Đô Thị Thần Nhân

Lượt đọc: 2308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »
Chương 85.

❊ ❊ ❊

Lưu Vũ Phi quay trở về khách sạn, phòng của hắn cũng đã bị những cô gái kia chiếm trọn. Làm cho hắn đau đầu chính là hắn không biết làm sao để an bày cho họ. Nếu để cho họ ở lại nơi này, điều này thật không thỏa đáng. Bên mình là hai nam nhân, nhưng lại dắt theo một đoàn phụ nữ, cho dù mình không thấy có vấn đề, nhưng người khác cũng sẽ theo mình truy hỏi. Chủ yếu nhất là phải nghĩ biện pháp, đưa các nàng trở về quốc nội. Dùng pháp thuật! Sợ rằng sẽ làm cho mấy cô gái nàng kinh hoảng, tìm người hỗ trợ! Ở Nhật Bản hắn lại không quen biết ai. Lại nói nơi câu lạc bộ đêm đã chết nhiều người như vậy, người bị chôn sống ở bên trong có thể nói là đã chết chắc. Còn bên ngoài lại có đến trăm cỗ thi thể, chính rõ ràng đã bị giết. Chắc chắn cảnh sát sẽ đặt nghi vấn lên người mấy cô gái này, tự mình thật ra không sợ, nhưng với mấy cô gái, có thể an toàn trở về nhà hay không cũng là vấn đề lớn.

Nghĩ tới nghĩ lui Lưu Vũ Phi quyết định, đem mấy cô gái này giao cho chính phủ. Kỳ thật Lưu Vũ Phi quá lo lắng, mấy cô gái này nhập cảnh bất hợp pháp, trong sổ nhập cảnh vốn không có ghi chép lại. Sau này cuối cùng cảnh sát tra ra được, trước đêm câu lạc bộ bị nổ, có tiếp thu qua một nhóm khách lén nhập cảnh. Bọn họ cũng xác định, những người khách đó cũng đã chết. Gọi điện thoại cho Long Ba, ở trong chính phủ hắn cũng chỉ quen biết một mình Long Ba mà thôi.

Long Ba nghe Lưu Vũ Phi đang ở Nhật Bản, có chút kinh ngạc. Bất quá hắn cũng không có hỏi nguyên nhân tại sao Lưu Vũ Phi lại ở Nhật Bản. Đã đi vào quan trường lâu như vậy, dĩ nhiên là cần phải hiểu rất nhiều chuyện. Đối với lời của Lưu Vũ Phi nói, cần hắn hỗ trợ đưa mấy cô gái nhập cảnh trái phép quay trở về Trung Quốc, hắn liền đáp ứng ngay. Bảo vệ công dân của đất nước mình chính là việc mà chính phủ phải làm. Long Ba dặn Lưu Vũ Phi đưa mấy cô gái đến đại sứ quán, ở sứ quán sẽ có người chuyên môn phụ trách về việc này. Sau này Long Ba có được tin tức, về việc tòa lầu tại câu lạc bộ đêm sụp đổ bên Nhật Bản, bên trong có một tổng hội vũ nhạc, Long Ba liền liên tưởng đến chuyện Lưu Vũ Phi đã cứu ra mấy cô gái kia. Sau đó ẩn ước nhận định, đây chính là chuyện Lưu Vũ Phi đã làm. Với lực lượng của một người mà có khả năng làm sụp đổ mấy tòa lầu, làm mà thần không biết quỷ không hay, hắn đối với năng lực của người tu chân lại càng sợ hãi. Trong mắt của hắn, người tu chân giống như những viên tạc đạn di động, nhưng lại không sao sử dụng được họ.

Ngày thứ hai, Lưu Vũ Phi đưa tất cả các cô gái đi đến đại sứ quán. Bị một đoàn những cái đuôi xinh đẹp đi theo, Lưu Vũ Phi thật sự không quen chút nào.

Lưu Vũ Phi quay trở về khách sạn, giới truyền thông đã phát tin về chuyện của tòa lầu nơi tổng hội vũ nhạc đã bị sụp đổ. Chính phủ Nhật Bản đã chứng thật, đây là một sự kiện đáng sợ. Ký giả hỏi có bao nhiêu thương vong, người phát ngôn của chính phủ tuyên bố, công tác cứu viện còn đang tiến hành, có bao nhiêu người gặp nạn còn chưa có thống kê chính xác. Về chuyện là tổ chức nào tập kích, đã có một tổ chức bị đưa ra gánh tội, chính phủ đã đổ lên đầu của một tổ chức tên gọi Xích Quân.

