"Băng nhỉ ~"
Tuyết Nữ nhìn Băng Bích Đế Hoàng Hạt nằm trên đất, ngập ngừng không tiến lên.
Vẻ tiều tụy, không chút sinh khí của nó khiến lòng nàng có chút bất an.
"Mẫu thân, chuyện gì xảy ra vậy?"
Băng Hùng Vương Tiểu Bạch không tìm ra nguyên do.
Trong lòng thoáng dâng lên một chút bị thương, nhưng nhanh chóng tan biến.
Oanh ——!
A Thái, kẻ vừa bị đánh bay ra ngoài, hất tung đống băng vụn.
Nó vội vã trở về.
Lắc đầu.
Nhìn Băng Bích Đế Hoàng Hạt nằm bất động trên đất, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ nghỉ hoặc.
Băng Đế sao lại ra nông nỗi này?
A Thái nhìn Tuyết Nữ, lại nhìn Tiểu Bạch.
Chậm rãi tiến đến bên cạnh Băng Bích Đế Hoàng Hạt, dùng mu bàn tay gõ gõ vào lớp vỏ cứng của nó.
Cộp cộp vang vọng.
Gõ nhẹ hai lần, nhưng không thấy phản ứng gì.
Thiên Nhận Tuyệt vẻ mặt kỳ quái nhìn Băng Bích Đế Hoàng Hạt, cùng với A Thái đang tự tìm đường chết.
"Cái kia... Băng Đế này rốt cuộc chết chưa vậy?"
A Thái giơ ngón tay lên, chỉ vào Băng Bích Đế Hoàng Hạt nằm trên đất.
Ánh mắt lại hướng về phía Tuyết Nữ và Tiểu Bạch.
Tuyết Nữ cau mày.
Nàng vừa định cho A Thái một bài học, thì bên tai vang lên tiếng kêu thảm thiết.
"A---"
Dưới ánh mắt chăm chú của Thiên Nhận Tuyệt, A Thái vừa trở về lại bị bay ra ngoài.
Chỉ có điều lần này kẻ đánh hắn không phải Tuyết Nữ.
Mà là con bò cạp đang nằm sấp trên đất.
Băng Bích Đế Hoàng Hạt đứng lên, vung vẩy hai chiếc gọng kìm lớn, giận dữ nói:
"Ngươi muốn lão nương chết lắm đúng không? Hừ!"
"Băng nhi!"
Tuyết Nữ kêu lên đầy vui sướng, mắt ánh lên vẻ mừng rỡ.
Thấy Băng Đế khôi phục sinh khí, nàng không còn thời gian để ý đến A Thái đang bay ra ngoài.
Lập tức chạy đến ôm lấy đầu con bò cạp.
"Băng nhi tỷ không chết ư? !"
Tiểu Bạch trợn mắt há mồm, không chắc chắn nhìn xuống vòng hồn dưới chân Thiên Nhận Tuyệt.
Vừa rồi hiến tế là ai? !
Răng rắc!
A Thái thò đầu ra từ đống băng vụn, trong mắt còn vương chút choáng váng.
Cuối cùng nó đã hiểu vì sao Băng Đế lại chủ động hiến tế.
"Băng nhi, muội cảm thấy thế nào?"
Tuyết Nữ xoa xoa đầu Băng Bích Đế Hoàng Hạt, trên mặt tràn đầy vẻ thân thiết.
“Tỷ tỷ, muội không sao, chỉ là yếu đi một chút thôi.”
Băng Bích Đế Hoàng Hạt lắc lắc đầu.
Đôi mắt lục giác màu vàng phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Nữ cùng với Thiên Nhận Tuyệt đứng bên cạnh.
Không ai nhìn ra cảm xúc của nó.
"Yếu đi?"
Đôi mắt màu xanh lam của Tuyết Nữ ánh lên vẻ dò xét.
Hình như đúng là yếu đi rất nhiều, khí tức kia suýt chút nữa đã xuống dưới ngưỡng ba mươi vạn năm tu vi.
"Nàng đã sản sinh ra hồn hoàn và hồn cốt."
Thiên Nhận Tuyệt ở bên cạnh nhắc nhở.
Lúc hắn tiếp nhận hiến tế đã cảm nhận được, quá trình hiến tế thực tế không hề triệt để.
Nếu không, hắn đâu chỉ là Hồn Đấu La cấp tám mươi tư.
Nhưng đây cũng không phải chuyện xấu.
Với tính cách của Băng Đế, có lẽ nàng sẽ là một tay chân rất đắc lực.
"Ra là vậy!"
Trong mắt Tuyết Nữ lóe lên tia sáng hiểu ra.
Nàng quay đầu nhìn Thiên Nhận Tuyệt, khuôn mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn.
"Cảm ơn ngươi, Thiên Nhận Tuyệt."
"À... không có gì."
Thiên Nhận Tuyệt nhếch mép, cười gượng hai tiếng.
Thành thật mà nói, hắn vẫn có chút hụt hẫng khi nữ chính của màn hiến tế này bị thay đổi.
Hắn nhìn Tuyết Đế với ánh mắt trìu mến.
Nghĩ đến viên thần cách kia, Thiên Nhận Tuyệt lại yên tâm trở lại.
Có hắn ở đây, Tuyết Nữ sẽ không bị lôi kiếp phá hủy!
"..."
Tuyết Nữ hơi thất thần.
Nàng nhận thấy sự quan tâm trong mắt Thiên Nhận Tuyệt, đôi mắt đẹp trong veo trở nên long lanh.
Trái tim băng giá vì Cực Bắc Chi Địa trở nên mềm mại.
Mím đôi môi đỏ mọng, nàng khẽ nhếch khóe môi lên.
"Hừ!"
Băng Đế hừ nhẹ.
Nó không thể chịu nổi cảnh hai người kia đang liếc mắt đưa tình trước mặt.
Cúi đầu nhìn đôi gọng kìm lớn của mình, trong lòng vẫn còn kinh ngạc.
Nó không ngờ rằng sau khi hiến tế vẫn có thể sống sót!
"Khụ... Tuyết Nữ, ngươi có thể mở cái xiềng xích này ra được không?"
Thiên Nhận Tuyệt cười gượng, chỉ vào chiếc xiềng xích trên cổ.
"À. ta, ta sẽ giúp ngươi mở ra ngay."
Tuyết Nữ hồi phục tinh thần, lập tức bỏ Băng Đế lại, đi về phía Thiên Nhận Tuyệt.
Đứng trước mặt hắn, nàng ngước đầu đưa tay ra.
Thiên Nhận Tuyệt cụp mắt nhìn khuôn mặt ngọc ngà kia, không khỏi nhớ lại lần đầu gặp mặt.
Hai ngọn núi tuyết hùng vĩ tọa lạc trong hang động.
Tuyết Nữ mím đôi môi đỏ, đôi mắt màu tím như mang theo hơi nóng.
Càng khiến nàng có chút không dám đối diện.
Vù ——!
Ánh sáng xanh ngọc lẫn băng lam từ trên người Băng Đế tràn ra.
Đôi tóc hai bím màu ngọc bích xuất hiện.
Một bé loli màu xanh lục tươi cười rạng rỡ đứng giữa gió tuyết.
Nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
"Băng nhi tỷ! Tỷ còn sống sót thật là quá tốt rồi!"
Băng Hùng Vương tròn vo lăn về phía Băng Đế, cất tiếng hoan hô chúc mừng.
"Hừ! Đừng giở trò này."
Băng Đế ghét bỏ liếc Tiểu Bạch.
"Giả vờ giả vịt. Đến một giọt nước mắt cũng không có."
"Ha hả!"
Tiểu Bạch ngượng ngùng cười xòa.
