Dưới đáy hầm mỏ âm u ẩm ướt, ngay khi vừa tiếp đất, Sầm Liêm lập tức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía trên, một lần nữa đối chiếu với khung cảnh bầu trời mà anh từng thấy thông qua góc nhìn của Bạch Đại Quân khi thực hiện đồng cảm.
"Môi trường dưới này cũng đủ phức tạp đấy." Sau khi tiếp đất, Lâm Tương Ỷ kiểm tra lại bộ đồ bảo hộ trên người một lần nữa, "Tôi thấy phân dơi rồi, các anh chú ý đừng để rách đồ bảo hộ, cũng không biết đơn vị họ mua từ năm nào, đồ để lâu thế này không còn chắc chắn nữa đâu."
Mặc dù sự cẩn thận của Lâm Tương Ỷ có phần hơi thái quá, nhưng ai cũng là người quý trọng tính mạng, Sầm Liêm đáp một tiếng rồi cẩn thận di chuyển đến góc độ gần với vị trí anh từng thấy bầu trời lúc trước, trong khi Võ Khâu Sơn lại ngồi xổm xuống trước một đống xương trắng.
Anh ta nhận diện đơn giản một chút, phát hiện đó là xương động vật.
Lâm Tương Ỷ liếc nhìn đống rác thải xây dựng chất đống phía xa cùng vài thứ đã mục nát đến mức không thể phân biệt được là gì, nhận ra cái hầm mỏ bỏ hoang này hẳn cũng từng bị người ta lén lút đổ rác.
"Ở đây có một đoạn áo." Sầm Liêm đi lại giữa đống phế thải hỗn độn một lúc, ngẩng đầu xác nhận lại lần nữa, về cơ bản có thể khẳng định Bạch Đại Quân đã trút hơi thở cuối cùng ở gần khu vực này. Anh bèn ngồi xổm xuống, gạt một lớp phế thải ra để kiểm tra kỹ lưỡng, một lúc sau mới tìm thấy một đoạn tay áo quen thuộc, chính là chiếc áo khoác mà Bạch Đại Quân mặc lúc xuất hiện lần cuối trong camera giám sát.
Võ Khâu Sơn nghe tin vội chạy tới, nhưng lại dừng bước giữa đường.
"Chị Lâm, chị đến xem trong chiếc giày cao gót này có phải là xương bàn chân người không?" Anh ta không chắc chắn lắm, ngồi xổm xuống hỏi.
Mí mắt Sầm Liêm giật giật.
Anh có thể khẳng định Bạch Đại Quân không đời nào đi giày cao gót mà chết ở đây, cho nên...
"Tôi lại chẳng thấy ngạc nhiên chút nào cả." Lâm Tương Ỷ nói, "Đúng là xương chân người, ở đây có một mặt cắt mờ, có lẽ là bị chặt từ cổ chân trở xuống."
Lúc này Sầm Liêm đã dọn dẹp xong một phần thi thể của Bạch Đại Quân. Trong khi Lâm Tương Ỷ kiểm tra bộ xương trong chiếc giày cao gót, Võ Khâu Sơn đã đi tới, lấy ảnh chụp màn hình từ camera giám sát ra so sánh với quần áo trên thi thể mà Sầm Liêm vừa dọn dẹp, rồi gật đầu với Sầm Liêm.
"Chính là hắn." Võ Khâu Sơn nói xong liền phụ giúp dọn dẹp tiếp, Lâm Tương Ỷ chỉ kịp chạy lại nhìn thoáng qua rồi tiếp tục tìm kiếm xem còn bộ xương nào khác không.
"Dựa vào tình trạng xương hóa của thi thể Bạch Đại Quân, thời gian của bộ xương bàn chân mà anh tìm thấy sớm hơn." Lâm Tương Ỷ tìm một lúc không thấy gì mới, nhận ra đây hoặc là có người làm chuyện phạm pháp nên chặt chân người khác, hoặc là một vụ phân xác.
Sầm Liêm tạm thời không dám chắc đây có phải là một vụ án mạng hay không, nhưng đã có phát hiện mới thì nghĩa là cái hầm mỏ này cần phải được khám nghiệm toàn diện.
"Tiếp theo không chỉ là việc của chúng ta nữa rồi." Sầm Liêm thở dài sau khi dọn dẹp xong thi thể Bạch Đại Quân, "Hy vọng đây không phải là một vụ án phân xác."
Võ Khâu Sơn hừ một tiếng, "Cậu đã nói thế thì xem ra chắc chắn là rồi."
Sầm Liêm vô cùng hối hận vì phút bốc đồng mà mình lại đi "gắn cờ" (phát ngôn gở), nhưng giờ có hối hận thì cũng đã muộn.
"Theo tôi đánh giá, khả năng cao là phân xác." Khi trao đổi riêng với họ, Lâm Tương Ỷ không phải lúc nào cũng nghiêm túc như vậy, "Chuyện chặt tay chân người, nạn nhân là nam giới chiếm đa số."
Điểm này Sầm Liêm không thể phản bác.
"Đây là một chiếc chân phải, cỡ giày 37, khả năng cao là của một phụ nữ có chiều cao phổ thông, muốn tìm nguồn gốc thi thể không dễ đâu." Lâm Tương Ỷ hỗ trợ họ đặt thi thể Bạch Đại Quân vào túi, "Xem thử có thể tìm thêm được những phần thi thể khác hay không vậy."