Trước mắt không còn việc gì khác, Sầm Liêm tiếp tục đạp xe về nhà. Chuyến đi vừa rồi chỉ mất chừng hai mươi phút, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc anh mang đồ về kịp bữa cơm gia đình.
"Con chạy ra ruộng làm gì thế?" Liêm Nhã đang ngồi trên ghế sofa, nhìn Sầm Kiến Quân bưng những món vừa xào xong lên bàn. Vừa thấy Sầm Liêm bước vào cửa, bà đã phát hiện đôi giày anh vừa thay ra dính đầy bùn đất.
"Con gặp người quen nên giúp một tay," Sầm Liêm rửa tay rồi ngồi vào bàn, "Tiện thể ra ruộng xem qua một chút."
Chi tiết vụ án không tiện nói thẳng, Liêm Nhã cũng không hỏi thêm nữa. Bà có thể nhìn ra từ biểu cảm của con trai rằng đó không phải chuyện gì to tát.
Ăn cơm xong, Sầm Liêm trốn vào phòng điều chỉnh kính thiên văn để ngắm sao, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ về người già dắt theo hai đứa trẻ mà anh gặp ban ngày.
Dù trên đầu bà ta không hề có bất kỳ ghi chép phạm tội nào, Sầm Liêm vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Anh thậm chí không thể thuyết phục bản thân rằng tất cả những gì mình thấy hôm nay đều là bình thường.
Vì vậy, cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà rời khỏi chiếc kính thiên văn đã được căn chỉnh xong.
Bắt cóc mà không có ghi chép phạm tội? Vậy khả năng cao là họ nuôi dưỡng đứa trẻ bị bắt cóc trong tình trạng không hề hay biết.
Vì không biết nên dưới luật pháp hiện hành, khả năng cao là không cấu thành tội phạm.
Nhưng Sầm Liêm lúc này cũng chỉ đang suy đoán, chỉ mới gặp mặt một lần, anh không thể thật sự phân biệt được hai đứa trẻ kia có phải bị bắt cóc hay không.
Thế là anh tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó, tiếp tục cuộn mình trong phòng riêng để ngắm sao.
---❊ ❖ ❊---
Hai giờ sáng, Sầm Liêm mất ngủ đúng như dự đoán.
Anh trằn trọc trên giường, vẫn cảm thấy chuyện nhìn thấy ban ngày có điểm không đúng.
"Haizz," Sầm Liêm bất lực ngồi dậy trên giường, "Đúng là cái số thích lo chuyện bao đồng."
Người ta thậm chí còn chẳng có ghi chép phạm tội nào trên đầu, vậy mà mình lại tự ý định tội trong lòng, không biết là do bản thân đa nghi hay thực sự có vấn đề.
Nhưng giờ cũng chẳng ngủ được, Sầm Liêm dứt khoát mở mắt, bắt đầu suy ngẫm xem tình hình mình thấy hôm nay rốt cuộc có điểm nào bất thường.
Xét về vẻ ngoài của một trai một gái, chúng quả thực không giống những đứa trẻ lớn lên ở nông thôn bình thường. Trên cổ bé gái còn đeo một sợi dây chuyền tinh xảo, trên tay còn có vòng tay...
Khoan đã, vòng tay?
Anh cuối cùng cũng hiểu tại sao ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy hai đứa trẻ, anh đã cảm thấy không ổn.
Chiếc vòng trên tay bé gái không phải loại vòng bạc mà trẻ con bình thường hay đeo, mà là vòng tay của một thương hiệu xa xỉ nào đó. Tuy nhiên, chiếc vòng này dù nhìn từ ngoại hình hay chất liệu đều không thấy chỗ nào đáng giá, nó là sản phẩm thuần túy của việc định giá thương hiệu.
Bây giờ nhớ lại, sợi dây chuyền hình như cũng là của thương hiệu này.
Xem ra lý do anh thấy không ổn ngay từ cái nhìn đầu tiên là có căn cứ. Thế nhưng, cũng là đi cùng người phụ nữ trung niên đó về làng, đứa bé trai còn lại trên người lại chẳng có gì đặc biệt, ngoài việc trông quá trắng trẻo ra thì cách ăn mặc chẳng khác gì những đứa trẻ khác trong làng.
Chỉ là không biết mối quan hệ giữa hai đứa trẻ này là gì.
Sầm Liêm trong lòng vô cùng nghi hoặc, nhưng đến giờ vẫn chưa thể nói là có bằng chứng gì. Anh dứt khoát nằm xuống lại, dự định ngày mai sẽ nghe ngóng xem hai đứa trẻ này là con nhà ai.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, Sầm Liêm ngủ đến tận mười giờ hơn mới dậy.
Liêm Nhã thấy anh thức dậy đi ra, còn hỏi sao không ngủ thêm một lát.
"Thực sự là không ngủ được nữa," Sầm Liêm vươn vai, giả vờ như không để ý hỏi, "Đúng rồi, mọi người có biết trong làng mình nhà ai có một trai một gái là cháu nội không?"