"Băng nhi tỷ đừng có oan cho ta."
“Ta với mẫu thân còn chưa kịp khóc thì tỷ đã sống lại rồi."
"Không tin tỷ cứ hỏi mẫu thân xem."
Khóe miệng Băng Đế hơi co giật, vẻ mặt kỳ quái nhìn Tiểu Bạch.
Con gấu này từ khi nào lại trở nên vô liêm sỉ như vậy?
Tỷ tỷ không khóc là có nguyên nhân cả đấy.
Băng Đế chăng muốn truy cứu gì nhiều, nếu nói Tiểu Bạch trong lòng thật sự không khổ SỞ.
Thì nó cũng không tin.
Nó lạnh lùng nói:
"Có rắm thì mau thả!"
"Dạ!"
Mỡ trên mặt Băng Hùng Vương Tiểu Bạch rung rinh, nó liếm láp chỉ chỉ vào đống đồ ăn vặt bên cạnh.
"Băng nhi tỷ, mấy thứ này tỷ còn cần không?"
""
...
Băng Đế ngẩn người.
Lập tức nó nghiến răng nghiến lợi nắm chặt nắm đấm, cố nhịn để không nện cho Tiểu Bạch một trận.
Hít sâu một hơi, nó trầm giọng nói:
"Muốn thì cứ cầm hết đi, lão nương sau này không thiếu mấy thứ này."
"Ha ha. Quá tốt rồi!"
Băng Hùng Vương Tiểu Bạch giơ hai tay mũm mĩm lên, cất tiếng hoan hô.
Bỗng nhiên.
Mỡ trên người nó run rẩy.
Cảm nhận được hàn ý tỏa ra từ người Băng Đế, Tiểu Bạch vội vàng bổ sung:
"Băng nhi tỷ còn sống sót thật là tốt ~ ha hả!"
"..."
Mặt Băng Đế đầy sương lạnh.
Nó nhấc chân đá vào mỡ của Tiểu Bạch, chỉ tay ra xa, tức giận quát:
"Cút cho ta! Mau cút xa một chút!"
"Dạ!"
Tiểu Bạch ngoan ngoãn lăn về phía đống đồ ăn vặt.
"Băng nhi tỷ, lần sau chúng ta lại đi bắt mấy con Cầu Tuyết Thú về chơi nhé."
"Hừ! Sau này không còn cơ hội mà chơi đâu."
Băng Đế hừ lạnh, vừa định nhìn về phía Thiên Nhận Tuyệt và Tuyết Nữ.
Thì bên tai vang lên tiếng xé gió, thân thể mềm mại của nó bị bóng đen bao phủ.
Bá---
Băng Đế căm tức hít vào một hơi, ngước mắt nhìn lại, nhất thời ngẩn người.
Trên mặt lộ ra vẻ ghê tởm.
"A Thái! Ngươi đừng tưởng rằng ta yếu đi thì không trị được ngươi!"
"Còn nhìn ta như vậy nữa, ta vặn đầu ngươi xuống đấy!"
"Khụ khụ."
A Thái ngại ngùng ho khan hai tiếng.
Thân thể cao hơn ba mét của nó đứng bên cạnh Băng Đế, trên mặt lộ ra vẻ ngây thơ.
Nó liếc về phía Tiểu Bạch, xoa xoa bàn tay lớn.
Rồi cười hề hề nói:
"Ha ha. Vậy Băng Đế, ta có thể xin một ít đồ ăn được không?"
“Các ngươi!”
Băng Đế nghiến răng, bi phẫn khôn nguôi.
Mạng bò cạp của nó, lại còn không bằng đống đồ ăn trên đất kia sao? !
"Cút hết cho lão nương!"
"Băng Đế, ta có được ăn tiếp không vậy..."
"Ăn cái đầu quỷ nhà ngươi!"
"..."
Chúc mọi người sống vui vẻ!