Giặc không thắng nổi quân ta nhưng thế chúng vẫn còn hung hãn. Chúng chiếm được kinh thành Thăng Long. Chúng đem thuyền chiến xuống lập thủy trại ở bến Chương Dương. Trần Quốc Tuấn ra lệnh cho Yết Kiêu và Dã Tượng đem một số chiến sĩ giỏi bơi lặn đến bãi Màn Trò bên kia bến Chương Dương. Ông dặn: «Lấy Màn Trò làm đất náu quân, các ngươi hãy làm cho giặc hốt hoảng ăn ngủ chẳng ngon, ở chẳng yên».
Dã Tượng và Yết Kiêu chia quân thành nhiều tốp nhỏ. Những tốp này thay phiên nhau đêm đêm lặn vào trại giặc, dùng dùi sắt đục ván đáy thuyền. Thuyền giặc bị chìm nhiều. Giặc hoảng sợ. Chúng đánh trống đốt pháo, hò la có đêm tới máy bận. Quân ta thừa thắng tìm cách vào trại giặc cả ban ngày. Các chiến sĩ chụp sọ dừa chụp bèo lên đầu, người ngâm dưới nước chỉ ghếch tí mũi lên thở. Cứ như thế, họ bơi vào gần trại giặc rồi lặn vào đục thuyền. Sau giặc thấy có lúc bèo và sọ dừa lại trôi ngược nước, sinh nghi, chúng bắn tên và xỉa giáo xuống. Bấy giờ chúng mới biết mẹo quân ta. Chúng dăng lưới sắt rình bắt. Đêm ấy, đến phiên Yết Kiêu. Vừa nghe có tiếng đục thuyền, giặc buông lưới sắt xuống bắt được Yết Kiêu. Giặc trói anh, giải đến nộp tên tướng thủy trại. Tên này gườm gườm nhìn anh rồi lớn tiếng nạt:
– Bên chúng mày có bao nhiêu đứa biết bơi lặn?
Yết Kiêu nghĩ ngay ra mẹo lừa nó. Anh đáp:
– Ở nước tôi, sông ngòi chằng chịt, người dân nào chả biệt bơi lặn!
– Thế có mấy đứa bơi lặn được bằng mày?
– Cái thứ tôi đã thấm vào đâu! Những người ăn ngủ được hàng ngày dưới đáy sông cũng phải có hàng trăm!
Tướng giặc lại hỏi:
– Thế bọn ấy bây giờ trốn ở đâu?
– Đây đó ven sông đâu chả có!
Tướng giặc bắt Yết Kiêu dẫn đi tìm. Giặc đưa anh ra đứng ở mũi thuyền. Thuyền đi dọc sông. Yết Kiều vờ ngắm trời ngắm nước làm ra bộ tìm tăm nước rồi thình lình anh đạp thằng lính canh bắn ra và nhảy tùm xuống sông lặn biến.

Anh đạp thằng lính canh bắn ra...
Việc gỡ dây trói và lặn về trại quân ta đối với Yết Kiêu chỉ như giở bàn tay. Nhưng từ đây giặc đề phòng rất kỹ. Yết Kiêu và Dã Tượng lại đi. Đêm ấy hai anh em dẫn lính lặn vào trại giặc. Họ mang theo câu liêm. Cứ chỗ này một tên, chỗ khác một tên, Yết Kiểu và Dã Tượng từ mé ngoài thò câu liêm lên móc cổ chúng kéo xuống nước. Giặc cuống quít buông lưới sắt xuống rào rào chẳng bắt được ai. Trại giặc nhốn nháo cả lên. Hôm sau, giặc sợ, chúng lấy xích sắt giàng cửa thủy trại lại. Thế là chúng mắc kế Hưng Đạo vương. Đến mùa hè năm ấy, quân ta tấn công. Ta dùng một số thuyền mang những chất dẫn lửa, đốt lên, thả trôi về trại giặc. Thuyền giặc bén cháy. Lửa đốt trại Chương Dương bốc lên ngùn ngụt, chiếu sáng cả một khoảng trời. Cửa trại giặc lại giàng xích sắt cho nên không một chiếc thuyền nào chạy thoát. Khi ấy Dã Tượng đã được gọi về làm tướng coi quân hộ vệ Hưng Đạo vương. Dã Tượng đứng từ bãi Màn Trò nhìn lửa Yết Kiêu đốt trại giặc mà lòng mừng rỡ. Đội quân đang lập công lớn ở Chương Dương đó đã do cả hai anh em rèn tập nên. Hưng Đạo vương khen đội dũng sĩ Yết Kiêu Dã Tượng là đội quân giữ lệnh vững như núi.