Nghe thấy giọng A Ngân.
Trong đôi mắt thất thần của Liễu Nhị Long thoáng hiện một tia hồi ức, nàng mím đôi môi đỏ, đón gió đêm, dịu dàng nói:
"Đó là do ta vô ý nhìn lén thôi."
"Nhìn lén cái gì?"
Giọng Thiên Nhận Tuyệt đột ngột vang lên trong phòng.
Liễu Nhị Long ngẩn người, không để ý đến, vẫn chăm chú nhìn bóng đêm.
Nàng tự nhủ chắc lại nghe nhầm rồi.
Giọng A Ngân vang lên, nhưng lại lật nhào suy nghĩ trong lòng nàng.
"Chủ nhân cuối cùng người cũng về rồi! Vừa nãy viện trưởng Liễu nói nàng nhìn lén người tắm."
"Cái gì?!"
Thiên Nhận Tuyệt và Liễu Nhị Long đồng thanh.
Liễu Nhị Long đang hướng mặt ra cửa sổ trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng nhanh chóng.
Vội vàng đứng dậy.
Quay đầu giải thích:
"Không phải như vậy đâu, A Tuyệt. Ngươi, ngươi nghe em giải thích đã."
Lời còn chưa đứt.
Liễu Nhị Long đột nhiên im bặt.
Nàng cắn môi đỏ nhìn bóng dáng Thiên Nhận Tuyệt, mắt ngấn lệ.
Giờ nàng giải thích nhiều thì ích gì?
A Tuyệt cũng không còn nhớ gì nữa!
Thiên Nhận Tuyệt nhận lấy bức họa từ tay A Ngân, ngắm nghía một lúc, hơi thất thần.
Đây là lần suýt chút nữa hắn đã chém Liễu Nhị Long.
Từ đầu trại chém đến cuối trại.
Mắt không chớp, chém đến cả người đẫm máu, giết đến đỏ cả mắt.
"Viện trưởng Liễu?"
A Ngân thấy mỹ phụ bên cửa sổ đang một mảnh rơi lệ, nụ cười trên mặt tan biến.
Nó có chút áy náy kéo kéo vạt áo Thiên Nhận Tuyệt.
"Chủ nhân, cái đó..."
"Viện trưởng Liễu khóc, chẳng lẽ là nô tỳ làm nàng khóc sao?"
"Hả? Nhị Long."
Thiên Nhận Tuyết quay đầu nhìn Liễu Nhị Long, dáng vẻ run rẩy muốn khóc trông thật đau khổ.
Xem ra nàng thật sự không nhớ gì.
Chỉ có thể đi theo Bỉ Bỉ Đông.
Thiên Nhận Tuyệt bất đắc dĩ, cẩn thận đặt bức tranh xuống, bước về phía Liễu Nhị Long.
"A Tuyệt."
Liễu Nhị Long cắn môi đỏ, nước mắt trong veo tuôn rơi, nhìn Thiên Nhận Tuyệt đầy hổ thẹn.
Giọng nàng mang theo tiếng nức nở.
"Em làm vỡ nát Thốn Tương Tư rồi."
Nàng khóc nấc lên, nhanh chóng chạy đến, ôm chầm lấy Thiên Nhận Tuyệt.
"A Tuyệt, phải làm sao bây giờ... anh không nhớ ra em."
“Không sao đâu, Nhị Long.”
Thiên Nhận Tuyệt ôm lấy mỹ phụ đẫy đà, nhẹ giọng an ủi, lòng đầy áy náy.
Nghe tiếng nức nở, hắn suy nghĩ một lát.
Thiên Nhận Tuyệt dịu dàng xoa mái tóc mềm mại của Liễu Nhị Long, ôn nhu nói:
"Thật sự không sao, em kể cho anh nghe cũng được mà."
Nghe Thiên Nhận Tuyệt nói vậy.
Liễu Nhị Long ngước khuôn mặt đẫm nước mắt, có chút tiều tụy lên, nức nở nói:
"Nhưng, nhưng những gì em kể đều chỉ là cố sự thôi."
"..."
Thiên Nhận Tuyệt ngẩn người, thật quen thuộc.
Không ngờ, những lời hắn từng nói lại xuất hiện vào lúc này.
Nhưng hiện tại hắn đã nhớ ra, đó không phải là cố sự.
Mà là hồi ức.
Thiên Nhận Tuyệt giơ tay nâng khuôn mặt lạnh lẽo, mềm mại, mịn màng của Liễu Nhị Long.
Trên mặt nở nụ cười đầy sủng nịch.
Anh địu đàng vuốt ve hai má nàng.
Nhìn sâu vào đôi mắt đẹp đượm buồn của Liễu Nhị Long, ôn nhu nói:
"Tuy nói là cố sự, nhưng nam chính trong câu chuyện sẽ ở bên em ngoài đời thực."
"Ở, ở bên em?"
Đôi môi đỏ của Liễu Nhị Long khẽ mấp máy, nhìn vào đôi mắt tím chứa chan yêu thương của Thiên Nhận Tuyệt.
Cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay anh, nàng có chút run rẩy.
"Ừm."
Thiên Nhận Tuyệt ôn nhu gật đầu.
Anh nâng khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy, chậm rãi cúi đầu, môi hé mở.
"Anh sẽ ở bên em, Nhị Long."
"A Tuyệt."
Hơi ấm lan tỏa, Liễu Nhị Long thất thần, tim nàng rung động.
Khi Thiên Nhận Tuyệt đến gần.
Liễu Nhị Long theo bản năng muốn đón nhận anh.
Nàng ngẩng đầu, đôi môi đỏ kiều diễm hé mở.
Trao cho anh sự thuận tiện.
Đôi mắt đẹp tựa hắc trân châu ướt át, sáng long lanh, không hề chớp mắt.
Nàng nhìn gương mặt tuấn tú đang kề sát.
"Ưm...!"
Môi chạm môi.
Liễu Nhị Long run rẩy, lúm đồng tiền hiện lên vẻ ửng hồng say đắm.
Thiên Nhận Tuyệt hôn lên đôi môi còn vương nước mắt của nàng.
Anh thu lấy hơi ấm.
Như ăn kẹo, anh khẽ mút mát, lướt qua, để lại ánh sáng rực rỡ.
Nước mắt trong đôi mắt đẹp của Liễu Nhị Long ngừng chảy.
Dưới ánh mắt của Thiên Nhận Tuyệt.
Nàng ngượng ngùng vô cùng, ánh nước long lanh, hàng mi ướt đẫm khẽ rung.
Đôi mắt đẹp khép hờ, nàng bắt chước Thiên Nhận Tuyệt.
Nhón chân lên, môi đỏ hé mở, không ngừng mút mát, lướt qua.
Sức lực trong cơ thể dường như đang dần cạn kiệt, thân thể mềm mại dần xụi lơ.
Hai tay nàng nắm chặt lấy vạt áo Thiên Nhận Tuyệt.
Đây là nụ hôn đầu của nàng.
Cũng là lần đầu Thiên Nhận Tuyệt hôn nàng.
Ngay cả trong giấc mơ, khi nàng hôn trộm anh, nàng cũng chỉ dám chạm vào khuôn mặt Thiên Nhận Tuyệt.
Liễu Nhị Long nhìn anh đắm đuối.
Nàng dường như thấy được ánh mắt A Tuyệt nhìn mình trong giấc mơ.
Đó là ảo giác sao?
"..."
A Ngân đứng bên cạnh, giơ tay che mặt, nhìn hai người ôm hôn.
Nó không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Nụ hôn nồng nàn kéo dài khiến Liễu Nhị Long hoàn toàn chìm đắm.
