúc trước có tin tức rằng Quan thị sẽ hợp tác với doanh nghiệp nước ngoài nhưng hình như không được thành công mà gần đây lại có tin nội bộ rằng Quan thị sắp đổi chủ.”

Vẻ mặt của Giản Tuyết Ngưng đang thể hiện sự hiếu kỳ nên Trương Vũ Chí đặt đôi đũa xuống và tiếp tục lời dang dở.

“Ba của anh nghe nói cổ phiếu của nhà họ Quan đang xuống dốc nghiêm trọng, cộng thêm việc kinh doanh cạnh tranh nên lượng tiêu thụ đã giảm rất nhiều. Quan tổng đó bề ngoài không có gì nhưng đằng sau lại gấp rút tìm kiếm nhà đầu tư nhằm cứu lấy tập đoàn nếu không … chỉ đợi thông báo phá sản thôi."

Nghe được thông tin về Quan thị như vậy khiến biểu cảm của Giản Tuyết Ngưng đăm chiêu và suy nghĩ, ngược lại tại Quan thị đang có một cuộc họp giữa Quan tổng và các nhân viên khác thảo luận hướng giải quyết khó khăn mà tập đoàn đang gặp phải với không khí khá là căng thẳng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Giản Hạ Thủy