Lưu Vũ Phi vừa xem vừa cảm thấy buồn cười, hình như chính phủ nào cũng luôn làm như vậy. Làm cho hắn càng thêm buồn cười là một chuyện khác, nhưng mấy ngày sau mới xảy ra. Chuyện hắn gây ra tại Nhật Bản, ở mấy ngày sau, đã dẫn ra sự phân tranh giữa ba đại gia tộc. Cung Bổn, Vũ Điền, Liễu Sanh ba gia tộc, nhiều năm trước từng có hiệp nghị, Cung Bổn gia tộc làm đổ trường(sòng bạc), Vũ Điền gia tộc làm độc phẩm( ma túy), Liễu Sanh gia tộc làm vũ trường(mại dâm). Ba gia tộc không được xâm phạm lẫn nhau, cũng không cho phép xen vào việc của nhau. Bọn họ phân phối công việc như vậy cũng đã gần ba mươi năm, bọn họ chưa từng phân tranh lẫn nhau. Nhưng khi Lưu Vũ Phi đi đến, đã gây náo loạn sự bình hành này.

Lưu Vũ Phi đột kích phá hủy câu lạc bộ đêm, chính là sản nghiệp thuộc về Liễu Sanh gia tộc. Hắn vừa đến ngày đầu tiên, đã lấy đi bốn triệu Mỹ kim của Cung Bổn gia tộc. Ngày thứ hai thì đã giết sạch Anh Hoa Xã của Vũ Điền gia tộc, còn đem tất cả độc phẩm đổ hết xuống biển. Sau đó lại phá hủy câu lạc bộ đêm của Liễu Sanh gia tộc. Bởi vì một ngày trước đó Cung Bổn gia tộc đã bị hắn lấy đi bốn triệu Mỹ kim, như vậy Cung Bổn gia tộc có lý do tin tưởng, người thắng được tiền kia, khẳng định là do hai nhà kia phái đến. Vũ Điền gia tộc thì lại tin tưởng rằng ở tại Nhật Bản không có ai dám động tới bọn họ, ngoại trừ Cung Bổn, Liễu Sanh hai nhà, không còn thế lực nào khác. Cho đến khi câu lạc bộ đêm của Liễu Sanh gia tộc bị sụp đổ, Vũ Điền gia tộc kết luận, có thể giết được nhiều người của họ như vậy, cũng chỉ còn lại là Cung Bổn gia tộc.

Liễu Sanh gia tộc thông qua việc điều tra tại câu lạc bộ đêm, dĩ nhiên bọn họ sẽ không nghĩ là do lực lượng một người gây ra. Nhận định đây là hành động báo phục, sử dụng thuốc nổ cao cấp. Hơn nữa toàn bộ người của câu lạc bộ không một ai sống sót, điều này làm cho danh dự của bọn họ chịu đả kích rất lớn. Họ cũng đem Cung Bổn gia tộc trở thành đối tượng bị hoài nghi, bởi vì Cung Bổn gia tộc bị người mang đi bốn triệu Mỹ kim, họ sẽ khẳng định rằng người lấy đi tiền của họ sẽ là Liễu Sanh hoặc là Vũ Điền gia tộc. Cho dù chính bản thân Liễu Sanh Nghiễm Bổn, hắn cũng sẽ phán đoán như vậy.

Năm nay cũng là một năm bất lợi của Liễu Sanh gia tộc, đầu tiên ở Trung Quốc tổn thất lượng lớn cao thủ, sau đó câu lạc bộ đêm lại bị sụp đổ. Trong mật thất của Liễu Sanh gia tộc, vang lên thanh âm bén nhọn của một trưởng lão: " Nghiễm Bổn, năm nay là chuyện gì xảy ra, năm nay ngươi quá thất bại, ngươi phải chịu hết toàn bộ trách nhiệm."

" Dạ! Đại trưởng lão, Nghiễm Bổn biết tội." Liễu Sanh Nghiễm Bổn mặc dù là tộc trưởng, nhưng trưởng lão nói chuyện là phải nghe.

