Đô Thị Thần Nhân

Lượt đọc: 2231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »
Chương 24.

❊ ❊ ❊

Bây giờ Long Ba có một ngọn núi cao như Lưu Vũ Phi để dựa vào, liền lên tiếng mạnh miệng nói dối mà không hề chớp mắt, nếu không biết còn tưởng rằng quả thật là như thế. Không khí giữa song phương đã trở nên rất căng thẳng. Liễu Sanh Thứ Lang tức giận dậm chân mắng: " Bát đản( khốn kiếp)! Thứ heo ngu như các ngươi thật là muốn chết." Nói xong hắn ra dấu, để Danh Trung Nhẫn tiến công.

Nhẫn giả cầm đao mang theo luồng hơi gió gào thét bổ về phía mấy người Lưu Vũ Phi, Liễu Sanh Thứ Lang nhìn thấy Long Ba chỉ mang đến có mười mấy người, hắn nghĩ chỉ do Danh Trung Nhẫn ra mặt là được, không cần đến hắn ra tay. Nhưng người định không bằng trời định, Long Tổ bây giờ đã không còn là Long Tổ mà hắn nghĩ trước kia nữa.

Người bên Long Tổ vừa nhìn thấy ánh đao bổ tới cực nhanh cũng không hoảng một chút nào. Ngoại trừ Lưu Vũ Phi, những người khác đều xuất ra vũ khí của mình, tiến lên nghênh tiếp. Nhất thời giữa sân vang lên tiếng vũ khí va chạm đinh đinh đang đang. Đám Danh Trung Nhẫn này dĩ nhiên không còn là đối thủ của thành viên Long Tổ, Liễu Sanh Thứ Lang có chút không dám tin tưởng sự thật đang diễn ra trước mắt. Chờ đến khi hắn phản ứng định gọi đám Danh Trung Nhẫn này lui ra thì đã muộn, chỉ ngắn ngủn trong hai phút, trên mặt đất đã nằm xuống bao thi thể của các Danh Trung Nhẫn mà người của Long Tổ lại không bị chút tổn thất nào.

Liễu Sanh Thứ Lang nghĩ không ra người của Long Tổ lại có thực lực mạnh mẽ như vậy, bằng vào mười mấy người này bây giờ đã có thể so sánh với Danh Thượng Nhẫn, trong tâm lý của hắn cảm thấy hối hận mình vừa rồi đã quá khinh địch. Long Ba nhìn thấy hắn quát bọn Trung Nhẫn tháo lui, cười nhạo nói: " Thế nào, đám heo Nhật Bản cuồng vọng của các ngươi, bây giờ đã biết người Trung Quốc chúng ta lợi hại như thế nào rồi sao."

Liễu Sanh Thứ Lang bây giờ cũng đã nhìn thấy rõ sự việc xảy ra trước mắt, thực lực do Long Tổ biểu hiện ra đủ để làm cho hắn giật mình, bất quá hắn cũng không sợ. Bây giờ hắn còn có nhiều Thượng Nhẫn, cùng với ba Đặc Nhẫn. Hắn đỏ ngầu đôi mắt, nói: " Ta muốn cho thứ heo ngu các ngươi tất cả đều chết không toàn thây."

Tiếp theo hắn ra lệnh cho Danh Thượng Nhẫn lập tức ẩn thân, biến mất trong không khí. Mà Liễu Sanh vẫn đứng sau lưng Ma Sanh và Bát Lý không hề có ý muốn ra tay. Ẩn Thân Thuật của nhẫn giả này đối với Lưu Vũ Phi thật sự quá đơn giản, nhưng hắn muốn để cho thành viên Long Tổ tự mình tìm được vị trí của họ, để tương lai có thể đối phó được với người có năng lực giống như thế. Người của Long Tổ cũng là lần đầu tiên gặp phải chuyện này, không khỏi có chút khẩn trương, mỗi người đều mở to hai mắt nhìn không trung, sợ hai đám nhẫn giả đột nhiên từ trên tấn công xuống.

Lưu Vũ Phi chứng kiến bộ dáng này của họ, biết nếu không đề tỉnh bọn họ thì sẽ lập tức xảy ra thương vong, quát: " Nhắm mắt lại, dùng tâm thần cảm nhận khí lưu không tầm thường trong không khí, mỗi người khi di chuyển thì sẽ có khí lưu xuất hiện.."

Nghe hắn nói xong người trong Long Tổ chợt hiểu ra, mỗi người liền nhắm mắt lại nhưng đã có chút chậm, vì vậy trong chớp mắt đã có mười thanh võ sĩ đao kéo lên tiếng rít mơ hồ, đột nhiên từ trong không khí xuất hiện ra, gào thét lên, áp lực vô hình đột nhiên co rút lại. Mười thanh đao hướng tới mười người chém xuống. Tiếp theo người của Long Tổ vang lên vài tiếng kêu thảm thiết, mấy người bị công kích trúng trên vai phải xuất hiện một vết đao có thể nhìn thấy được tận xương. Hiển nhiên là bọn họ không thể nào tiếp tục ứng chiến được nữa, trong đó có cả Nam Cung Nhân, đối mặt với võ sĩ đao đột nhiên đột kích thì hắn chỉ dựa vào bản năng của vũ giả mà tránh né sang bên. Nhưng vẫn không đủ, mặc dù họ tránh được một đao trí mạng, nhưng đều bị trọng thương. Nhìn thấy thì đã biết đối phương có thực lực ngang bằng, Liễu Sanh Thứ Lang phát ra tiếng cười điên cuồng.

Điều này đều nằm trong dự liệu của Lưu Vũ Phi, nếu hắn muốn ra tay cứu thì mười người này căn bản không có khả năng bị thương, nhưng hắn muốn cho người của Long Tổ biết mọi việc chỉ có thể dựa vào chính mình, cho dù lần này hắn có thể hỗ trợ, vậy thì lần sau sẽ thế nào, nếu lần nào cũng cần người khác hỗ trợ thì có khác gì lần đầu tiên hắn đã gặp. Nhìn những thành viên Long Tổ bị thương chảy máu, hắn thản nhiên nói với Long Ba: " Bây giờ đã biết rồi chứ, tại sao lúc trước ta lại nói như vậy, nhưng vẫn muốn các ngươi vẫn tự mình đấu với họ một chút, chỉ có trong lúc giao thủ mới có thể tìm ra sự lợi hại của họ, nếu không các ngươi vĩnh viễn không phải là đối thủ của bọn họ."

Long Ba nhìn thấy chỉ một thoáng đã mất đi mười cao thủ, hắn khẩn trương nói: " Tiên sinh, ngài có thể trước tiên ổn định vết thương cho bọn họ, nếu không sẽ chảy máu quá nhiều mà chết thôi."

Lưu Vũ Phi nói: " Không cần gấp, bọn họ còn không chết được, ta sẽ cứu." Tiếp theo nhìn qua năm người chưa bị thương nói: " Các ngươi đã nghe được lời vừa rồi của ta, bây giờ các ngươi tự mình tới trải nghiệm đi."

Sau đó hắn giúp cho mấy thành viên Long Tổ cầm máu. Trong Long Tổ cảm tình của Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân là tốt nhất, hắn nhìn thấy Nam Cung Nhân cũng bị thương, thì nhịn không được bước ra đầu tiên. Hắn lấy tay chỉ Liễu Sanh Thứ Lang, nói: " Ta muốn cùng ngươi quyết đấu."

Liễu Sanh Thứ Lang khinh thường nói: " Bằng ngươi không đủ tư cách, nếu muốn quyết đấu với ta thì chờ ngươi còn mạng rồi hãy nói."

Mười nhẫn giả ẩn thân hiện ra thân ảnh, một người dùng Hán ngữ không lưu loát nói: " Do ta và ngươi quyết đấu."

Người Nhật Bản đều là vậy, chỉ có khi mình đã chiếm cứ ưu thế tuyệt đối thì mới chịu phát huy tinh thần võ sĩ đạo gì đó. Nếu không bọn họ sẽ bất kể, chỉ cần có thể giết chết đối phương thì thủ đoạn gì cũng dùng hết.

Mã Tiểu Minh nhìn thấy đối phương có người đi ra, cũng không quản hắn có phải là Liễu Sanh hay không, quay sang hướng nhẫn giả đó lập tức tấn công mãnh liệt. Mã Tiểu Minh xuất ra là một bộ kiếm pháp, thanh kiếm như du long, từng kiếm thế tấn công vào những bộ vị yếu hại của tên nhẫn giả. Thực lực của tên này có thể tương đương với Mã Tiểu Minh, hắn cũng không sợ Mã Tiểu Minh truy sát theo, võ sĩ đao đã che chở những bộ vị yếu hại của hắn, thỉnh thoảng hắn còn phản kích. Trong phút chốc hai người đã công kích hơn mười chiêu. Tên nhẫn giả thấy mình tấn công không có kết quả, thì lập tức ẩn thân. Mã Tiểu Minh đột nhiên không thấy đối thủ, đã kinh hãi biết hắn lại bắt đầu ẩn thân nữa. Lập tức dựa theo phương pháp Lưu Vũ Phi đã dạy, nhắm mắt lại dùng tâm thần cảm thụ vị trí của đối phương. Vừa mới bắt đầu thì hắn chưa quen, nhẫn giả kia thỉnh thoảng bổ một đao từ sau lưng tới nhưng từ khi hắn bắt đầu ẩn thân thì Mã Tiểu Minh đã nhắm mắt, mặc dù hắn tìm không ra vị trí của tên nhẫn giả, nhưng cũng có thể tránh được sự tập kích từ phía sau. Hắn tự mình thay đổi vị trí liên tục, khiến cho đối phương không cách nào biết được mình sẽ dừng lại ở nơi nào.

Lưu Vũ Phi nhìn thấy động tác của hắn thì hiểu ngay ý nghĩ của hắn, mặc dù đây là phương pháp tự bảo vệ hoàn hảo, nhưng cũng không thể đánh bại đối thủ. Vì vậy nói: " Tiểu Minh, ngươi làm như vậy tuy có thể an toàn, nhưng ngươi cũng không có cách tìm ra vị trí của đối phương, nếu ngươi muốn đánh bại hắn, vậy thì ngươi không nên di động, chỉ như vậy ngươi mới có thể cảm nhận được phương hướng di động của đối phương."

Mã Tiểu Minh nghe hắn nói như vậy lập tức hiểu ngay ý tứ của hắn. Quả nhiên hắn lập tức dừng lại, yên tĩnh cảm thụ sự lưu động trong không khí. Hắn tập trung tinh thần cảm nhận được luồng khí lưu không tầm thường, rất nhanh hắn đã phát hiện sự huyền bí trong đó. Mỗi khi nhẫn giả di động thì đều có một cỗ khí lưu bám theo. Mỗi khi khí lưu di chuyển thì hắn lập tức di động thân thể, né qua vài lần công kích của tên nhẫn giả. Hắn từ từ quen dần với phương thức công kích của tên nhẫn giả, hắn đề né tránh kịp những lần nguy hiểm vạn phần này, quần áo toàn thân cũng bị tên nhẫn giả cắt cho tan nát, toàn thân không còn chỗ quần áo nào lành lặn, nhìn giống như một tên ăn xin. Mặc dù nhìn hắn có vẻ rất chật vật nhưng trong ánh mắt hắn lại lộ ra một cỗ hưng phấn.

Lưu Vũ Phi biết Mã Tiểu Minh đã có thể chính thức đối phó được tên nhẫn giả này, sẽ lập tức có thể phân thắng bại. Mã Tiểu Minh còn chưa tìm ra vị trí của tên nhẫn giả thì tên nhẫn giả đột nhiên chuẩn bị đánh ra bất ngờ, Mã Tiểu Minh thình lình xuất ra một chiêu kiếm pháp gia truyền: Trầm Tinh Lạc Nguyệt. Chỉ thấy thanh kiếm trong tay hắn nổi lên một đóa hoa kiếm xinh đẹp, phong kín tất cả đường lui của tên nhẫn giả. Nhẫn giả kia muốn tránh đã không còn kịp, chỉ nghe hắn thảm hào kêu a một tiếng, từ trên không trung rớt xuống. Ở giữa ngực xuất hiện bốn cái lỗ máu, máu tươi đang tuôn ra, hai mắt không thể tin nhìn Mã Tiểu Minh, hiển nhiên là không sống nổi.

Từ khi Mã Tiểu Minh ra tay, cho đến khi tên nhẫn giả rơi xuống đất chỉ là một thời gian rất ngắn, Liễu Sanh Thứ Lang căn bản là không kịp làm ra phản ứng. Hắn cũng không ngờ Mã Tiểu Minh lại nhanh chóng tìm ra được phương pháp để phá đi thuật ẩn thân của nhẫn giả.

Lưu Vũ Phi đối với biểu hiện của Mã Tiểu Minh rất hài lòng gật nhẹ đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »