Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Bị người ta xách như xách gà con ra khỏi quán bar, Hạ Vãn Chi không đứng vững nổi, dứt khoát ngả người về sau, mãi đến khi tựa lưng vào một lồng ngực rắn chắc mới ngoan ngoãn dừng lại.

Gió đêm mùa hạ mát rượi dễ chịu, Hạ Vãn Chi hít một hồi không khí trong lành, véo véo vành tai nóng rực, cười hỏi một câu: “Anh có biết mùi vị của sự đau khổ là gì không?”

Phía sau là Tạ Kỳ Diên, hai bên là Vân Lệ và Khương Bách Xuyên, cô ngẩng đầu nhìn trời, không ai biết cô hỏi ai.

Thấy Tạ Kỳ Diên không nói gì, Vân Lệ đành phải tiếp lời: “Mùi vị gì?”

“Cái vị rau mùi giã nát đổ vào miệng, xanh lè, hôi rình.” Hạ Vãn Chi tự giễu cười cười, cả người đổ hết lên người Tạ Kỳ Diên, nếu anh lùi lại một bước thì cô sẽ ngã chổng vó ngay.

Nghe ra ý trong lời nói của cô, Vân Lệ ngược lại bật cười: “Ừ, miêu tả rất chính xác.”

“Chết sớm đầu thai sớm.” Tạ Kỳ Diên đẩy cô ra, thái độ lạnh lùng.

Hạ Vãn Chi đứng thẳng người, không biết câu nói này chạm vào công tắc nào của cô, chỉ thấy cô quay người lại nhìn chằm chằm Tạ Kỳ Diên, ánh mắt lúc này lại có thêm vài phần tỉnh táo.

Tạ Kỳ Diên chẳng bận tâm, quay đầu nói với Khương Bách Xuyên: “Lái xe qua đây.”

Khương Bách Xuyên làm như không nghe thấy, quay sang hỏi Vân Lệ: “Cô ở đâu?”

Vân Lệ hơi sững sờ, do dự nửa giây nói: “Thực ra tôi có thể tự gọi xe.”

Khương Bách Xuyên cong môi: “Tiện đường, tôi đưa cô đi.”

Vân Lệ: “???”

Cô còn chưa nói địa chỉ sao lại tiện đường rồi?

Tạ Kỳ Diên liếc Khương Bách Xuyên một cái.

Khương Bách Xuyên giơ chìa khóa trong tay lên cười với Tạ Kỳ Diên: “Xe của tôi tôi làm chủ, Tạ tổng cứ tự nhiên.”

Vẻ mặt Tạ Kỳ Diên hơi trầm xuống, có thêm vài phần nghiến răng nghiến lợi.

Bên này Vân Lệ vừa định khéo léo từ chối, Khương Bách Xuyên liền vòng qua nói nhỏ: “Bà chủ, làm bóng đèn cũng phải có ý thức của bóng đèn chứ.”

Vân Lệ bị thuyết phục, ngượng ngùng đi theo anh ta vài bước, đến khi lên xe mới phản ứng lại: “Vậy hai chúng ta mỗi người về nhà mình không phải tốt hơn sao, tại sao…”

“Tôi tốt bụng tạo cơ hội nhưng anh trai của Hạ Vãn Chi chưa chắc đã hiểu ý nên cần cô Vân phối hợp.” Lý do của Khương Bách Xuyên rất hợp lý và thỏa đáng.

Vân Lệ mím môi, cảm thấy cũng có lý.

Đúng là không thể làm lỡ dở mùa xuân thứ hai của Hạ Vãn Chi.

Hạ Vãn Chi nhìn chằm chằm Tạ Kỳ Diên gần mười phút.

Đến khi Dư Phi nhận lệnh tức tốc chạy đến hiện trường Hạ Vãn Chi mới dời mắt đi.

Loạng choạng không tìm thấy cửa xe, Hạ Vãn Chi tự mình dỗi hờn ngốc nghếch đứng một bên, đến cả tảng băng ngàn năm không tan như Tạ Kỳ Diên cũng không nhịn được bật cười.