" Còn không mau tìm cách khôi phục danh dự của gia tộc chúng ta, để cho khách nhân còn quay trở lại câu lạc bộ của chúng ta nữa chứ."

" Dạ! Ta đã cho làm."

" Có tra được là kẻ đui mù nào dám cho nổ tổng hội đêm của Liễu Sanh gia tộc chúng ta hay không?"

" Đại trưởng lão, ta hoài nghi là Cung Bổn gia tộc làm."

" Cung Bổn gia tộc? Tại sao nói như vậy, chẳng lẽ bọn họ muốn dẫn phát xung đột hay sao, có chứng cứ là bọn họ làm hay không?"

" Chuyện là như thế này, trước một ngày tổng hội đêm bị tạc nổ, sòng bạc của Cung Bổn gia tộc bị người thắng đi bốn triệu Mỹ kim, mà ngày thứ hai tổng hội đêm của chúng ta liền bị cho nổ, lại thêm một lần giao dịch độc phẩm của Vũ Điền gia tộc bị cướp sạch, bởi vậy ta tính toán, Cung Bổn gia cho rằng hai nhà chúng ta phái người đến thắng đi bốn triệu Mỹ kim của bọn họ, nên lần này bọn họ tiến hành trả thù chúng ta."

" Ân, có chút đạo lý, vậy phương diện bên chính phủ thì nói thế nào?"

" Chính phủ nói là do Xích Quân làm, nhưng có lẽ là do Cung Bổn gia tộc chỉ thị cho họ nói vậy."

" Đã như vậy, Nghiễm Bổn ngài cứ chỉ điểm, mấy trưởng lão chúng ta sẽ ủng hộ ngươi."

" Dạ, cảm ơn sự tín nhiệm của trưởng lão."

Lòng trả thù của người Nhật Bản so với bất cứ dân tộc nào cũng mãnh liệt hơn rất nhiều. Được sự ủng hộ của trưởng lão, Liễu Sanh Nghiễm Bổn hận không được lập tức giết ngay đến Cung Bổn gia tộc, đem tên đã cho nổ câu lạc bộ kia ra lột da rút gân hắn. Bất kể sự thật thế nào, giờ phút này Liễu Sanh Nghiễm Bổn đã khẳng định là do Cung Bổn gia tộc làm chuyện này. Về phần chính phủ đã nói, hắn không hề tin tưởng. Nói là Xích Quân làm, Xích Quân sẽ không ngu đến mức đi cho nổ một câu lạc bộ đêm làm gì. Lại nói Xích Quân bây giờ bị chính phù chèn ép đến tận cùng, còn đâu sức mà giết chết hơn trăm người, có năng lực tạc nổ tòa lầu như thế. Chứng minh tốt nhất chính là ngay hiện trường không còn một người còn sống, đối với điểm này thật sự là Xích Quân làm không được.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn vừa rời đi mật thất, liền nhận được hồi báo của người hầu. Tộc trưởng của Vũ Điền gia tộc có thư bái phỏng, nghe tin tức như thế, trong lòng Liễu Sanh Nghiễm Bổn cảm thấy vui vẻ, hắn có dự cảm, Vũ Điền Thư Hùng đến đây vì mục đích cùng liên thủ đối phó Cung Bổn gia tộc.

Ba gia tộc minh tranh ám đấu hơn một ngàn năm, cho tới bây giờ chưa từng tin tưởng lẫn nhau, càng không có chuyện liên thủ, đối phó một gia tộc. Nếu lần này có thể hợp tác với Vũ Điền gia tộc, nói không chừng có thể một lần mà đem Cung Bổn gia tộc diệt vong. Đến lúc đó Nhật Bản không phải chỉ còn hai gia tộc bọn họ thôi sao. Vũ Điền Thư Hùng đang ngồi uống nước, nhìn thấy Liễu Sanh Nghiễm Bổn, lập tức đứng lên như tỏ tôn trọng:

" Ha ha ha, nghĩ không ra Vũ Điền tộc trưởng, lại đích thân bái phỏng Liễu Sanh gia chúng ta, không biết lần này tộc trưởng đến có việc gì không?"

" Liễu Sanh tộc trưởng, lời khách khí chúng ta không nói nữa, lần này ta tìm ngươi là muốn cùng hợp tác."

" Hợp tác? Không biết Vũ Điền tộc trưởng là muốn chỉ về phương diện nào?"

" Liễu Sanh tộc trưởng không cần phải biết rõ rồi còn cố hỏi, nói ra lần này tổn thất của các ngươi cũng không nhỏ hơn chúng ta, ta muốn nói gì thì tộc trưởng ngươi đã biết rõ, bây giờ sẽ chờ, đợi xem ngươi nói một câu cho thống khoái thôi."

Liễu Sanh Nghiễm Bổn bị một câu nói đến đau lòng, trong mắt lóe lên một tia căm tức: " Hay! Nếu Vũ Điền tộc trưởng thống khoái như thế, ta đây cũng không khách khí, Vũ Điền tộc trưởng cứ nói chúng ta làm sao liên thủ, ngươi cứ đưa ra, coi xem có tốt không."

" Không sai, ta là có quyết định, đêm nay hai nhà chúng ta lập tức đi vào lần hành động trả thù, hắn không phải làm nổ câu lạc bộ đêm của ngươi sao, chúng ta cũng đi cho nổ sòng bạc của hắn, hắn dám xuống tay trước với chúng ta, cần phải thừa nhận sự trả thù của chúng ta." Vũ Điền Thư Hùng nghiến răng nghiến lợi nói, có thể thấy được giờ phút này trong lòng hắn cực kỳ oán hận Cung Bổn gia tộc.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn vốn với lời đề nghị của hắn cực kỳ đồng ý, ở trong lòng cũng bắt đầu tưởng tượng, tình hình Cung Bổn gia tộc bị diệt vong. Hai nhà bọn họ đã liên thủ đối phó nhà Cung Bổn, thì có trăm phần trăm chắc thắng. Trong lòng đã bắt đầu tính kế làm sao phân phố địa bàn củai Cung Bổn gia tộc sau khi bị tiêu diệt. Xem ra ba gia tộc trong suốt một ngàn năm qua có những ân oán, cuối cùng phải có một kết cục.

Hai tay của Liễu Sanh Nghiễm Bổn và Vũ Điền Thư Hùng nắm chặt vào nhau. Bọn họ nhìn nhau cười, song phương đều biết rõ tâm ý của đối phương.

Lưu Vũ Phi quay trở về khách sạn, phòng của hắn cũng đã bị những cô gái kia chiếm trọn. Làm cho hắn đau đầu chính là hắn không biết làm sao để an bày cho họ. Nếu để cho họ ở lại nơi này, điều này thật không thỏa đáng. Bên mình là hai nam nhân, nhưng lại dắt theo một đoàn phụ nữ, cho dù mình không thấy có vấn đề, nhưng người khác cũng sẽ theo mình truy hỏi. Chủ yếu nhất là phải nghĩ biện pháp, đưa các nàng trở về quốc nội. Dùng pháp thuật! Sợ rằng sẽ làm cho mấy cô gái nàng kinh hoảng, tìm người hỗ trợ! Ở Nhật Bản hắn lại không quen biết ai. Lại nói nơi câu lạc bộ đêm đã chết nhiều người như vậy, người bị chôn sống ở bên trong có thể nói là đã chết chắc. Còn bên ngoài lại có đến trăm cỗ thi thể, chính rõ ràng đã bị giết. Chắc chắn cảnh sát sẽ đặt nghi vấn lên người mấy cô gái này, tự mình thật ra không sợ, nhưng với mấy cô gái, có thể an toàn trở về nhà hay không cũng là vấn đề lớn.

Nghĩ tới nghĩ lui Lưu Vũ Phi quyết định, đem mấy cô gái này giao cho chính phủ. Kỳ thật Lưu Vũ Phi quá lo lắng, mấy cô gái này nhập cảnh bất hợp pháp, trong sổ nhập cảnh vốn không có ghi chép lại. Sau này cuối cùng cảnh sát tra ra được, trước đêm câu lạc bộ bị nổ, có tiếp thu qua một nhóm khách lén nhập cảnh. Bọn họ cũng xác định, những người khách đó cũng đã chết. Gọi điện thoại cho Long Ba, ở trong chính phủ hắn cũng chỉ quen biết một mình Long Ba mà thôi.

