Quân Nguyên đã thập thò đầu bờ cõi nước ta. Vua Trần Nhân Tông sai Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn dẫn quân ra lộ Hải Đông luyện tập trên vùng sông ngòi chằng chịt.
Thình lình một buổi sáng có chỉ vua triệu ông về kinh ngay. Trần Quốc Tuấn lên đường, mang theo Yết Kiêu, Dã Tượng và vài tướng thân tín nữa.
Về đến kinh thành, Trấn Quốc Tuấn mới biệt rõ chuyện. Thì ra giặc lại sai sứ sang. Chúng định dọa nạt ta hòng buộc ta đầu hàng. Tên sứ già lần này là Sài Thung. Hắn rất kiêu căng, hống hách. Hắn mang theo một lũ thủ hạ kén chọn toàn những tên to khỏe, hung hãn, giỏi võ. Sài Thung cho lính hộ vệ phi ngựa ồ ạt trên đường phố kinh thành, chúng tế ngựa vào cả cửa cấm Dương Minh. Lính giữ cửa cản chúng lại, bị chúng dùng roi vụt túi bụi, có chiến sĩ chảy cả máu đầu.

… thấy Yết Kiêu lẫm liệt như thần tướng...
Vua ta cố nhịn, đã sai bày tiệc yến rất to mời Sài Thung. Thế mà hắn cũng không thèm dự. Sau ta phải bày tiệc thật long trọng ở tòa điện lớn nhất, hẳn mới khệnh khạng đến.
Sài Thung một mực buộc ta hàng; hắn đe nếu không hàng ngay, quân Nguyên sẽ sang làm cỏ nước Nam. Hắn nói: «Vó ngựa quân Mông lướt qua miền nào thì cỏ miền ấy không mọc được nữa!».
Thượng tướng quân Trần Quang Khải thân đến sứ quán để bàn bạc nhưng Sài Thung không thèm tiếp. Nghe hết đầu đuôi, Trần Quốc Tuấn bảo tả hữu: «Giặc hống hách hòng dọa nạt ta đây! Đã thế ta ra oai cho chúng nhụt đi!». Ông bèn mặc áo nhà sư dẫn vài người theo hầu, trong đó có Yết Kiêu, đến sứ quán của Sài Thung.
Quân canh sứ quán của giặc thấy dáng điệu Trần Quốc Tuấn khác người, đâm ra hoảng sợ phải để ông vào; nhưng chúng buộc các gia tướng Trần phải đứng chờ ngoài cửa. Bọn giặc canh cửa định gây sự với quân ta nhưng thấy Yết Kiêu lẫm liệt như thần tướng mà cặp mắt gườm gườm thì cũng ngại. Chúng bảo nhau vào gọi thằng cầm đầu ra.
Tên này to lớn, hung hãn; chân như cột nhà, tay dài nghêu ngao, râu quai nón bưng kín mồm, hơi rượu nồng nặc. Yết Kiêu liếc nhìn nó. Nó có cái mũi khoằm khoằm. Cái dáng mũi này thì trộn đâu cho lẫn. Đúng là một tên đô vật Hồi Hột, trông giống thằng tướng giặc Ô Mã Nhi. Hắn ra hiệu cho Yết Kiêu đến gần rồi giơ tay duỗi ra, co vào, gồng bắp thịt lên cuồn cuộn.

Yết Kiêu vung dao...
Yết Kiêu hơi nhếch mép, không biết có phải anh cười hay là không. Anh đưa tay nắn bắp thịt của hắn rồi thình lình búng đánh tách vào nách làm hắn giật nẩy mình. Hắn trợn mắt nhìn Yết Kiêu trừng trừng. Nhưng nghĩ thế nào hắn lại cười rít lên và giật tung áo, chìa ngực về phía Yết Kiêu. Ngực hắn rất dày, rất nở, da trắng hồng thích chàm một con sói xám cắn một thỏ đồng lủng lẳng ở miệng.
A ra mày muốn khoe dòng dõi Sói thần đây! Yết Kiêu thong thả cởi áo chiến, để lộ dần hai con thuồng luồng đang nhăn nanh múa vuốt vờn nhau nom thật dữ dội. Đám lính Nguyên Mông reo ồ lên thán phục.
Gã Hồi Hột nổi cáu. Gã giật cây côn sắt của một tên lính, gác ngang lên hai tầng đá. Gã hằm hằm nhìn Yết Kiêu rồi rút thanh kiếm đeo bên mình ra. Gã nghiến răng giơ kiếm chém đánh choang một nhát. Cây côn sắt đứt đôi.
Yết Kiêu ngẫm nghĩ. Anh lại một bụi nhài gần đây hái lấy mấy đóa và bảo bạn cùng đi lấy gai chanh găm lên lưng áo, nách áo của mình. Sau đó, anh nhìn gã Hồi Hột và mỉm cười rút dao. Đó là một lưỡi dao Lào rất mỏng, rất nhẹ. Yết Kiêu vung dao. Có tiếng gió vù. Anh múa bảy đường dao. Lưỡi dao mỏng lượn sát ngực, sát lưng, sát nách anh, gọt rơi lả tả những cánh hoa trắng muốt.
Thử tài mà thành thử gan! Gã Hồi Hột và đám lính Nguyên Mông gờm anh em Yết Kiêu, không còn dám giở trò gì nữa!