Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Lượt đọc: 7868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Tiệc chưa kết thúc, Hạ Vãn Chi không rảnh để ý người khác vui hay không vui, giữa chừng vào nhà vệ sinh chia sẻ tin vui này với Trúc Tử, cô soi gương thầm vui mừng.

“Vừa thấy rồi chứ? Cái cô nhà họ Hạ kia thật không biết xấu hổ.”

“Nếu không phải nhờ Chu Dục, cô ta làm gì có cơ hội tham dự bữa tiệc tối nay.”

Tiếng nói chuyện của hai người phụ nữ vang lên phía sau, Hạ Vãn Chi ngẩng đầu, nhìn hai người họ qua gương.

Có lẽ họ nói chuyện suốt đường đến đây, nói hăng say đến mức vào nhà vệ sinh cũng không phát hiện người họ đang nói đến đang đứng trước bồn rửa tay.

Đến khi phát hiện cô đang đứng đây, hai người họ im bặt, như có chút hoảng hốt và lúng túng. Nhìn nhau một lúc họ lại lấy lại bình tĩnh, coi như không thấy Hạ Vãn Chi.

Hạ Vãn Chi vẩy vẩy nước trên tay, chậm rãi hỏi một câu: “Không biếthi vị có thể nói rõ xem, tôi không biết xấu hổ ở chỗ nào?”

Bị người ta chửi cũng phải biết lý do là gì chứ.

Người phụ nữ bên trái bị cô nhìn đến phát hoảng, tuy biết cô đã không còn như xưa nhưng vẫn nể nang thân phận vị hôn thê của Chu Dục mà cắn răng không nói được một lời.

Ngược lại người phụ nữ kia, vênh váo nói một câu: “Cô dám làm chúng tôi có gì không dám nói!

Lúc thiếu gia nhà họ Chu đưa cô đi mời rượu người khác, đừng tưởng tôi không thấy cô với người nhà họ Tạ liếc mắt đưa tình, lén lút trêu ghẹo nhau, đây không phải là không biết xấu hổ thì là gì?”

Hạ Vãn Chi nhướng mày.

“Tôi với người nhà họ Tạ liếc mắt đưa tình?” Hạ Vãn Chi tức đến bật cười, “Tôi rảnh rỗi quá hay sao mà không liếc mắt đưa tình với ai lại đi liếc mắt đưa tình với Tạ Kỳ Diên?”

“Cô…” Người phụ nữ kia trừng mắt, muốn phản bác gì đó nhưng bị Hạ Vãn Chi một câu chặn lại.

“Tôi khuyên cô đừng để lời này truyền đến tai Tạ Kỳ Diên, anh ta không dễ nói chuyện như tôi khi bị người khác vu oan đâu.” Hạ Vãn Chi cười dịu dàng nhưng lời nói lại chí mạng, lau khô tay xong cô không nói gì nữa, khẽ xách váy rời đi.

Hai người phụ nữ đứng tại chỗ cứng người không dám động.

Lời nhắc nhở thiện ý này của Hạ Vãn Chi, họ hoàn toàn nghe lọt tai.

Dù Hạ Vãn Chi thật sự có gì đó với Tạ Kỳ Diên, hôm nay lời nói ra nửa câu thì họ cũng không có kết cục tốt đẹp.

Hạ Vãn Chi dù có sa cơ thất thế nhưng vẫn là người không thể chọc vào.

Khi trở lại sảnh tiệc, Chu Dục cầm ly rượu hòa mình vào đám đông.

Hạ Vãn Chi thấy mấy người đàn ông nói chuyện hăng say, có lẽ đang bàn chuyện làm ăn, cô trước nay không có hứng thú với những chuyện đó nên cũng lười qua đó.

Không phải tất cả bạn gái đi cùng đều phải luôn ở bên cạnh bạn trai mình, ví dụ như mấy vị phu nhân nhà họ Lục và nhà họ Khúc đang cùng nhau trò chuyện vui vẻ ở khu đồ ngọt.