Long Ba nghe Lưu Vũ Phi đang ở Nhật Bản, có chút kinh ngạc. Bất quá hắn cũng không có hỏi nguyên nhân tại sao Lưu Vũ Phi lại ở Nhật Bản. Đã đi vào quan trường lâu như vậy, dĩ nhiên là cần phải hiểu rất nhiều chuyện. Đối với lời của Lưu Vũ Phi nói, cần hắn hỗ trợ đưa mấy cô gái nhập cảnh trái phép quay trở về Trung Quốc, hắn liền đáp ứng ngay. Bảo vệ công dân của đất nước mình chính là việc mà chính phủ phải làm. Long Ba dặn Lưu Vũ Phi đưa mấy cô gái đến đại sứ quán, ở sứ quán sẽ có người chuyên môn phụ trách về việc này. Sau này Long Ba có được tin tức, về việc tòa lầu tại câu lạc bộ đêm sụp đổ bên Nhật Bản, bên trong có một tổng hội vũ nhạc, Long Ba liền liên tưởng đến chuyện Lưu Vũ Phi đã cứu ra mấy cô gái kia. Sau đó ẩn ước nhận định, đây chính là chuyện Lưu Vũ Phi đã làm. Với lực lượng của một người mà có khả năng làm sụp đổ mấy tòa lầu, làm mà thần không biết quỷ không hay, hắn đối với năng lực của người tu chân lại càng sợ hãi. Trong mắt của hắn, người tu chân giống như những viên tạc đạn di động, nhưng lại không sao sử dụng được họ.

Ngày thứ hai, Lưu Vũ Phi đưa tất cả các cô gái đi đến đại sứ quán. Bị một đoàn những cái đuôi xinh đẹp đi theo, Lưu Vũ Phi thật sự không quen chút nào.

Lưu Vũ Phi quay trở về khách sạn, giới truyền thông đã phát tin về chuyện của tòa lầu nơi tổng hội vũ nhạc đã bị sụp đổ. Chính phủ Nhật Bản đã chứng thật, đây là một sự kiện đáng sợ. Ký giả hỏi có bao nhiêu thương vong, người phát ngôn của chính phủ tuyên bố, công tác cứu viện còn đang tiến hành, có bao nhiêu người gặp nạn còn chưa có thống kê chính xác. Về chuyện là tổ chức nào tập kích, đã có một tổ chức bị đưa ra gánh tội, chính phủ đã đổ lên đầu của một tổ chức tên gọi Xích Quân.

Lưu Vũ Phi vừa xem vừa cảm thấy buồn cười, hình như chính phủ nào cũng luôn làm như vậy. Làm cho hắn càng thêm buồn cười là một chuyện khác, nhưng mấy ngày sau mới xảy ra. Chuyện hắn gây ra tại Nhật Bản, ở mấy ngày sau, đã dẫn ra sự phân tranh giữa ba đại gia tộc. Cung Bổn, Vũ Điền, Liễu Sanh ba gia tộc, nhiều năm trước từng có hiệp nghị, Cung Bổn gia tộc làm đổ trường(sòng bạc), Vũ Điền gia tộc làm độc phẩm( ma túy), Liễu Sanh gia tộc làm vũ trường(mại dâm). Ba gia tộc không được xâm phạm lẫn nhau, cũng không cho phép xen vào việc của nhau. Bọn họ phân phối công việc như vậy cũng đã gần ba mươi năm, bọn họ chưa từng phân tranh lẫn nhau. Nhưng khi Lưu Vũ Phi đi đến, đã gây náo loạn sự bình hành này.

Lưu Vũ Phi đột kích phá hủy câu lạc bộ đêm, chính là sản nghiệp thuộc về Liễu Sanh gia tộc. Hắn vừa đến ngày đầu tiên, đã lấy đi bốn triệu Mỹ kim của Cung Bổn gia tộc. Ngày thứ hai thì đã giết sạch Anh Hoa Xã của Vũ Điền gia tộc, còn đem tất cả độc phẩm đổ hết xuống biển. Sau đó lại phá hủy câu lạc bộ đêm của Liễu Sanh gia tộc. Bởi vì một ngày trước đó Cung Bổn gia tộc đã bị hắn lấy đi bốn triệu Mỹ kim, như vậy Cung Bổn gia tộc có lý do tin tưởng, người thắng được tiền kia, khẳng định là do hai nhà kia phái đến. Vũ Điền gia tộc thì lại tin tưởng rằng ở tại Nhật Bản không có ai dám động tới bọn họ, ngoại trừ Cung Bổn, Liễu Sanh hai nhà, không còn thế lực nào khác. Cho đến khi câu lạc bộ đêm của Liễu Sanh gia tộc bị sụp đổ, Vũ Điền gia tộc kết luận, có thể giết được nhiều người của họ như vậy, cũng chỉ còn lại là Cung Bổn gia tộc.

Liễu Sanh gia tộc thông qua việc điều tra tại câu lạc bộ đêm, dĩ nhiên bọn họ sẽ không nghĩ là do lực lượng một người gây ra. Nhận định đây là hành động báo phục, sử dụng thuốc nổ cao cấp. Hơn nữa toàn bộ người của câu lạc bộ không một ai sống sót, điều này làm cho danh dự của bọn họ chịu đả kích rất lớn. Họ cũng đem Cung Bổn gia tộc trở thành đối tượng bị hoài nghi, bởi vì Cung Bổn gia tộc bị người mang đi bốn triệu Mỹ kim, họ sẽ khẳng định rằng người lấy đi tiền của họ sẽ là Liễu Sanh hoặc là Vũ Điền gia tộc. Cho dù chính bản thân Liễu Sanh Nghiễm Bổn, hắn cũng sẽ phán đoán như vậy.

Năm nay cũng là một năm bất lợi của Liễu Sanh gia tộc, đầu tiên ở Trung Quốc tổn thất lượng lớn cao thủ, sau đó câu lạc bộ đêm lại bị sụp đổ. Trong mật thất của Liễu Sanh gia tộc, vang lên thanh âm bén nhọn của một trưởng lão: " Nghiễm Bổn, năm nay là chuyện gì xảy ra, năm nay ngươi quá thất bại, ngươi phải chịu hết toàn bộ trách nhiệm."

" Dạ! Đại trưởng lão, Nghiễm Bổn biết tội." Liễu Sanh Nghiễm Bổn mặc dù là tộc trưởng, nhưng trưởng lão nói chuyện là phải nghe.

" Còn không mau tìm cách khôi phục danh dự của gia tộc chúng ta, để cho khách nhân còn quay trở lại câu lạc bộ của chúng ta nữa chứ."

" Dạ! Ta đã cho làm."

" Có tra được là kẻ đui mù nào dám cho nổ tổng hội đêm của Liễu Sanh gia tộc chúng ta hay không?"

" Đại trưởng lão, ta hoài nghi là Cung Bổn gia tộc làm."

" Cung Bổn gia tộc? Tại sao nói như vậy, chẳng lẽ bọn họ muốn dẫn phát xung đột hay sao, có chứng cứ là bọn họ làm hay không?"

" Chuyện là như thế này, trước một ngày tổng hội đêm bị tạc nổ, sòng bạc của Cung Bổn gia tộc bị người thắng đi bốn triệu Mỹ kim, mà ngày thứ hai tổng hội đêm của chúng ta liền bị cho nổ, lại thêm một lần giao dịch độc phẩm của Vũ Điền gia tộc bị cướp sạch, bởi vậy ta tính toán, Cung Bổn gia cho rằng hai nhà chúng ta phái người đến thắng đi bốn triệu Mỹ kim của bọn họ, nên lần này bọn họ tiến hành trả thù chúng ta."

" Ân, có chút đạo lý, vậy phương diện bên chính phủ thì nói thế nào?"

" Chính phủ nói là do Xích Quân làm, nhưng có lẽ là do Cung Bổn gia tộc chỉ thị cho họ nói vậy."

" Đã như vậy, Nghiễm Bổn ngài cứ chỉ điểm, mấy trưởng lão chúng ta sẽ ủng hộ ngươi."

" Dạ, cảm ơn sự tín nhiệm của trưởng lão."

