Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7828 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Cổ chân bị người ta nắm lấy, Hạ Vãn Chi căng thẳng đến không dám thở, theo phản xạ muốn co lại thì lại bị Tạ Kỳ Diên hơi dùng sức kéo lại.

“Đừng động đậy.” Giọng nói trầm ấm bất giác có thêm chút dịu dàng.

Hạ Vãn Chi hoảng loạn nhìn quanh.

Đây chắc chắn không phải Tạ Kỳ Diên.

“Anh bị thứ gì đó nhập vào rồi à?” Hạ Vãn Chi hỏi rất thẳng thắn, giày đã mang xong, cô lúng túng vén váy lên che đi chân và giày của mình.

Tạ Kỳ Diên lười biếng đáp lại một câu: “Bạn trai cô nhập vào.”

Hạ Vãn Chi: “…”

Lại một lần nữa trở lại sảnh tiệc, Hạ Vãn Chi vẫn khoác tay Tạ Kỳ Diên, chỉ là lần này chiều cao với Tạ Kỳ Diên chênh lệch đến hai mươi centimet, cô đứng bên cạnh anh ta như một cô vợ nhỏ e ấp.

Có người qua mời rượu, ngấm ngầm dò la quan hệ giữa Hạ Vãn Chi và anh.

Lông mày Tạ Kỳ Diên khẽ nhướng lên, từ tốn nói một câu: “Bạn gái.”

Mọi người lại xôn xao.

Mang theo một người phụ nữ tham dự tiệc là chuyện vô cùng bình thường, nhưng Tạ Kỳ Diên trước đây hoặc là một mình, hoặc là mang theo thư ký nam, trợ lý nam, tối nay lần đầu tiên mang theo phụ nữ tham dự, vậy mà lại là bạn gái.

Bạn gái này lại chính là Hạ Vãn Chi vừa mới hủy hôn với nhà họ Chu thời gian trước.

Hạ Vãn Chi ngầm nhéo cánh tay anh ta.

Lần này thật sự toi rồi.

Thanh danh không còn.

Hình như dây thần kinh cảm giác đau của Tạ Kỳ Diên không nhạy cảm lắm, cô đã nhéo mạnh như vậy rồi mà anh vẫn tỏ ra không đau không ngứa.

“Dùng thêm chút sức nữa đi.” Tạ Kỳ Diên khẽ cúi người nói nhỏ bên tai cô.

Trong mắt người khác, đây chính là sự ve v/ãn lộ liễu.

Khương Bách Xuyên ở trên lầu nhìn thấy cảnh này, “hít” một tiếng vội vàng che mắt lại.

Thật không dám nhìn.

Đôi mắt tròn xoe của Hạ Vãn Chi càng trợn to hơn.

Lần này thật sự làm người ta tức giận rồi.

Hạ Vãn Chi buông tay ra gắt gỏng một tiếng rồi bỏ mặc Tạ Kỳ Diên một mình khoe mẽ.

Tìm một chỗ yên tĩnh ở lại, Hạ Vãn Chi đứng trên boong tàu hít thở sâu vài lần mới làm dịu đi được luồng khí nóng đang cuộn trào trong người.

Mua ngay Gió biển mang theo vị mặn nồng thổi tới, ánh mắt Hạ Vãn Chi có phần mơ hồ, mắt cá chân như vẫn còn lưu lại độ ấm từ lòng bàn tay của Tạ Kỳ Diên.

Nhà ai lại có người đàn ông tốt bụng đến mức tuỳ tiện giúp phụ nữ mang giày cơ chứ?

Tới giờ cô vẫn còn chưa hoàn hồn.

Cô day huyệt nhân trung, thầm mong có thể lập tức quay về đất liền cho rồi.

Đêm hôm gió biển lớn, Hạ Vãn Chi ở lại một lúc lâu, bị gió biển kiêu hãnh phóng túng thổi đến hơi lạnh, đang xách váy định quay lại, một người phụ nữ mặc váy đỏ thướt tha đi về phía cô.

Hạ Vãn Chi không quen, coi như người qua đường.

Nhưng người qua đường này lại vênh váo chặn cô lại, nhếch khóe môi hỏi cô: “Cô thật sự là bạn gái của Elvis à?”

“Không phải.” Hạ Vãn Chi chẳng thèm để tâm đến thái độ thù địch không lý do ấy.

Cô không quen người phụ nữ này, cũng chẳng biết Elvis là ai.

“Tôi mặc kệ thật hay giả, một đại tiểu thư phá sản như cô, không xứng với anh ấy.” Người phụ nữ đưa tay ngăn đường Hạ Vãn Chi, nở nụ cười chanh chua như mụ phù thủy, “Quên chưa giới thiệu, tôi tên là Tôn Tiêu, là bạn học kiêm cộng sự của Elvis, thật lòng khuyên cô một câu – tránh xa anh ấy ra.”

“Cô là ai liên quan gì đến tôi?

Tôi không biết ai là cái gì mà Elvis, cô nhận nhầm người rồi.

Mắt kém thì đi khám, não hỏng thì càng nên trị.” Hạ Vãn Chi vừa mới bình tĩnh lại, giờ bị người phụ nữ trời đánh này quấy nhiễu, bực bội chẳng buồn kiềm chế nữa, liền xả một tràng không nể nang gì.

“Cô nói gì?

Đồ đàn bà nhà quê!” Tôn Tiêu chắc là sống ở nước ngoài đã lâu, nửa đầu nói tiếng Trung, nửa sau chắc là bị tức, mở miệng ra là nói một câu tiếng Anh, vừa nói vừa túm lấy cánh tay Hạ Vãn Chi.

Hạ Vãn Chi nhíu mày theo phản xạ vùng ra, lúc rút tay lại theo quán tính loạng choạng một chút, lưng đập thẳng vào lan can.

Tuy cô không sợ nước nhưng lại sợ độ cao, khe hở của lan can rất rộng, khoảnh khắc đó Hạ Vãn Chi tưởng mình sắp rơi xuống, sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Con mụ điên này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy.

“Elvis là ai?” Hạ Vãn Chi nghiêm túc.

Tôn Tiêu cười lạnh một tiếng: “Còn có thể là ai, chính là Tạ Kỳ Diên, tổng giám đốc Tạ thị mà cô không biết xấu hổ bám víu vào đấy.”

Hạ Vãn Chi nghiến răng nghiến lợi: “…”

Hóa ra là đào hoa thối của Tạ Kỳ Diên.

“Tạ Kỳ Diên à.” Lòng Hạ Vãn Chi thầm chửi rủa tổ tông mười tám đời của anh, “Không quen.”

Khoảnh khắc thu lại ánh mắt, ánh mắt Hạ Vãn Chi đột nhiên lạnh đi, ghi món nợ này lên đầu Tạ Kỳ Diên.

Chưa đi được vài bước, người phụ nữ bị bỏ lại trên boong tàu như bị ma nhập, đi giày cao gót mười centimet đuổi theo túm lấy cánh tay Hạ Vãn Chi: “Các người ở Bắc Thành này chỉ biết giở trò tâm cơ, nói gì mà không quen, vừa rồi tôi còn thấy cô với anh ấy vào cùng một phòng!”

“Cô không được đi, cô đánh nhau với tôi, ai thắng Elvis là của người đó!” Sức Tôn Tiêu mạnh hơn Hạ Vãn Chi gấp đôi, ngang ngược chặn đường Hạ Vãn Chi, quyết tâm không cho cô đi.

Hôm qua Tôn Tiêu mới về nước, vốn định nhân bữa tiệc tối nay tạo bất ngờ cho Tạ Kỳ Diên, không ngờ bên cạnh Tạ Kỳ Diên lại có người phụ nữ khác.

Cô nhất định phải cho Hạ Vãn Chi một đòn phủ đầu.

Như nhận ra Hạ Vãn Chi sợ đến gần lan can, đáy mắt Tôn Tiêu lóe lên một nụ cười gian xảo, cố tình kéo cô dựa vào lan can.

“Buông tôi ra—” Hạ Vãn Chi giọng run rẩy, tay còn lại nắm chặt lan can giữ thăng bằng.

Trong du thuyền, Tạ Kỳ Diên về phòng tìm một vòng không thấy Hạ Vãn Chi, thế là lại quay lại sảnh tiệc hỏi phục vụ.

Sau khi biết chính xác vị trí của Hạ Vãn Chi, Tạ Kỳ Diên tiện tay cầm hai ly rượu đi tìm cô, chân phải vừa bước vào boong tàu, một cơn gió biển thổi qua làm người ta tỉnh táo hẳn.

Anh đi về phía trước, tròng kính lóe lên một tia sáng, còn chưa xác nhận người cách đó không xa có phải Hạ Vãn Chi không thì đột nhiên một giọng nói hoảng sợ vang lên bên tai.

“Tủm” một tiếng, mặt biển dấy lên một làn sóng, cùng lúc có người rơi xuống biển là một tiếng kêu cứu — “A— Cứu mạng—”

Kêu cứu là phản xạ theo bản năng, khoảnh khắc Hạ Vãn Chi rơi xuống biển, đầu óc trống rỗng.

Tôn Tiêu sợ hãi dựa vào lan can nhìn xuống, lo lắng gây ra án mạng nên vội vàng quay đầu lại lớn tiếng kêu cứu.

Bản thân Hạ Vãn Chi cũng không ngờ mình lại rơi xuống một cách “lộng lẫy” như vậy, toàn thân chìm xuống nước liền nín thở, đạp chân ngoi lên, đầu lộ khỏi mặt nước, thở hổn hển.

Đúng là sợ gì gặp nấy.

Hạ Vãn Chi vẩy tóc, vừa mừng thầm mình biết bơi, còn chưa hoàn toàn mở mắt ra thì một tiếng nước bắn tung tóe như cá nổ vang lên bên tai.

Tiếng thở d/ốc nặng nề vang lên bên tai, eo Hạ Vãn Chi bị một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt, biết là người xuống nước cứu mình, theo bản năng sinh tồn, cô theo phản xạ đưa tay ra ôm lấy cổ anh ta.

Người đó cùng cô nổi trên mặt biển, bàn tay dày rộng còn lại đỡ lấy má cô lau đi nước biển ướt át.

“Hạ Vãn Chi…”

Giọng nói trầm ấm mang theo sự khàn khàn và run rẩy rõ ràng.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »