Dịu Dàng Là Đêm

Lượt đọc: 1175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

Abe vừa lảo đảo ra ngoài, Dick và Rosemary ôm chầm lấy nhau. Một lớp bụi Paris phủ lên cả hai trong lúc họ hít lấy hít để lẫn nhau: chú lính cao su trên cây bút máy của Dick, mùi nước hoa thoang thoảng trên cổ và bờ vai Rosemary. Dick cố giữ tình trạng này thêm nửa phút nữa, Rosemary là người trở lại với thực tại trước tiên.

– Em phải đi thôi, anh yêu, - nàng nói.

Họ nháy nhau qua khoảng không gian nới rộng, Rosemary sớm học được cách thoát hiểm, khiến không đạo diễn nào có thể lợi dụng được.

Nàng mở cửa phòng mình và đến thẳng cái bàn vì bất chợt nhớ ra chiếc đồng hồ đeo tay bỏ quên. Nó vẫn ở đó, vừa lồng vào cổ tay, nàng vừa liếc xuống bức thư gửi mẹ hàng ngày, thầm viết nốt câu cuối cùng trong trí. Rồi, khá từ từ, nàng nhận ra mà không cần quay lại là không chỉ có mình nàng trong phòng.

Trong một căn phòng có người ở, thường phản chiếu những đồ vật chỉ được chú ý một nửa: đồ gỗ đánh véc-ni, đồ đồng, đồ bạc và ngà voi đánh bóng ít hay nhiều, ngoài ra còn hàng ngàn thứ chuyển tải ánh sáng và bóng tối tinh tế đến mức người ta không nghĩ tới, nóc khung tranh, các cạnh của bút chì hoặc gạt tàn, hoặc các đồ trang trí bằng pha lê hay sứ, toàn thể sự khúc xạ này tạo nên những thứ huyền ảo trong tầm nhìn, chẳng khác gì các mảnh liên tưởng trong tiềm thức khiến chúng ta như bám lấy, như người thợ lắp kính ghép các mảnh hình dạng khác thường trong một khoảng thời gian nào đó - sau đấy Rosemary có thể dựa vào thực tế này để miêu tả nàng nhận thức có người trong phòng, trước khi xác định. Nhưng khi hiểu ra, nàng quay ngoắt người và nhìn thấy một người da đen đã chết nằm sóng sượt trên giường nàng.

Nàng hét lên “Aaaaaa!” và lúc chiếc đồng hồ tuột tay, rơi đánh xoảng xuống bàn, nàng có một ý nghĩ hết sức phi lý đó là Abe North. Rồi nàng lao vọt qua cửa và bắn ra hành lang.

Dick đang dọn dẹp, chàng kiểm tra những chiếc găng đã đi hôm đó và ném chúng thành một đống găng bẩn vào góc thùng. Chàng treo áo khoác và căng sơmi lên một giá khác, một thói quen của riêng chàng. “Anh sẽ mặc chiếc sơmi ít bẩn ở chỗ anh không treo áo sơmi đã bẩn”. Nicole vào và đang đổ một trong những gạt tàn khác thường của Abe vào thùng rác, thì Rosemary đâm bổ vào phòng.

Dick! Dick! Anh đến mà xem!

Dick chạy qua hành lang vào phòng nàng. Chàng quỳ gối nghe tim Peterson và bắt mạch. Xác còn ấm, bộ mặt lúc sống kiệt quệ và đầy uẩn khúc, nay phị ra và đau đớn lúc chết. Cái hộp đồ nghề vẫn kẹp dưới cánh tay, nhưng chiếc giày vắt qua thành giường không đánh bóng, đế giày mòn trơ. Theo luật của Pháp, Dick không có quyền chạm vào xác chết, nhưng chàng dịch cánh tay một chút và nhìn thấy một vết bẩn trên khăn trải giường màu xanh, một vết máu mờ trên tấm phủ bên dưới.