Lòng trả thù của người Nhật Bản so với bất cứ dân tộc nào cũng mãnh liệt hơn rất nhiều. Được sự ủng hộ của trưởng lão, Liễu Sanh Nghiễm Bổn hận không được lập tức giết ngay đến Cung Bổn gia tộc, đem tên đã cho nổ câu lạc bộ kia ra lột da rút gân hắn. Bất kể sự thật thế nào, giờ phút này Liễu Sanh Nghiễm Bổn đã khẳng định là do Cung Bổn gia tộc làm chuyện này. Về phần chính phủ đã nói, hắn không hề tin tưởng. Nói là Xích Quân làm, Xích Quân sẽ không ngu đến mức đi cho nổ một câu lạc bộ đêm làm gì. Lại nói Xích Quân bây giờ bị chính phù chèn ép đến tận cùng, còn đâu sức mà giết chết hơn trăm người, có năng lực tạc nổ tòa lầu như thế. Chứng minh tốt nhất chính là ngay hiện trường không còn một người còn sống, đối với điểm này thật sự là Xích Quân làm không được.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn vừa rời đi mật thất, liền nhận được hồi báo của người hầu. Tộc trưởng của Vũ Điền gia tộc có thư bái phỏng, nghe tin tức như thế, trong lòng Liễu Sanh Nghiễm Bổn cảm thấy vui vẻ, hắn có dự cảm, Vũ Điền Thư Hùng đến đây vì mục đích cùng liên thủ đối phó Cung Bổn gia tộc.

Ba gia tộc minh tranh ám đấu hơn một ngàn năm, cho tới bây giờ chưa từng tin tưởng lẫn nhau, càng không có chuyện liên thủ, đối phó một gia tộc. Nếu lần này có thể hợp tác với Vũ Điền gia tộc, nói không chừng có thể một lần mà đem Cung Bổn gia tộc diệt vong. Đến lúc đó Nhật Bản không phải chỉ còn hai gia tộc bọn họ thôi sao. Vũ Điền Thư Hùng đang ngồi uống nước, nhìn thấy Liễu Sanh Nghiễm Bổn, lập tức đứng lên như tỏ tôn trọng:

" Ha ha ha, nghĩ không ra Vũ Điền tộc trưởng, lại đích thân bái phỏng Liễu Sanh gia chúng ta, không biết lần này tộc trưởng đến có việc gì không?"

" Liễu Sanh tộc trưởng, lời khách khí chúng ta không nói nữa, lần này ta tìm ngươi là muốn cùng hợp tác."

" Hợp tác? Không biết Vũ Điền tộc trưởng là muốn chỉ về phương diện nào?"

" Liễu Sanh tộc trưởng không cần phải biết rõ rồi còn cố hỏi, nói ra lần này tổn thất của các ngươi cũng không nhỏ hơn chúng ta, ta muốn nói gì thì tộc trưởng ngươi đã biết rõ, bây giờ sẽ chờ, đợi xem ngươi nói một câu cho thống khoái thôi."

Liễu Sanh Nghiễm Bổn bị một câu nói đến đau lòng, trong mắt lóe lên một tia căm tức: " Hay! Nếu Vũ Điền tộc trưởng thống khoái như thế, ta đây cũng không khách khí, Vũ Điền tộc trưởng cứ nói chúng ta làm sao liên thủ, ngươi cứ đưa ra, coi xem có tốt không."

" Không sai, ta là có quyết định, đêm nay hai nhà chúng ta lập tức đi vào lần hành động trả thù, hắn không phải làm nổ câu lạc bộ đêm của ngươi sao, chúng ta cũng đi cho nổ sòng bạc của hắn, hắn dám xuống tay trước với chúng ta, cần phải thừa nhận sự trả thù của chúng ta." Vũ Điền Thư Hùng nghiến răng nghiến lợi nói, có thể thấy được giờ phút này trong lòng hắn cực kỳ oán hận Cung Bổn gia tộc.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn vốn với lời đề nghị của hắn cực kỳ đồng ý, ở trong lòng cũng bắt đầu tưởng tượng, tình hình Cung Bổn gia tộc bị diệt vong. Hai nhà bọn họ đã liên thủ đối phó nhà Cung Bổn, thì có trăm phần trăm chắc thắng. Trong lòng đã bắt đầu tính kế làm sao phân phố địa bàn củai Cung Bổn gia tộc sau khi bị tiêu diệt. Xem ra ba gia tộc trong suốt một ngàn năm qua có những ân oán, cuối cùng phải có một kết cục.

Hai tay của Liễu Sanh Nghiễm Bổn và Vũ Điền Thư Hùng nắm chặt vào nhau. Bọn họ nhìn nhau cười, song phương đều biết rõ tâm ý của đối phương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »