Dịu Dàng Là Đêm

Lượt đọc: 1199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

Lúc Dick ra khỏi thang máy, chàng đi theo hành lang quanh co và cuối cùng rẽ tới một giọng nói văng vẳng ở ngoài cánh cửa sáng đèn. Rosemary mặc bộ pyjamas màu đen, bàn tiệc trưa vẫn còn trong phòng, nàng đang uống cà phê.

– Em vẫn xinh đẹp, - chàng nói. - Còn đẹp hơn trước kia.

– Anh muốn uống cà phê không?

– Anh xin lỗi, sáng nay anh không được chỉnh tề cho lắm.

– Trông anh không được khỏe, anh có sao không? Anh uống cà phê nhé?

– Không, cảm ơn em.

– Anh lại bảnh trai rồi, sáng nay em sợ quá. Tháng sau mẹ em tới, nếu đoàn làm phim còn ở lại. Mẹ luôn hỏi em có gặp anh ở đây không, cứ như chúng ta đang sống cạnh nhau vậy. Mẹ em mến anh, bà cảm thấy anh là người em nên quen biết.

– Ờ, anh vui vì bà vẫn còn nghĩ đến anh.

– Bà nghĩ chứ, - Rosemary an ủi chàng. - Và nghĩ nhiều ấy chứ.

– Anh đã gặp em ở đâu đó trong các bộ phim, - Dick nói. - Có lần anh đã thuê chiếu Con gái của cha chỉ cho mình anh!

– Em có một vai diễn hay trong phim này nếu nó không bị cắt.

Nàng đi đến sau Dick, chạm vào vai chàng lúc ngang qua. Nàng gọi dọn bàn và ngồi vào cái ghế bành lớn.

– Lúc gặp anh, em chỉ là một cô bé. Còn bây giờ em đã là một phụ nữ rồi.

– Anh muốn nghe mọi chuyện về em.

– Còn Nicole, Lanier và Topsy ra sao?

– Tất cả đều ổn. Họ thường nhắc đến em...

Chuông điện thoại reo. Trong lúc nàng trả lời, Dick xem xét hai cuốn tiểu thuyết, một của Edna Ferber [160] , một của Albert McKisco. Người hầu đến dọn bàn, không còn nó, hình như Rosemary càng lẻ loi hơn trong bộ pyjamas đen.

-... Em có một người đến thăm. Không, không tốt lắm. Em phải đến người may trang phục để thử áo... Không, không phải bây giờ...

Dường như thiếu cái bàn nàng cảm thấy được giải thoát, Rosemary mỉm cười với Dick, nụ cười như thể nếu họ bên nhau, sẽ cố xua đi mọi buồn phiền trên đời và lúc này đang yên bình trong thế giới riêng của họ...

– Thế là xong, - nàng nói. - Anh có biết em đã chờ anh cả tiếng đồng hồ vừa qua không?

Nhưng chuông điện thoại lại reo. Dick đứng dậy đổi mũ trên giường lên giá hành lý, và ra hiệu Rosemary đặt tay che ống nói.

– Em đừng đi!

– Vâng.

Khi cuộc điện đàm kết thúc, chàng cố kéo dài buổi chiều bên nhau nên nói:

– Anh muốn có chút đồ ăn bây giờ.

– Em cũng thế, - Rosemary đồng ý. - Người vừa gọi biết em có một người anh họ. Anh xem, gọi điện chỉ vì lý do như thế!

Nàng kéo ngọn đèn thấp xuống để yêu. Sao nàng phải ngăn cách tầm nhìn của chàng với nàng? Chàng đã gửi lời cho nàng như các bức thư, dường như chúng để lại cho chàng chút thời gian trước khi chàng đến với nàng.

– Thật khó ngồi đây và gần anh thế này mà không hôn anh. - Rồi họ hôn nhau thắm thiết ở giữa sàn. Nàng ép sát vào chàng, rồi trở lại ghế mình.

Không thể chỉ thân mật trong phòng. Hoặc tiến tới hoặc lùi, Khi chuông reo lần nữa, chàng đi vào phòng ngủ và nằm lên giường nàng, mở cuốn tiểu thuyết của Albert McKisco. Ngay sau đó Rosemay vào và ngồi cạnh chàng.

