Ba ngày sau, một buổi sáng nhẹ nhàng, khoan khoái.
Đối diện y quán, trong lữ điếm, Liễu Nhị Long lại gõ cửa phòng Thiên Nhận Tuyệt.
Thành khẩn...
Răng rắc!
Cửa phòng mở ra, chàng thiếu niên tóc vàng mắt tím hiện ra trước mắt.
Mái tóc vàng có chút rối bời, đôi mắt tím còn ngái ngủ.
"Xin lỗi, ta... ta không biết ngươi còn đang ngủ."
Liễu Nhị Long, vành mắt đỏ hoe, vội vàng cúi đầu chào Thiên Nhận Tuyệt.
Giọng nói lanh lảnh dần dần nghẹn ngào.
"Thật xin lỗi! Có thể... có thể cho ta thêm ít tiền được không? Ta cầu ngươi!"
“Ta nhất định sẽ."
"Cho ngươi."
Liễu Nhị Long chưa kịp nói hết câu, một túi tiền đã xuất hiện trước mắt.
Thiên Nhận Tuyệt ngáp dài, dường như vẫn còn mơ màng.
Đưa tay ra trước mặt Liễu Nhị Long. Thấy nàng đứng đờ người, cậu nhíu mày:
“Ngươi không vội sao?”
"Cảm ơn, cảm tạ ngươi..."
Liễu Nhị Long cảm kích vô cùng, nhận lấy túi tiền rồi nhanh chóng chạy xuống lầu, băng qua đường.
"Đùng!"
Thiên Nhận Tuyệt đóng cửa phòng, bước đến bên cửa sổ, hé mở rèm nhìn sang y quán đối diện.
...
Thành khẩn...
Ngày thứ bảy trong giấc mộng.
Tiếng gõ cửa lại vang lên trong lữ điếm.
Lần này, Liễu Nhị Long đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là đôi mắt vẫn còn ngấn lệ.
Nàng tha thiết nhìn Thiên Nhận Tuyệt vừa bị đánh thức.
Hai bàn tay run rẩy xòe ra,
Như đang ăn xin.
Thiên Nhận Tuyệt bình tĩnh đặt túi tiền vào lòng bàn tay nàng, nắm lấy những ngón tay ngọc, từ từ khép lại.
"Giữ lấy."
Âm thanh nhẹ nhàng, nhưng tràn đầy sự ấm áp.
"Ừm! Cảm tạ ngươi..."
Liễu Nhị Long cúi đầu cảm tạ, rồi nhanh chóng rời đi.
Ngoài làn gió thoảng mang theo hương thơm nhè nhẹ, chỉ có tiếng hệ thống vang lên trong đầu Thiên Nhận Tuyệt mới chứng minh rằng nàng đã đến.
...
Nửa tháng trong giấc mộng.
Liễu Nhị Long lại gõ cửa phòng, viền mắt hơi sưng húp.
Đôi mắt đen láy ấy trở nên vô hồn.
"Cho ngươi."
Thiên Nhận Tuyệt mở cửa phòng, theo thói quen đưa túi tiền ra.
Nhưng Liễu Nhị Long lại lắc đầu, nâng một hộp cơm không mấy tỉnh xảo.
Có chút rụt rè.
"Này... đây là chút điểm tâm ta làm, ngươi có cần không?"
"Không... không phải trả tiền, ta sẽ còn..."
"Ừm, cảm tạ."
Thiên Nhận Tuyệt nhận lấy hộp cơm, đồng thời đưa túi tiền cho nàng.
"Cầm lấy đi, khỏi phải ngày mai còn đến."
Nghe vậy,
Liễu Nhị Long cụp mắt, không nhận lấy, hàm răng cắn chặt môi dưới, trong mắt lấp lánh lệ quang.
Khẽ lắc đầu.
Thiên Nhận Tuyệt ngẩn người, hiểu ra rằng câu nói vừa rồi không may mắn, cậu áy nây nói:
"Xin lỗi, ta không có ý đó."
"Không sao, ta biết ngươi có lòng tốt."
Liễu Nhị Long giơ tay lau nước mắt, nàng mong sao ngày mai không cần phải đến lấy tiền nữa.
"Ta... ta đi trước, cảm tạ ngươi."
"Ừm, gặp lại.
Thiên Nhận Tuyệt khẽ gật đầu.
Đóng cửa lại, cậu cầm hộp cơm đi đến bên bàn ngồi xuống.
Vừa mở hộp cơm ra, hương vị quen thuộc khiến cậu nhớ đến Mẹ Thỏ Hồng mà cậu đã làm cho mê man.
Trong hộp là cơm rang cà rốt,
May mắn là còn có thêm trứng và đùi gà.
Thiên Nhận Tuyệt cầm thìa lên ăn, nhưng trong lòng lại nghĩ đến mẹ con Liễu Nhị Long.
Bên trong y quán.
"Nhị Long, con bé ngốc này, con thật sự mang phần cơm đó cho cậu ta à? Cậu ta có chê không?"
Liễu Mỵ Nhi ngồi dựa vào sô pha, được con gái đút cho ăn.
Bà ôn tồn đặn đò:
"Lần sau mang phần của mẹ đến cho cậu ta..."
"Mẹ à, không sao đâu, đối với cậu ấy thì hai phần đều như nhau cả."
"Con bé chết tiệt kia! Nói thì nói vậy, nhưng không được làm thế!"
Liễu Nhị Long mím môi.
“Nếu phần của mẹ bị cậu ấy vứt đi thì chăng phải càng đáng tiếc hơn sao?”
"..."
Liễu Mỵ Nhi ngẩn người, ánh mắt thoáng chút thất vọng.
"Dù thế nào, cũng phải đổi. Phần của người ta cũng phải đổi, người ta gầy quá."
"Thêm cái đùi gà vào đi."
Liễu My Nhi đưa tay xoa gò má Liễu Nhị Long.
Trong mắt bà lại ngấn lệ.
"Nhị Long, nghe mẹ, chúng ta đừng chữa bệnh nữa, được không?"
"Không được, khó khăn lắm mới có cơ hội..."
Có cơ hội gặp lại.
Liễu Nhị Long điên cuồng lắc đầu, nàng không muốn từ bỏ bất cứ hy vọng nào.
Buổi trưa.
Liễu Nhị Long vừa định đi mua cơm cho Liễu Mỵ Nhi thì thấy Thiên Nhận Tuyệt bước vào y quán.
Dưới ánh mắt dò xét của Liễu Mỵ Nhi,
Liễu Nhị Long lập tức đứng dậy đón tiếp. "Sao ngươi lại đến đây? Có chuyện gì không?"
“Trả lại hộp cơm cho ngươi."
Thiên Nhận Tuyệt đưa tay ra trước mặt Liễu Nhị Long, lòng bàn tay trống rỗng, chỉ có chiếc hộp cơm.
Liễu Nhị Long ngẩn người, mặt lộ vẻ bối rối.
Trong mắt Liễu Mỵ Nhi cũng tràn đầy áy náy.
"Vị cũng được, lần sau bớt cà rốt, thêm cơm."
Thiên Nhận Tuyệt nói với giọng điệu ôn hòa.
Khiến hai mẹ con kinh ngạc, Liễu Nhị Long hé miệng cười nhẹ.
Hai tay nhận lấy hộp cơm, khẽ gật đầu.
"Ừm, ta nhớ rồi."
"Ngoài ra, đây là cơm ta mang cho hai người, không tính tiền."
Thiên Nhận Tuyệt đưa hộp cơm giữ nhiệt trong tay cho Liễu Nhị Long.
"..."
Liễu Nhị Long ngẩn người, nhìn chàng thiếu niên trước mắt, cảm thấy như được bao bọc trong sự ấm áp.
[Chúc mừng kí chủ lan truyền đại ái thành công! (Đối tượng: Liễu Nhị Long)]
...
[Chúc mừng kí chủ lần đầu lan truyền đại ái thành công! (Đối tượng: Liễu My Nhị)]
[Nhận được thưởng: Tầm Long Xích!]
Nghe thấy âm thanh này, Thiên Nhận Tuyệt ngẩn người, nhìn về phía Liễu Mỵ Nhi.
Liễu Mỵ Nhi cũng nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy vị kim chủ này ở khoảng cách gần.
Trước đây bà dường như đã có chút hiểu lầm.
Nhưng điều khiến bà bỏ qua những hiểu lầm đó không phải là tuổi tác của Thiên Nhận Tuyệt, mà là đôi mắt của cậu,
cùng với hành động của cậu.