Hạ Vãn Chi liếc nhìn một cái, một mình cầm một ly rượu làm màu rồi chọn một góc để ngẩn người.

Cô biết hạnh phúc là gì, cô cũng luôn tin vào tình yêu.

Ngày trước đồng ý liên hôn với Chu Dục là vì tin Chu Dục là người có thể đối tốt với mình cả đời.

Giống như ông Hạ và bà Rose vậy.

Nhưng bây giờ bỗng nhiên phát hiện, hóa ra không phải người đàn ông nào cũng có thể chịu đựng được thử thách.

Giày nam nữ Hai mươi lăm năm, Chu Dục từ nhỏ đến lớn đều là người ở bên cạnh bảo vệ và đối tốt với cô.

Nhưng trong một đêm, người từng nói không thể thiếu cô, quay người lại có thể ôm người phụ nữ khác làm những chuyện thân mật nhất.

Họ không yêu nhau mà trực tiếp đính hôn, nhưng Chu Dục tôn trọng cô, yêu thương cô, ngay cả nắm tay ôm hôn cũng sẽ hỏi ý kiến cô.

Cô không biết yêu là gì, Chu Dục nói sẽ từ từ cùng cô tìm hiểu.

Cô chậm nhiệt, cần thời gian để chấp nhận thân phận vị hôn thê của anh, anh liền giữ mình đúng mực, chưa từng làm chuyện gì quá đáng với cô.

Hạ Vãn Chi luôn cho rằng anh là một chính nhân quân tử.

Nhưng sau lưng anh lại là một con người khác.

Hóa ra cũng có lúc cô nhìn lầm người.

Hạ Vãn Chi tự giễu cười.

Hít một hồi thật sâu, Hạ Vãn Chi đặt ly rượu lại vào khay của phục vụ, lúc ngẩng đầu lên thì không may chạm phải ánh mắt của Tạ Kỳ Diên.

Cũng khó trách người ta nói cô và Tạ Kỳ Diên liếc mắt đưa tình.

Tất cả đều do Tạ Kỳ Diên cứ nhìn cô chằm chằm để xem trò vui mới gây ra hiểu lầm.

Trĩu vai xuống, Hạ Vãn Chi mặt lạnh tanh xách váy quay đầu đi thẳng về phía lối ra của sảnh tiệc.

Hạ Vãn Chi rời đi.

Cô bỏ lại Chu Dục, rời đi một mình.

Tạ Kỳ Diên khẽ nheo mắt, ngửa đầu uống cạn ly sâm panh trong tay, mày giãn ra, có thêm vài phần vui vẻ.

“Nhìn gì đấy?” Khương Bách Xuyên cầm một ly rượu qua cụng vào ly rỗng của Tạ Kỳ Diên, “Lạ thật, những bữa tiệc như tối nay không phải cậu chưa bao giờ tham dự sao?”

Tạ Kỳ Diên nhướng mày, không nói gì.

Khương Bách Xuyên nhìn anh đầy ẩn ý: “Sao, ở đây có mục tiêu của cậu à?”

“Không phải cậu bảo tôi đến sao?” Tạ Kỳ Diên ung dung hỏi lại.

Khương Bách Xuyên khẽ cười: “Tôi bảo cậu đến là cậu đến à?”

“Tự tin lên, cậu xứng đáng được tôi nể mặt.” Tạ Kỳ Diên vỗ vai anh ta, sau đó đặt ly xuống rồi cũng rời đi.

Khương Bách Xuyên cười lạnh: “Bịa đặt giỏi thật.”

Anh ta lớn hơn Tạ Kỳ Diên một tuổi, con nhà thế gia phần lớn đều quen biết từ nhỏ, nhà họ Khương tuy không qua lại nhiều với nhà họ Tạ, phần lớn vẫn là quan hệ cạnh tranh, nhưng anh và Tạ Kỳ Diên lại rất tình cờ là bạn cùng bàn hồi tiểu học.

Tuy sau này Tạ Kỳ Diên bị đưa ra nước ngoài nhưng liên lạc giữa họ không bị gián đoạn.

Lần này Tạ Kỳ Diên về nước nắm quyền nhà họ Tạ, anh ta quả thực đã giúp đỡ không ít, còn thúc đẩy mối quan hệ hợp tác ổn định lâu dài giữa Tạ thị và Khương thị trong tương lai.

Vụ này, không lỗ.

“Khương tổng, xin hỏi có thấy vị hôn thê của tôi không?” Chu Dục thoát ra được, tìm một vòng không thấy Hạ Vãn Chi liền hỏi Khương Bách Xuyên.

Khương Bách Xuyên nhướng cằm, giọng điệu lạnh lùng: “Đi rồi.”

Vẻ mặt Chu Dục sững lại, trước mặt Khương Bách Xuyên hơi cúi đầu.

Một là vì Hạ Vãn Chi đi rồi, hai là thái độ của Khương Bách Xuyên đối với anh rõ ràng tệ hơn Hạ Vãn Chi.

Một tiểu thư đã sa cơ, trong bữa tiệc này lại dễ dàng có được thiện cảm của những người đứng đầu nhà họ Lục và nhà họ Khương.

Ngược lại anh ta lại trở thành người làm nền cho Hạ Vãn Chi.

Sự bất mãn và không cam lòng trào dâng khắp mặt lại bị anh ta nhanh chóng đè nén xuống.

Trở lại sảnh tiệc, Chu Dục mỉm cười, tiếp tục nâng ly kết giao với những người có địa vị cao trong giới thế gia.

Hạ Vãn Chi về đến cửa nhà họ Chu mới nhận ra mình hấp tấp rời đi có chút không lịch sự.

Mất thể diện của Chu Dục.

Gửi cho Chu Dục vài tin nhắn nhưng anh ta đều không trả lời, Hạ Vãn Chi không muốn vào nhà đối mặt với sự trách móc của mẹ Chu Dục nên đợi trong xe hơn nửa tiếng.

Đợi đến buồn ngủ không chịu nổi, Hạ Vãn Chi nghĩ chắc tiệc cũng sắp tàn rồi, liền gọi cho Chu Dục.

Chuông chỉ reo ba giây đã bị ngắt.

Hạ Vãn Chi nhìn màn hình điện thoại, do dự một lúc không gọi lại, chuyển sang giao diện Wechat nói chuyện với Vân Lệ một lúc.

Lại đợi thêm mười mấy phút, cuối cùng thực sự hết kiên nhẫn, Hạ Vãn Chi kéo xuống trong giao diện Wechat, tìm tên Chu Dục bấm gọi.

Dạo này có lẽ do gọi video với Tạ Đàn nhiều quá nên thành thói quen, cô bấm nhầm thành gọi video.

Vốn định do dự tắt máy gọi lại nhưng lúc này video đã có người bắt máy.

Tiếng sột soạt truyền qua ống nghe điện thoại, kèm theo tiếng th/ở dốc và giọng nũng nịu của một người phụ nữ.

“Ôi, Chu thiếu—”

Âm cuối dường như bị va chạm vỡ vụn.

Hạ Vãn Chi chưa từng nghe thấy giọng nói như vậy.

Cũng chưa từng thấy loại cảnh tượng “phiên bản giới hạn” này.

Màn hình rung lắc, không rõ ràng.

Dường như thấy Hạ Vãn Chi không tắt máy, trong màn hình lộ ra nửa khuôn mặt vui vẻ của một người phụ nữ xa lạ.

Đây là sự khiêu khích trơ trẽn.

Hạ Vãn Chi thở hổn hển, cuối cùng cứng nhắc bấm nút tắt máy.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »