Đô Thị Thần Nhân

Lượt đọc: 2187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »
Chương 80.

❊ ❊ ❊

Mặc dù nhìn thoáng qua Phi Tuyết đúng thật là một tiểu cô nương, nhưng Triệu Nguyên Thanh không thể đưa nàng nhập vào ba chữ tiểu cô nương được nữa.

" Hì hì, đại ca, cô ấy kêu là Phi Tuyết, là đi chung với em về nhà đó."

" Vậy em cùng nàng là quan hệ thế nào, vì sao nàng lại gọi em là tiểu thư?"

" Việc này để em nói lại cho mọi người nghe sau, anh nói trước cho em biết, Lý Khánh Lạc lần này đến nhà của chúng ta có chuyện gì, còn có ba, lần này vội vã muốn con về nhà, có phải là trong nhà có sự tình gì phát sinh?"

Triệu Kiếm Bình nói trước: " Ôi, là như thế này, lần trước cháu Lý, đến nhà của chúng ta nói chuyện con ở tại Bắc Kinh cùng đàn ông ở chung, ba chỉ muốn hỏi con một chút, chuyện gì đã xảy ra, bất quá bây giờ xem ra có lẽ hắn đã hiểu lầm con rồi."

" Ba, sao ba lại có thể như vậy, con là người thế nào lẽ nào ba không biết, ba còn không hiểu rõ sao! Hắn vừa tới thì ba đã hoài nghi con, thật sự là tức chết con rồi, ba có biết không, lần này nếu không phải vì về nhà, con bây giờ chính là...ôi, không nói nữa, càng nói càng tức giận."

" Được rồi tiểu muội, ba chỉ là lo lắng cho em thôi, được rồi lần này Lý Khánh Lạc tới là do có việc quan hệ với công ty, còn Ước Khắc kia là muốn tìm một công ty hợp tác tại Tây An. Còn Lý Khánh Lạc là làm trung gian, nên giới thiệu công ty chúng ta với Ước Khắc, bọn họ lần này đến là để khảo sát mà thôi."

Phi Tuyết thấy không có chuyện gì, bây giờ trong phòng khách chỉ là người một nhà của Triệu gia. Nàng cũng không muốn ngồi luôn ở đó, đứng dậy chào rồi trở về phòng khách. Lúc này Triệu Kiếm Bình mới hỏi, quan hệ của Phi Tuyết và con gái, còn chuyện của nàng ở Bắc Kinh. Triệu Nhược Băng chậm rãi kể lại những chuyện của mình tại Bắc Kinh cho gia đình nghe.

Đương nhiên là việc của Lưu Vũ Phi nàng chỉ nói sơ lược qua. Người nhà của nàng, cảm giác như mình đang nghe chuyện kể cổ tích ban đêm, nghe con gái hình dung, hình như bây giờ nàng đang tu luyện tiên thuật gì đó. Tương lai chẳng những có thể trường sinh bất lão, hơn nữa pháp thuật uy lực mạnh mẽ dọa người, quả thật có thể dời non lấp biển.

Trong lòng bọn họ thầm nghĩ: " Thực sự khoa trương như vậy sao? Một pháp thuật mà có thể đem cả một căn nhà hủy diệt?"

Đối với ánh mắt không tin tưởng của người nhà, Triệu Nhược Băng cũng không có biện pháp. Vừa rồi nàng cũng chỉ mới nói có một nửa, nếu đem tất cả mọi chuyện nói hết ra, người nhà có lẽ càng thêm không tin.

" Băng nhi, con không sao chớ? Không phải con gia nhập vào tà giáo gì đó, nếu không sao con lại nói ra những chuyện khó tin như vậy?"

Triệu Kiếm Bình hiển nhiên là không tin lời vừa rồi con gái mới nói, hắn còn sợ con gái tham gia vào tà giáo gì đó.

" Ba à, ba yên tâm đi, con nói đều là sự thật, con bây giờ có thể chứng minh cho mọi người xem." Nói xong Triệu Nhược Băng làm ra mấy thủ thế cổ quái: " Định!" Triệu Kiếm Bình phát giác mình bây giờ vốn không thể động đậy, ngay cả vợ của hắn cũng là như thế.

Hắn kinh hãi nhìn con gái chằm chằm, vừa rồi con gái làm sao chế trụ được hắn mà hắn cũng không biết một chút nào. Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cha mình, Triệu Nhược Băng đắc ý cười: " Ba, bây giờ ba đã biết con không có lừa ba rồi nga, đây chỉ là một tiểu pháp thuật đơn giản nhất, hơn nữa tu vi của con còn chưa đủ, nếu không con có thể đem tất cả mọi người vây khốn."

Sự thật xảy ra trước mắt, Triệu Kiếm Bình không thể không hỏi: " Mấy pháp thuật này đều là Lưu Vũ Phi kia dạy con sao, vậy chẳng phải hắn càng thêm lợi hại, Phi Tuyết đó, so sánh với con thì thế nào?"

" Ba, con không phải nói rồi sao? Tu vi của con vốn thấp nhất, Phi Tuyết cao hơn con vô số lần, còn nữa nàng còn có thể bay." Nghe được Phi Tuyết biết bay, ánh mắt Triệu Nguyên Thanh nhất thời sáng lên.

Biết bay a, nếu chính mình cũng có thể học được, đến lúc đó còn không...ở trong lòng Triệu Nguyên Thanh còn chưa nghĩ, mình đã có bất kính với Phi Tuyết, nhưng bây giờ hắn đã quên sạch không còn một mảnh.

Nói về bên kia, Ước Khắc cùng Lý Khánh Lạc rời khỏi Triệu gia cùng đi trên đường. Lý Khánh Lạc hỏi: " Ước Khắc, ngươi có thể giải thích một chút hay không, vừa rồi tại sao ngươi lại sợ hãi một tiểu cô nương như vậy, đây không phải là tính cách của ngươi."

" Khánh Lạc, nguyên duyên trong đó ngươi không cần biết tốt hơn, đối với người phương Đông các ngươi, không, là người Trung Quốc mới đúng, các ngươi quá mạnh mẽ và thần bí rồi, ngươi tin hay không tin, vừa rồi nếu ta bước về trước một bước, giờ phút này ta đã chết mất rồi."

" Ước Khắc, không thể đâu, nhiều lắm cô ta chỉ giáo huấn ngươi dừng lại, giết ngươi cô ta chưa chắc có lá gan, dù sao Trung Quốc cũng là một quốc gia nói pháp luật mà."

Ước Khắc hiểu được Lý Khánh Lạc cũng không biết nguyên do trong đó nên mới có thể nói như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171
Tiến »