Dù là bà, cũng có thể cảm nhận được sự ôn hòa trong đôi mắt ấy.
Liễu Nhị Long nhận lấy hộp cơm.
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu với Liễu My Nhị rồi xoay người rời đi.
"Mẹ, chúng ta ăn cơm thôi."
Liễu Nhị Long bước đến bên giường, dịu dàng nói, tâm trạng có vẻ tốt hơn một chút.
Trong mắt Liễu Mỵ Nhi lại ánh lên vẻ lo lắng.
Sự ôn hòa và ngây thơ quá mức không phải là điều tốt, huống chi cậu ta còn mang theo nhiều tiền như vậy.
“Nhị Long, đứa trẻ đó có gặp nguy hiểm không?”
"Chắc là không đâu..."
Liễu Nhị Long nhìn những món sơn hào hải vị trong hộp cơm, càng cảm thấy xấu hổ.
Cơm rang trứng của nàng thật sự quá tệ!
"Mẹ yên tâm, con sẽ cố gắng bảo vệ cậu ấy."
...
Một tháng trong mộng cảnh trôi qua.
Ánh nắng tươi sáng.
Thiên Nhận Tuyệt đang đi trên con phố đông người, mua một cây kẹo hồ lô để ăn vặt.
Chỗ này chỉ cách y quán vài bước chân.
Thiên Nhận Tuyệt cảm nhận được rõ ràng rằng xung quanh có người có ý đồ xấu.
Bàn tay của kẻ đó đang đưa về phía túi tiền bên hông cậu.
Thiên Nhận Tuyệt đang chờ hắn ta ra tay thì bỗng nhiên bị một tiếng kêu lanh lảnh làm gián đoạn.
"Này! Ngươi muốn làm gì?!"
Liễu Nhị Long không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng Thiên Nhận Tuyệt.
Nàng dùng hồn lực nóng rực đánh đuổi đám người đang vây quanh.
Thiên Nhận Tuyệt bình tĩnh đưa cây kẹo hồ lô cho Liễu Nhị Long.
"Cảm ơn."
"Không có gì, tự ngươi phải cẩn thận một chút, coi chừng bị xem là dê béo."
Liễu Nhị Long nhận lấy cây kẹo hồ lô.
Nàng liếm liếm rồi nhìn Thiên Nhận Tuyệt. Quả nhiên là một đứa trẻ, không có chút ý thức phòng bị nào.
Nếu không phải nàng lo lắng nên đi theo ra ngoài, cậu ta đã bị trộm mất rồi.
Thiên Nhận Tuyệt chỉ cười, không giải thích gì thêm.
Nàng chỉ là một Đại Hồn Sư thôi mà.
Liễu Nhị Long bỗng nhiên ngây người, đầu lưỡi cứng đờ trên cây kẹo hồ lô.
Nàng ngơ ngác nhìn Thiên Nhận Tuyệt. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nụ cười của Thiên Nhận Tuyệt một cách trực diện.
Nụ cười rất đẹp, rất dịu dàng, khiến nàng nảy sinh ý muốn bảo vệ.
Bình thường, Thiên Nhận Tuyệt cũng sẽ cười khi xem biểu diễn,
nhưng lại không cười với nàng.
Cậu chỉ tốt với nàng.
Liễu Nhị Long hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc là tại sao. Rõ ràng rất dịu dàng,
nhưng giống như bây giờ,
cậu lại khôi phục vẻ mặt vô cảm.
"Có muốn mang một cây cho dì không?"
"Không muốn."
...
...
Hai tháng trong mộng cảnh.
Trong một con hẻm nhỏ cách y quán không xa, ít người qua lại.
Thiên Nhận Tuyệt nhìn đứa trẻ đã dẫn cậu đến đây, liếc nhìn mấy tên Hồn Sư xung quanh.
Lại còn có cả Hồn Tôn.
Xem ra hai tháng tiêu tiền như nước này,
cậu thực sự đã bị để ý đến rồi.
Thiên Nhận Tuyệt đang định ra tay thì Liễu Nhị Long mang cơm đến.
Người từng trải này lại xuất hiện.
"Này! Có chuyện gì thì phải đánh bại bà đây trước đãi"
Chúc mọi người sống vui vẻ!