Thân thể mềm mại, hơi thở dồn dập, khi môi rời nhau, mang theo chút hơi ấm.
Liễu Nhị Long khó có thể đứng vững.
Khí lực cạn kiệt.
Nàng lặng lẽ ngã vào lòng Thiên Nhận Tuyết, đôi môi khẽ hé, thở dốc.
Trong hơi thở là mùi hương quen thuộc khiến nàng nóng bừng.
Nàng ngẩng đầu si ngốc nhìn Thiên Nhận Tuyệt, hai gò má ửng hồng, mắt phượng mơ màng.
"A Tuyệt..."
"Ừ, anh đây."
Thiên Nhận Tuyệt liếm đôi môi vừa được tắm rửa, hương vị của thiếu phụ thuần hậu vương vấn nơi đầu lưỡi.
So với Linh Diên có thêm phần nhiệt tình, so với A Ngân có thêm phần mềm mại.
Thiên Nhận Tuyệt ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng.
Anh nhẹ nhàng xoa gò má ửng hồng của Liễu Nhị Long.
Lau đi vết nước nơi khóe miệng, tiện tay đưa chút phấn cá vừa phun ra trở lại.
"Ưm..."
Liễu Nhị Long run rẩy, cắn môi đỏ, vẻ e thẹn khiến người ta khó lòng nhẫn nhịn.
Ục ~
Tiếng nuốt nước bọt vang lên bên tai.
Trong mắt Liễu Nhị Long hiện lên vẻ hoảng loạn, nàng dồn hết sức vùi đầu vào ngực Thiên Nhận Tuyệt.
"Đừng, đừng nhìn mà..."
Khóe miệng Thiên Nhận Tuyệt hơi co giật.
Anh quay đầu nhìn A Ngân đang thèm thuồng nhìn mình, trợn tròn mắt.
Anh tức giận nói:
"A Ngân, em làm gì thế?"
"Chủ nhân... nô tỳ, nô tỳ chỉ nhìn thôi."
A Ngân không biết từ lúc nào đã đứng cạnh hai người.
Nó cứ trừng mắt nhìn họ chằm chằm.
"Em về trước đi."
Thiên Nhận Tuyệt bất đắc dĩ nói.
"Vâng..."
A Ngân bĩu môi đỏ, hóa thành huyết ảnh trở về.
Không biết khi nào chủ nhân vui vẻ, sẽ thưởng cho nó chút đồ nóng hổi để uống.
Thiên Nhận Tuyệt ôm thân thể mềm mại trong lòng, trấn an:
"Nhị Long, không sao đâu... A Ngân là người của mình."
"Ừm..."
Liễu Nhị Long dịu dàng đáp, khẽ gật đầu.
Trong mắt nàng thoáng vẻ thất vọng, khẽ nói: "A Tuyệt, em sẽ kể hết cho anh nghe."
"Ừm, khi nào rảnh anh sẽ đến."
Thiên Nhận Tuyệt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng coi như đã ổn định được Liễu Nhị Long.
"A..."
Trong tiếng kêu duyên dáng của Liễu Nhị Long.
Thiên Nhận Tuyệt bế ngang nàng lên, bước về phía giường, đặt nàng nằm cẩn thận.
Sau đó anh nằm xuống bên cạnh nàng.
Nghiêng người nhìn Liễu Nhị Long, đối diện với nàng, anh khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng, ôn nhu nói:
"Hôm nay em nghỉ ngơi thật tốt đi."
“Em không rrệt. "
Đôi mắt Liễu Nhị Long tràn ngập nhu tình, như con mèo nhỏ lạc đường tìm thấy bến đỗ.
Nàng áp sát vào ngực Thiên Nhận Tuyệt, ngón tay ngọc vuốt ve.
Trong mắt nàng đong đầy hồi ức.
"Em muốn bắt đầu kể ngay bây giờ, để nam chính của em sống lại."
). .
Chúc mọi người sống vui vẻ!