Kiếm tiền ngay Khoảnh khắc bị Tạ Kỳ Diên ném vào xe, Hạ Vãn Chi điều chỉnh lại cơ thể xiêu vẹo, tiện thể lau đi đôi mắthi ẩm ướt không chịu thua của mình.

Thấy cô không lên tiếng, Dư Phi không giấu được sự tò mò, nhiều chuyện hỏi một câu: “Cô Hạ cô ấy có phải… ngất rồi không?”

Tạ Kỳ Diên hơi nghiêng đầu, hiếm khi trả lời một câu: “Say rồi.”

“Đây là uống bao nhiêu rồi chứ…” Dư Phi ngửi thấy mùi rượu, khịt khịt mũi.

“Cậu là chó à?” Tạ Kỳ Diên nhìn Hạ Vãn Chi cuộn tròn thành một cục, giọng hơi trầm xuống.

Dư Phi nhìn vào gương chiếu hậu: “Chẳng lẽ là do chúng ta ép quá, cô ấy nghĩ quẩn?”

“Câm miệng.” Tạ Kỳ Diên quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Dư Phi trong gương chiếu hậu.

Hung dữ, bá đạo.

Dư Phi im bặt, ngượng ngùng dời mắt đi.

Không cho nói cũng không cho nhìn.

Người không biết còn tưởng cô gái trong xe là người của anh ta.

“Tạ tổng…”

“Tháng sau cắt thưởng.” Tạ Kỳ Diên đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Dư Phi nén một cục tức: “Không còn thưởng tôi cũng phải hỏi chứ, chúng ta đưa cô Hạ đến chỗ anh hay đưa về nhà họ Chu?”

Đôi mắt Tạ Kỳ Diên hơi nheo lại: “Đưa đến chỗ tôi…”

“Hả?” Dư Phi suýt nữa không giữ được vô lăng.

“Cậu thấy hợp lý không?” Khí lạnh vốn có của Tạ Kỳ Diên lại càng nồng đậm hơn.

Dư Phi: “…Vậy đưa về nhà họ Chu.”

“Cậu thấy cô ấy chưa đủ đáng thương à?” Tạ Kỳ Diên cười lạnh.

Dư Phi: “???”

Vậy ngài muốn thế nào?

Ông trời nên lắp cho trợ lý đặc biệt một hệ thống đọc suy nghĩ, chuyên đọc suy nghĩ của tổng tài bá đạo.

Không thì cả trăm triệu tiền thưởng cũng bay sạch chỉ vì một câu nói.

Một lúc lâu sau, như thể đã cân nhắc, Tạ Kỳ Diên lên tiếng: “Đưa đến chỗ Tạ Đàn.”

Dư Phi khẽ ho một tiếng: “Vậy chẳng phải vẫn là đưa về nhà anh sao…”

Lưng đột nhiên lạnh toát, mấy chữ cuối cùng của Dư Phi yếu đi vài phần, lần này hoàn toàn im bặt không dám nói nữa.

Xe dừng hẳn trước cổng nhà cũ của họ Tạ, Dư Phi lần này ý tứ lách đi, nhường không gian cho hai người phía sau xe.

Trong xe bật đèn, Hạ Vãn Chi mở mắt ra nhưng lại không hề cử động.

Tạ Kỳ Diên không lên tiếng, cứ thế im lặng ngồi cùng cô ở đây.

Đến khi thời gian trôi qua từng phút từng giây, chút kiên nhẫn cuối cùng của Tạ Kỳ Diên cũng cạn kiệt: “Còn không xuống xe, tối nay tôi vứt cô ngủ trong xe đấy.”

“Không.” Hạ Vãn Chi ngồi ngay ngắn, quay đầu nhìn Tạ Kỳ Diên, ánh mắt kiên định như sắp vào Đảng.

Tạ Kỳ Diên nhíu mày nhìn cô vài giây, không vui cười một tiếng: “Chưa tỉnh rượu à?”

“Tôi không uống rượu.” Hạ Vãn Chi nói năng hùng hồn.

“Ừ, uống rượu tiên.” Tạ Kỳ Diên giãn mày, hơi ngả người về phía sau.

“Tạ Kỳ Diên.” Hạ Vãn Chi thẳng lưng, giọng điệu nghiêm túc, “Tôi sẽ không chuyển đi, cho tôi một tỷ tôi cũng không chuyển đi.”

“Kiên quyết không thỏa hiệp?” Tạ Kỳ Diên thuận theo lời cô nói tiếp.

Ánh mắt Hạ Vãn Chi kiên định: “Kiên quyết không cúi đầu trước thế lực đen tối.”

“Rất có khí phách.” Tạ Kỳ Diên bình thản nhận xét.

“Bọn tư bản chết hết đi.” Hạ Vãn Chi tức giận đùng đùng.

Tạ Kỳ Diên: “…”

“Cô cũng là tiểu thư nhà tư bản.” Giọng Tạ Kỳ Diên hơi trầm, nhìn dáng vẻ căm ghét tư bản của Hạ Vãn Chi, anh không khỏi nhớ lại bản thân mình trước đây không quyền không thế.

Cũng căm ghét tư bản như vậy.

Hạ Vãn Chi nắm chặt quần áo, môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó nhưng một lúc lâu sau lại chỉ nói một câu: “Không còn nữa rồi.”

Cô nói: “Tôi không còn gì cả.”

Tạ Kỳ Diên khẽ cười nhạt: “Vậy sao, cũng đáng thương thật.”

“Tạ Kỳ Diên.” Hạ Vãn Chi buông xuôi tất cả, chậm rãi di chuyển ngón tay níu lấy một góc áo của Tạ Kỳ Diên, “Nếu anh có chút lòng trắc ẩn thì tha cho tôi và phòng làm việc của tôi đi, ngoài phòng làm việc, tôi không còn gì cả.”

Trong ấn tượng của Tạ Kỳ Diên, Hạ Vãn Chi không phải là người dễ dàng tỏ ra yếu đuối.

Nhưng Hạ Vãn Chi hiện tại…rất không có tiền đồ.

Nếu người mua lại Tinh Diệu là người khác, liệu cô có làm nũng cầu xin người đàn ông khác như vậy không?

Nhưng giả thiết này dường như không tồn tại.

Thứ anh để mắt tới, người khác không tranh giành được.

Người mua lại Tinh Diệu, chỉ có thể là anh.

Người nhờ vả để đạt được mục đích, luôn dễ bị nắm thóp, Tạ Kỳ Diên cười nhạt, hai ngón tay chụm lại gõ nhẹ vào mu bàn tay Hạ Vãn Chi: “Tay, bỏ ra.”

“Anh đúng là không có trái tim.” Hạ Vãn Chi thở dài một tiếng, rút tay về.

Nhất thời, Tạ Kỳ Diên không thể phán đoán được cô tỉnh táo hay đang say rượu làm loạn.

Tạ Kỳ Diên bất giác muốn cười.

“Tại sao không muốn chuyển đi?”

“Vì phòng làm việc chính là mạng sống của tôi.” Hạ Vãn Chi chưa đợi Tạ Kỳ Diên nói hết câu đã giành trả lời, đầu óc nói không linh hoạt thì cũng phải, nhưng hễ nhắc đến chuyện liên quan đến phòng làm việc là cảm xúc lại rất dồi dào.

Cô thực ra rất thông minh.

“Mạng sống của cô?” Tạ Kỳ Diên nhìn cô.

Hạ Vãn Chi trịnh trọng gật đầu: “Đó là cần câu cơm của tôi.”

Tạ Kỳ Diên chờ đợi những lời tiếp theo của cô.

Hạ Vãn Chi bĩu môi, nức nở thành tiếng: “Lũ khốn nạn đó đóng băng hết thẻ ngân hàng của tôi rồi huhuhu…”

“Vậy thì tốt, chuyển phòng làm việc đi, tôi bồi thường cho cô gấp mười lần.” Tạ Kỳ Diên khẽ nhướng mày.

Tiếng nức nở của Hạ Vãn Chi lập tức nghẹn lại trong cổ họng, đàm phán thất bại, cô dụi dụi mắt, cơn buồn ngủ ập đến, đầu cũng đau nhức dữ dội, cô quay đầu đi tìm một vị trí thoải mái từ từ nhắm mắt lại.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »