Sau khi hai chuyên gia giám định dấu vết kiểm tra kỹ lưỡng, căn biệt thự họ thuê quả thực không có vấn đề gì.
"Các người không nói, thì tôi cũng không nói." Đường Hoa nuốt ngược những lời vừa định thốt ra vào bụng, "Tôi chẳng biết gì cả, tôi chỉ là người nướng thịt thôi."
"Tôi cũng không nói gì hết, tôi chỉ là người ăn thịt thôi." Sầm Liêm dứt khoát dùng xiên thịt Đường Hoa vừa nướng xong chặn miệng mình lại.
Lâm Tương Khởi nhìn bộ dạng này của họ, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Có biết các người vừa nói mấy câu này giống cái gì không?" Cô tạm dừng video buổi hòa nhạc, "Giấu đầu lòi đuôi."
Sầm Liêm lặng lẽ ăn thịt, giả vờ như mình vừa chẳng nghe thấy gì cả.
Mấy người bọn họ chẳng ai dám nói lời gở, cứ quanh co lòng vòng mãi. Cho đến khi bữa tiệc nướng sắp kết thúc, một tiếng thét chói tai bỗng xé toạc màn đêm, truyền khắp cả khu biệt thự.
Tay Đường Hoa đang nướng mẻ thịt cuối cùng khựng lại một nhịp, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, vẻ mặt thậm chí còn có chút thoải mái hơn.
"Chúng ta đúng là hết thuốc chữa rồi." Lâm Tương Khởi dùng khăn ướt lau tay, "Vừa nãy thì ai nấy đều kín như bưng, giờ thì ai cũng sống lại cả rồi."
"Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chết lặng." Tề Diên lặng lẽ bổ sung.
Sầm Liêm nhếch mép, không biết mình có nên cười một cái hay không.
Thế nhưng cơ thể anh đã thay não bộ đưa ra quyết định trước. Khi anh còn chưa kịp suy nghĩ xem tiếng thét kia rốt cuộc là tình huống gì, người đã chạy gần tới cổng sân biệt thự rồi.
"Qua xem tình hình trước đã." Võ Khâu Sơn cũng đứng dậy, "Hình như là căn biệt thự thứ hai phía đông."
Đường Hoa cam chịu nướng nốt mẻ thịt cuối cùng, sau khi thu dọn đồ đạc đơn giản rồi cùng đi theo.
Thực tế sau tiếng thét đó, từ căn biệt thự thứ hai phía đông còn truyền đến vài tiếng thét với cao độ khác nhau.
"Có chuyện gì vậy?" Sầm Liêm và Võ Khâu Sơn cùng lúc chạy tới.
Mấy sinh viên trong sân biệt thự theo bản năng chỉ về phía một góc khuất rất khó để ý, nơi đó có thể thấy trước đây có chất một vài tạp vật.
"Chết, chết người rồi." Nữ sinh hét lên đầu tiên toàn thân run rẩy, "Ngay dưới đó!"
"Gọi điện báo cảnh sát trước đi." Sầm Liêm nhắc nhở mấy sinh viên đại học đang bị dọa cho khiếp vía, "Đừng ai lại gần thi thể, chúng tôi là cảnh sát."
Dường như tấm thẻ cảnh sát mà Sầm Liêm vừa giơ ra đã phần nào tăng thêm sự can đảm cho mấy sinh viên này, một nam sinh trông có vẻ bình tĩnh hơn đã rút điện thoại gọi 110.
Pháp y Lâm xách chiếc hộp vừa lấy từ cốp xe ra, có chút bất lực nhìn vào trong sân.
"Cứ tưởng không có việc cho mình làm." Cô không trực tiếp động tay vào, "Đây là địa bàn thuộc quyền quản lý của phân cục Lâm Sơn, xem bên đó xử lý vụ án này thế nào đã."
Tuy nhiên, cô vẫn tiến lại gần nhìn thi thể.
Thứ lộ ra trên mặt đất thực chất không phải thi thể hoàn chỉnh, mà là một cánh tay tái nhợt pha sắc xanh, phần lớn thi thể vẫn còn bị chôn dưới đất.
Xung quanh có thể thấy một vài dấu chân, chắc là của hai sinh viên vừa chạy tới tìm đồ.
Trên đống tạp vật chất ở bên cạnh có rải rác vết máu, một vài chỗ còn lờ mờ hiện ra dấu tay máu.
Vụ án này có rất nhiều manh mối.
Pháp y Lâm gần như ngay lập tức đưa ra kết luận.
"Vụ án chắc không phiền phức đâu." Cô không chạm vào thi thể mà lùi lại cửa sân, "Quy trình bình thường thì sẽ không đến tay chúng ta."
Sầm Liêm nghe vậy liền hiểu ý của pháp y Lâm, đây là một vụ án giết người bình thường để lại rất nhiều manh mối.
"Gặp được vụ án thế này cũng không dễ." Sầm Liêm ngoái đầu nhìn Vu Dã và Vưu Giai Minh đang tò mò ngó nghiêng thi thể, "Thực ra cũng có thể giao cho chúng ta làm."
Võ Khâu Sơn hiểu ý anh, cũng nhìn về phía hai cảnh sát hỗ trợ trẻ tuổi đang đi theo sau.
Mặc dù nhị đẳng công không đảm bảo chắc chắn họ có thể được biên chế, nhưng trong một năm qua đội hỗ trợ chắc chắn không chỉ có một nhị đẳng công, nếu mọi chuyện thuận lợi thì muộn nhất là sang năm họ có thể được biên chế.
Kinh nghiệm quả thực còn thiếu sót một chút.
"Lát nữa xem ai tới đã." Võ Khâu Sơn nói nhỏ, "Nếu là người quen thì dễ xử lý."
Sầm Liêm gật đầu, chỉ huy mấy sinh viên tránh xa hiện trường trước.
Tốc độ xuất cảnh của án mạng luôn rất nhanh, chưa đầy mười lăm phút, hai chiếc xe cảnh sát đã nối đuôi nhau chạy tới cổng biệt thự.
Đây là người của đồn cảnh sát sở tại.
"Ai báo án?" Mấy cảnh sát dân sự nhanh chóng ùa tới.
Nam sinh báo án lí nhí đáp một tiếng, lại theo bản năng nhìn về phía Sầm Liêm.
Cảnh sát dân sự của đồn sở tại lúc này mới chú ý tới mấy người đang đứng bên cạnh, đặc biệt là chiếc hộp pháp y Lâm đang xách trên tay.
Anh ta nhìn một cái là biết ngay mấy vị mặc thường phục vẫn còn mùi thịt nướng này chắc chắn là đồng nghiệp, có lẽ là tình cờ gặp phải.
Vì thế, một cảnh sát lớn tuổi hơn bước tới, càng nhìn càng thấy mấy người trước mắt có chút quen mắt.
"Các anh cũng là cảnh sát phải không?" Anh ta nhìn chiếc hộp của pháp y Lâm thêm lần nữa.
Có thể trang bị pháp y thì ít nhất cũng phải là đội hình sự cấp quận, nên anh ta mới tới chào hỏi.
"Sầm Liêm, đội hỗ trợ cục thành phố." Sầm Liêm rất tự tin báo tên mình.
Quả nhiên, biểu cảm trên mặt vị cảnh sát trung niên trước mắt trở nên khá đặc sắc.
"Hóa ra là đội trưởng Sầm." Cảnh sát trung niên theo bản năng nhìn điện thoại, "Đồn chúng tôi thuộc quyền quản lý của phân cục Lâm Sơn, cảnh sát hình sự bên phân cục sắp tới rồi, lúc đó các anh trao đổi với họ, chúng tôi sẽ bảo vệ hiện trường trước."
"Chúng ta đây là uy danh hay là ác danh vậy?" Đường Hoa hỏi nhỏ Võ Khâu Sơn.
"Tôi khuyên cậu đừng hỏi." Võ Khâu Sơn nhìn mấy cảnh sát đang bắt đầu giăng băng cảnh báo, "Dù sao cũng chẳng phải tiếng tăm gì tốt đẹp."
Dù sao thì những vụ án họ từng tiếp nhận trước đây, chẳng có vụ nào là dễ xử lý cả.
Lại mười phút nữa trôi qua, xe cảnh sát của phân cục Lâm Sơn đã tới. Khi Lý Chương bước xuống xe, cái nhìn đầu tiên đã thấy ngay Sầm Liêm, cả người cứng đờ suốt ba giây mới bước tới.
"Không cần giải thích nữa, các anh xuất hiện ở hiện trường vụ án là chuyện rất hợp lý." Lý Chương thậm chí không hỏi tại sao họ lại ở đây.
"Pháp y Lâm, vất vả cho cô rồi." Lý Chương biết kỹ thuật của pháp y Lâm rất giỏi, nên cũng không gọi pháp y bên họ tới nữa, "Vụ này các anh nghĩ sao?"
Mặc dù Lý Chương chưa nhìn thấy thi thể, nhưng trong đầu đã tràn ngập các loại vụ án giết người hàng loạt quy mô lớn.
"Vụ này không phức tạp." Sầm Liêm kéo luồng suy nghĩ đã chạy lệch đường ray của anh ta trở lại, "Theo phán đoán sơ bộ của chúng tôi, khả năng cao là giết người trong lúc kích động, hung thủ xử lý hiện trường rất thô sơ, chắc là lần đầu giết người."
Trong mắt Lý Chương lại lóe lên tia sáng.
"Tuy nhiên, vụ này tôi vẫn hy vọng do chúng tôi chủ trì." Sầm Liêm quay đầu nhìn Vu Dã và Vưu Giai Minh, "Đội chúng tôi rất ít khi gặp được vụ án mạng đơn giản thế này."
Lời vừa nói ra, biểu cảm của Lý Chương càng phức tạp hơn.
Anh nhìn hai cảnh sát hỗ trợ đi phía sau, hiểu ý của Sầm Liêm là gì.
"Cậu định lấy vụ án mạng cho họ tập tay nghề à?" Giọng điệu Lý Chương đầy vẻ khó tin.
"Vụ án của đội chúng tôi, cơ bản đều bắt đầu từ án mạng." Biểu cảm của Sầm Liêm cũng bất lực không kém.