Chứng cứ là nền tảng của mọi hành vi điều tra.
Trong thời đại internet phát triển vượt bậc như hiện nay, việc phá án nếu không tuân thủ nghiêm ngặt quy trình đều có khả năng bị tố giác hoặc phơi bày ra ánh sáng. Việc tiến hành lục soát trên diện rộng khi không có chứng cứ là điều không thể.
"Vụ án này sau đó sẽ do bên chúng tôi xử lý." Sầm Liêm không phải là hoàn toàn không có hướng đi, "Có tình hình gì tôi sẽ liên lạc với các anh ngay lập tức."
Tình hình vụ án không tiện nói thẳng với đồn trưởng Trần, Sầm Liêm trầm tư một lát rồi quyết định vẫn nên tìm kiếm chứng cứ từ phía Trần Gia Lộ.
Sau khi Trần Gia Lộ được báo mất tích, cảnh sát địa phương đã tiến hành một vài cuộc điều tra, cũng đã trích xuất camera giám sát gần nhà cô ấy, những tư liệu giám sát này vẫn còn lưu giữ trong hồ sơ vụ án.
Lúc đó không tìm thấy manh mối gì rõ ràng, nhưng trong camera biết đâu lại có những chi tiết bị bỏ sót.
Mọi người lần lượt quay lại, trừ Đường Hoa.
"Anh Nhạc, anh có thấy Đường Hoa đâu không?" Sầm Liêm nhìn thời gian, "Tên này đi hơi lâu rồi."
Võ Khâu Sơn và Viên Thần Hi đều lắc đầu. Tề Duyên người về sau cùng thậm chí còn ra ngoài ủy ban thôn nhìn ngó, cũng không thấy bóng dáng Đường Hoa đâu.
Họ đã hẹn nhau tập trung vào giờ này, không biết có phải đã xảy ra chuyện gì không.
"Tôi gọi điện hỏi thử xem." Sầm Liêm rút điện thoại ra, chưa kịp bấm số thì đã thấy Đường Hoa tập tễnh đi tới. Ống quần bên trái lấm lem đủ thứ tạp vật, nhưng nhìn sơ qua thì xương cốt chắc là không sao.
Ở trong thôn không tiện xử lý, Sầm Liêm đỡ cậu ta lên xe ngay.
Võ Khâu Sơn lái xe phía trước, Sầm Liêm kiểm tra vết thương của Đường Hoa, xác nhận không có vấn đề gì lớn mới hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Đúng là xui xẻo, tôi hụt chân nên vô tình va phải một chiếc sedan đã báo hỏng." Đường Hoa nhăn mặt xoa vết bầm trên chân, "Cũng không biết xe đó của nhà ai, cảm giác đã bỏ hoang từ lâu nhưng vẫn chưa được kéo đi."
Động tác trong tay Sầm Liêm khựng lại một chút, anh cảm thấy bản năng nghề nghiệp của mình trỗi dậy.
"Có biển số không?" Anh hỏi.
"Sớm đã mất rồi, cậu thấy chiếc xe này có vấn đề à?" Đường Hoa cuối cùng cũng nhận ra Sầm Liêm đang nghĩ gì.
Sầm Liêm ngẩng đầu nhìn cậu ta đầy nghiêm túc, "Dù ban đầu không có vấn đề, nhưng việc nó gây thương tích cho cậu thì có thể nó chính là vấn đề."
Đường Hoa: ...
Mê tín dị đoan là không nên nha!
Cậu rất muốn nói ra câu này, nhưng lại cảm thấy không đủ tự tin.
Trở về văn phòng đại đội, Sầm Liêm lập tức lấy được dữ liệu camera giám sát quanh nhà Trần Gia Lộ trước và sau khi mất tích.
Cảnh sát địa phương cũng coi như tận tâm tận lực, đã trích xuất tổng cộng nửa tháng dữ liệu giám sát, nhưng trong đó không tìm thấy bóng dáng Trần Gia Lộ.
Sầm Liêm không trực tiếp cố gắng tìm Trần Gia Lộ trong camera, cảnh sát địa phương nếu đã điều tra nghiêm túc thì không thể nào có sai sót lớn đến mức bỏ lọt một người sống sờ sờ được.
"Lại xem camera à, cái danh 'hiệp sĩ camera' của cậu đúng là không thể lay chuyển được nhỉ." Khúc Tử Hàm đi ngang qua liền ghé vào nhìn, "Nhìn cảnh này không giống ở phương Bắc."
"Ừ, ở thành phố Thương, tỉnh Quế." Sầm Liêm kéo thanh tiến trình nhanh chóng, "Tìm thấy rồi, quả nhiên là có điểm bất thường."
Sầm Liêm nhìn vào khung văn bản lướt qua trên màn hình, nhìn thấy cái tên Vương Đồng Tân trên đó.
Đó là một chiếc sedan cũ kỹ màu đen, mang biển kiểm soát thành phố Khang An.
"Xe biển số thành phố Khang An xuất hiện ở thành phố Thương đúng là có chút kỳ lạ." Khúc Tử Hàm tiến lại gần nhìn, "Để tôi tra chủ xe xem."
Cô quay lại máy tính gõ lạch cạch vài phút, rồi không mấy ngạc nhiên mà ló đầu ra: "Chủ xe ở thôn Viên Gia Miếu, xem ra chuyến này các người không hề phí công rồi."