Dick khép cửa và đứng suy nghĩ, chàng nghe thấy tiếng bước chân dè dặt ngoài hành lang, rồi tiếng Nicole gọi tên chàng. Chàng mở cửa, thì thào: “Em mang khăn trải giường và tấm phủ ở một trong những cái giường của chúng ta lại đây. Đừng để ai trông thấy nhé”. - Rồi, nhận thấy vẻ căng thẳng trên mặt vợ, chàng nói nhanh. - Mà này, em không phải lo chuyện này, chỉ là một gã da đen thôi mà.

- Em muốn chuyện này chấm dứt.

Cái xác lúc Dick nhấc lên, nhẹ và đói ăn. Chàng thu xếp để máu từ vết thương chảy vào quần áo anh ta. Đặt cái xác cạnh giường, chàng lột khăn trải giường và tấm phủ, rồi mở hé cánh cửa từng tí một, chàng nghe ngóng - có tiếng bát đĩa lanh canh ở hành lang bên dưới sau tiếng nói của khách quen “Cảm ơn bà” , nhưng người hầu đi theo hướng khác, thẳng tới cầu thang phục vụ. Dick và Nicole vội chuyển các gói qua hành lang. Sau khi trải các tấm khăn lên giường Rosemary, Dick đứng, toát mồ hôi trong ánh chiều chạng vạng ấm áp, nghĩ ngợi. Bao ý nghĩ mông lung trở nên rõ ràng với chàng trong khoảnh khắc chàng khám tử thi. Trước hết, sự thù địch thổ dân thâm căn cố đế đã khiến Abe theo dõi người thổ dân hiền lành này và phát hiện ra Peterson trong hành lang, khi anh ta liều nấp vào phòng Rosemary, Abe đã theo vào và giết chết Peterson. Thứ hai là, không được để một thế lực nào trên đời có thể vấy bẩn Rosemary, tai tiếng về vụ Arbuckle [68] chỉ vừa lắng dịu. Hợp đồng của nàng tùy thuộc vào nghĩa vụ tiếp tục một cách khắt khe và bình thường như bộ phim Con gái của cha.

Bất giác, Dick làm một cử động máy móc xắn tay áo, mặc dù chàng mặc gilê không tay, và cúi xuống cái xác. Dựa vào vai áo khoác làm điểm tựa, chàng đá gót giày mở cửa và kéo nhanh cái xác vào một chỗ hợp lý ngoài hành lang, chàng trở lại phòng Rosemary và vuốt sạch những hạt bám trên tấm thảm trải sàn bằng nhung lông. Rồi đến chỗ điện thoại ở dãy phòng mình, chàng gọi cho chủ khách sạn.

– Ông McBeth? Bác sĩ Diver đây. Có một việc rất quan trọng. Chúng ta có đường điện thoại nào riêng tư hơn không?

Sự nỗ lực khác thường của chàng đã gắn bó chàng với ông McBeth. Ở đây, người ta sử dụng mọi thứ tiện nghi mà Dick dùng một cách thoải mái, còn chàng chẳng bao giờ phàn nàn...

– Ra khỏi dãy phòng, chúng tôi thấy một người da đen đã chết... trong hành lang..., không, không, ông ta là thường dân. Gượm đã, tôi biết ông không muốn bất cứ vị khách nào vấp phải cái xác, vì thế tôi gọi cho ông. Lẽ tất nhiên tôi phải đề nghị ông tránh tên tôi ra khỏi việc này. Tôi không muốn vướng vào các thủ tục rườm rà của Pháp chỉ vì tôi phát hiện ra ông ta.

Thật quá ư quan tâm đến khách sạn! Chỉ vì cách đây hai tối, chính mắt ông McBeth đã chứng kiến những đặc điểm này trong con người bác sĩ Diver, nên tin ngay câu chuyện mà không cật vấn gì.

Ông McBeth đến ngay và một phút sau, ông đã gọi sen đầm. Trong khoảng thời gian ấy, ông đã kịp thì thầm với Dick:

– Ông có thể tin chắc rằng tên tuổi của bất kỳ vị khách nào cũng sẽ được giữ kín. Tôi quá ư cảm kích vì những cố gắng của ông.

Ông McBeth đã tiến một bước chỉ có thể trong tưởng tượng, nhưng tác động đến viên sen đầm đến mức ông ta rứt rứt ria mép liên hồi vì bực bội và tham lam. Ông ta ghi chép qua loa và gọi một cú điện thoại về đồn. Báo cáo nhanh rằng vì Jules Peterson là người buôn bán, nên hoàn toàn hiểu được các di vật đã chuyển vào một căn hộ khác ở một trong các khách sạn sang nhất thế giới.

Dick trở về phòng khách của chàng.

– Chuyện gì vậy? - Rosemary kêu lên. - Dân Mỹ ở Paris lúc nào cũng bắn nhau sao?

– Việc này có lẽ là màn mở đầu, - chàng đáp. - Nicole đâu?

– Chị ấy trong buồng tắm.

Nàng sùng bái chàng vì đã cứu nàng, những tai họa trong sự kiện vừa qua trong lời tiên tri lướt qua tâm trí nàng, nàng vừa lắng nghe vừa cuống cuồng cầu nguyện cho sự khỏe khoắn, tự tin và lịch thiệp của chàng sẽ khiến cho sự việc suôn sẻ. Nhưng nàng chưa kịp vươn tới tâm hồn và thể xác chàng, chàng đã tập trung chú ý vào một thứ khác: chàng vào phòng ngủ và tới thẳng buồng tắm. Lúc này Rosemary cũng nghe thấy mỗi lúc một to những lời tàn bạo lọt qua các lỗ khóa và khe cửa, lan vào dãy phòng, tạo thành nỗi kinh hoàng.

Tưởng rằng Nicole ngã và bị thương trong buồng tắm, Rosemary đi theo Dick. Chưa kịp hiểu sự việc lồ lộ trước mắt nàng, Dick đã hất vai bắt nàng lùi lại và sống sượng chắn tầm nhìn của nàng.

Nicole quỳ cạnh bồn tắm, lắc lư từ bên này sang bên kia.

– Chính là ông! - Nàng gào khóc, - chính ông đã đột nhập vào nơi riêng tư duy nhất tôi có trên đời, vung vãi máu ông lên đó. Tôi sẽ chịu đựng vì ông, tôi không xấu hổ, dù điều đó thật đáng khinh. Vào cái ngày mồng Một tháng Tư, chúng ta mở tiệc bên hồ Zurich, tất cả bọn ngốc đều ở đó, còn tôi muốn tới, ăn vận phô trương nhưng người ta không cho tôi...

– Bình tĩnh nào!

-... thế nên tôi ngồi trong buồng tắm, người ta mang đến cho tôi bộ domino [69] và bảo tôi mặc vào. Tôi mặc. Tôi còn biết làm gì nữa?

– Bình tĩnh lại nào, Nicole!

– Tôi chẳng bao giờ mong ông yêu quý tôi - muộn quá mất rồi - chỉ đừng lao bừa vào buồng tắm, nơi duy nhất tôi có thể vào tìm chốn riêng tư, kéo lê những tấm trải đầy máu và bảo tôi nằm lên đấy.

– Bình tĩnh nào. Đứng lên đi...

Rosemary trở lại phòng khách, nghe thấy tiếng cửa buồng tắm sập mạnh, nàng đứng đó, run rẩy. Giờ thì nàng đã hiểu Violet McKisco đã nhìn thấy những gì trong buồng tắm ở biệt thự Diana. Nàng trả lời điện thoại và suýt bật khóc vì nhẹ nhõm khi biết là Collis Clay đã theo vết nàng tới căn hộ của vợ chồng Diver. Nàng bảo anh ta lên trong lúc nàng lấy mũ, vì nàng sợ phải về phòng riêng một mình.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Tiến »