– Anh có diềm mi dài nhất, - nàng nhận xét.

– Lúc này chúng ta trở lại thời học sinh. Trong số những người hiện diện là cô Rosemary Hoyt mê mi dài...

Nàng hôn chàng và chàng kéo nàng xuống nằm bên mình, rồi họ hôn nhau cho đến lúc hết hơi. Hơi thở của nàng trẻ trung, háo hức và đắm đuối. Môi nàng hơi nẻ nhưng mềm ở khoé miệng.

Lúc họ vẫn chơi vơi, bàn chân và quần áo, vật lộn với cánh tay và lưng chàng, cổ và ngực nàng, nàng thì thầm:

– Không, không phải lúc này, những việc như thế này phải nhịp nhàng.

Phục tùng, chàng cố nén say đắm vào một góc tâm trí, nhưng vẫn ôm thân hình mảnh dẻ của nàng trong tay, cho đến lúc nàng để nửa bàn chân lên chàng, chàng mới nói, nhẹ nhàng:

– Em yêu, đấy không phải là vấn đề đâu.

Gương mặt nàng đã thay đổi khi chàng ngước lên nhìn, ánh trăng bất diệt trên đó.

– Sẽ là sự công bằng nên thơ nếu là anh, - nàng nói. Nàng vặn người khỏi chàng, đến trước gương và đưa cả hai tay gộp mớ tóc lộn xộn lại. Rồi kéo ghế đến gần giường và vuốt má chàng.

– Em hãy kể thật về em đi, - chàng nài nỉ.

– Em luôn luôn thật.

– Ừ... nhưng chẳng có gì ăn nhập với nhau.

Cả hai cùng cười nhưng chàng tiếp tục:

– Em vẫn là trinh nữ chứ?

– Khô-ông! - Nàng véo von. - Em đã ngủ với sáu trăm bốn mươi người đàn ông, nếu đó là câu trả lời anh muốn.

– Đấy không phải là việc của anh.

– Anh muốn em là một ca tâm lý ư?

– Nhìn em như một cô gái hai mươi hai hoàn toàn bình thường, sống trong năm 1928, anh đoán em đã thử vài cuộc tình.

– Em đã qua tất cả, cả phá thai, - nàng đáp.

Dick không sao tin nổi. Chàng không thể biết liệu nàng có chủ tâm dựng một rào chắn giữa họ hay đây là ý định từ bỏ bất chợt có ý nghĩa hơn mà thôi.

– Chúng mình đi dạo ở Pincio [161] nhé, chàng gợi ý.

Chàng lắc người thẳng thướm trong quần áo và vuốt mượt tóc. Một khoảnh khắc phải đến và dù sao đã qua. Suốt ba năm, Dick là con người lý tưởng để Rosemary coi là tiêu chuẩn đánh giá những người đàn ông khác và chắc chắn rằng vóc dáng của chàng đã tăng đến tầm cỡ hùng mạnh. Nàng không muốn chàng giống những người khác, đây cũng là những đòi hỏi quá đáng, như thể chàng muốn tách lấy một số thứ của nàng, bỏ túi mang đi vậy.

Đi trên thảm cỏ giữa các tiểu thiên sứ, các triết gia, thần nông và đài phun nước, nàng tự mãn khoác cánh tay chàng, để nguyên đó và loay hoay chỉnh sửa, dường như nàng muốn đó là quyền của mình và sẽ mãi mãi như thế. Nàng kéo một nhành cây và bẻ, nhưng thấy nó không bật lại. Bất chợt nhận ra điều nàng muốn trên mặt Dick, nàng cầm bàn tay đi găng của chàng lên và hôn. Rồi nàng nhảy lên với chàng, vui mừng như trẻ con cho đến lúc chàng mỉm cười, còn nàng cười phá và họ bắt đầu quãng thời gian thoải mái.

– Tối nay em không thể đi chơi với anh được, anh yêu ạ, vì em đã hứa với một vài người từ lâu. Nhưng nếu anh dậy sớm, ngày mai em sẽ đưa anh đến chỗ đoàn làm phim.

Chàng ăn tối một mình ở khách sạn, đi nằm sớm và gặp Rosemary ở hành lang vào lúc sáu giờ rưỡi. Ngồi bên chàng trong ôtô, nàng rạng rỡ, tươi tắn và mới mẻ trong nắng mai. Họ chui qua cổng San Sebastiano và dọc theo đường Appian cho đến khi tới một phim trường khổng lồ, lớn hơn chợ nhiều. Rosemary đưa chàng tới gặp một người dẫn chàng đi xem các cảnh dựng lớn, các khung cửa tò vò, các tầng, chỗ ngồi và đấu trường phủ cát. Nàng làm việc trên một sàn diễn tái hiện nơi giam giữ các tù nhân là tín đồ Cơ đốc, và lúc này người ta đến đó, xem Nicotera, một trong nhiều người hy vọng ganh đua với Valentino [162] , đang vênh váo và làm điệu bộ trước hàng chục phụ nữ “bị giam cầm”, những cặp mắt chuốt mascara của họ u uất và hoảng hốt.

Rosemary xuất hiện trong chiếc tunic dài đến đầu gối.

– Xem cái này nhé, - nàng thì thầm với Dick. - Em muốn biết ý kiến của anh. Mọi người đã xem các cảnh xô đẩy đều nói...

– Cảnh xô đẩy gì kia?

– Khi người ta tẩu tán những thứ họ lấy hôm kia. Người ta bảo việc đầu tiên là em phải có sức hấp dẫn giới tính trong cảnh đó.

– Anh không thấy thế.

– Anh không thấy! Nhưng em phải thế.

Nicotera khoác lớp da báo chăm chú trò chuyện với Rosemary trong lúc người thợ điện bàn bạc gì đó với đạo diễn, và ngả người vào ông ta. Cuối cùng, đạo diễn thô bạo hất tay anh ta và lau vầng trán đẫm mồ hôi, người dẫn đường cho Dick nhận xét:

– Ông ta lại phê ma túy rồi, trời ạ!

– Ai kia? - Dick hỏi nhưng người đó chưa kịp trả lời, vị đạo diễn đã tới chỗ họ.

– Ai phê thuốc, anh đang phê thì có. - Ông ta gay gắt nói với Dick, như nói với một bồi thẩm. - Khi phê thuốc, người ta cứ ngỡ ai cũng như thế! - Ông ta nhìn người dẫn đường trưng trừng một lát, rồi vỗ tay. - Thôi nào, mọi người vào vị trí.

Giống hệt đến thăm một gia đình náo loạn. Một nữ diễn viên đến gần Dick và nói chuyện với chàng, tưởng chàng là diễn viên vừa từ London tới. Khi biết mình nhầm, cô ta hoảng hốt bỏ đi. Phần lớn cảm thấy mình tài giỏi hơn hoặc kém cỏi hơn thế giới bên ngoài, nhưng số người tài giỏi chiếm ưu thế. Họ là những người can đảm và siêng năng, họ vươn tới vị trí nổi bật trong một đất nước hàng thập kỷ nay chỉ thèm giải trí.

Buổi quay chấm dứt khi sương mù sáng nhẹ, một ánh sáng đẹp cho các họa sĩ, nhưng với máy quay thì không sánh được với không khí trong trẻo ở Califonia. Nicotera theo Rosemary ra xe và thì thầm gì đó và nàng, nàng nhìn anh ta và chào tạm biệt, không nhoẻn cười.

Dick và Rosemary ăn trưa ở Castelli dei Caesari, một nhà hàng nguy nga trong một biệt thự trên nền đất cao, nhìn xuống tòa án đổ nát của một thời suy đồi chưa xác định. Rosemary uống cocktail và chút vang, còn Dick uống đủ để cảm giác bất mãn rời xa chàng. Sau đó họ lái xe về khách sạn, bừng bừng hạnh phúc, và phần nào phấn khích song kín đáo. Nàng muốn được chiếm hữu và nàng là thế, sự mê đắm trẻ thơ bắt đầu trên bãi biển cuối cùng đã tới hồi thực hiện.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Tiến »