Sau khi Đường Hoa rời đi, Sầm Liêm nhìn thông tin hộ khẩu của Vương Tử Mặc, xác nhận không có ai chú ý đến mình đang làm gì, anh lặng lẽ kích hoạt kỹ năng Thông cảm.
Trước khi bắt đầu Thông cảm, Sầm Liêm vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề.
Với loại hồ sơ tội phạm như phi tang xác, khi anh Thông cảm thì sẽ là góc nhìn của người chết hay góc nhìn của kẻ phi tang?
Sau khi trước mắt tối sầm lại, góc nhìn nằm ở phía trên con thuyền khiến anh an tâm hơn một chút.
Thế nhưng, khi nhìn thấy bao xác đen đang ôm trong tay cùng tảng đá lớn treo trên đó, anh rốt cuộc nhận ra tại sao không thể là góc nhìn của người chết.
Đầu đã bị khâu vào trong bụng rồi, góc nhìn của người chết e là chỉ có thể thấy cấu trúc bên trong khoang bụng mà thôi.
Thật sự quá mức địa ngục.
"Nhanh ném nó xuống đi, thối hết cả rồi." Một giọng nói lạ lẫm vang lên sau lưng Sầm Liêm.
Vương Tử Mặc lúc này di chuyển góc nhìn, để Sầm Liêm có thể nhìn rõ tình hình trên thuyền.
Đây là một con thuyền sắt gỉ sét loang lổ, trông đã sử dụng được nhiều năm. Vương Đồng Tân đứng ngay sau lưng Vương Tử Mặc, nâng phần còn lại của bao xác.
Hai người dồn sức, nhân lúc đêm tối ném bao xác đen cùng với tảng đá xuống hồ chứa.
Sầm Liêm mượn góc nhìn khi Vương Tử Mặc vô ý ngẩng đầu lên để liếc nhìn mặt trăng.
Dựa theo góc độ của bóng đổ để phân tích, đây là nửa đêm về sáng.
"Đi thôi, đừng để bị người ta phát hiện." Câu nói này của Vương Đồng Tân vừa dứt, góc nhìn của Sầm Liêm đã quay trở lại ủy ban thôn Viên Gia Miếu.
Người phi tang xác đúng là hai kẻ này không sai. Sầm Liêm vẫn nhớ trên con thuyền mà bọn chúng dùng để phi tang có một dãy số hiệu bị mờ đi vì gỉ sét.
Có lẽ là loại mã phun sơn khi xuất xưởng.
Hai kẻ này phi tang xác vào nửa đêm về sáng, ít nhiều cũng có ý muốn che giấu, nhưng nhìn số lượng người mang danh bao che ở cái thôn này, dự đoán sau vụ phi tang xác, vẫn có khá nhiều người biết chuyện.
Xem ra ít nhất là ở khía cạnh phi tang xác, hai kẻ này có lẽ không thông minh cho lắm.
Chỉ là trải nghiệm trực tiếp 30 giây này từ góc nhìn của kẻ phi tang, không thể giúp anh tìm ra danh tính của kẻ sát nhân một cách hiệu quả.
Thấy Sầm Liêm ngồi đó không biết đang suy nghĩ gì, Phó sở trưởng Hồ Hiểu Đông của đồn công an trấn Vũ Khâu đi tới tìm anh nói chuyện.
Trước đó khi xem tên, Sầm Liêm vẫn luôn tưởng vị phó sở trưởng này là nam, kết quả gặp mặt mới biết là một phụ nữ vừa qua tuổi bốn mươi.
"Hồ sở, bình thường các chị có quản lý những con thuyền trong thôn này không?" Sầm Liêm hỏi trước khi bà lên tiếng.
Hồ Hiểu Đông liếc nhìn ra ngoài, hạ thấp giọng đáp: "Quản thì chắc chắn là phải quản, nhưng chúng tôi không thể lúc nào cũng canh giữ ở mấy thôn lân cận. Phía hồ chứa cũng là thấy thì mới quản, tuy bắt được là phạt tiền, nhưng người trong thôn tự chèo thuyền xuống hồ chứa vẫn không ít."
Những chuyện này cũng không có gì phải giấu giếm, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, hồ chứa rộng lớn như vậy, chỉ dựa vào đồn công an và mấy người quản lý ở đó thì căn bản không ngăn nổi dân làng xuống hồ làm gì đó.
Dù là bắt cá hay nhân tiện đổ rác thải xây dựng xuống đáy hồ, đều phải bắt quả tang mới xử lý được.
"Sầm đại, chuyện tôi muốn nói với cậu cũng liên quan đến hồ chứa. Hồ chứa này cần nạo vét rồi, vụ án các cậu đang điều tra có cần giữ nguyên hiện trạng của hồ chứa không?" Hồ Hiểu Đông hỏi vào việc chính.
Nạo vét hồ chứa là chuyện lớn, hiện tại đã là tháng sáu, liên hệ công ty đến dọn dẹp thì không mất mười ngày nửa tháng không xong.
"Nạo vét là toàn bộ hồ chứa sao?" Sầm Liêm hơi bất ngờ trước tin tức này, anh vốn đang nghĩ làm sao để xin thêm kinh phí tìm con thuyền có khả năng đã bị tiêu hủy.
Không ngờ Hồ Hiểu Đông lại trực tiếp đưa tới chiếc gối êm đúng lúc anh đang buồn ngủ.
Chuyện nạo vét tuy không thuộc quyền quản lý của cơ quan công an, nhưng hiện tại đã xảy ra án mạng, bên quản lý hồ chứa chắc chắn vẫn phải hỏi rõ ràng mới dám hành động.