“Cái gì?”
Đường Hạo trong lòng còn vương chút bực dọc, khiến hắn có phần mất tập trung.
Nhưng dù sao hắn cũng là một trong số ít Phong Hào Đấu La bị truy nã.
Cảnh giác đã ăn sâu vào máu.
Chỉ cần nhận ra chút động tĩnh liền lập tức phản ứng.
Ngẩng đầu nhìn.
Đôi mắt đục ngầu hơi co lại.
Muốn né tránh, nhưng không biết trốn đi đâu.
[ Tà thần chi tâm ] đã mở rộng phạm vi quá hai mươi mét.
Đường Hạo trở tay không kịp.
Bị khối tam giác màu tím đen bao trùm.
"Là ai!"
Đường Hạo khẽ quát, hồn lực toàn thân bắt đầu vận chuyển.
Vù!
Hai vàng hai tím năm đen, chín hồn hoàn dưới chân từ từ hiện ra.
Huyết quang tràn ngập trên tay.
Hạo Thiên Chùy khắc dấu Sát Thần lĩnh vực muốn xuất hiện.
Nhưng Thiên Nhận Tuyệt nhanh hơn hắn một bước.
Không gian tam giác đột ngột co rút lại, chỉ còn kích thước vừa đủ chứa Đường Hạo.
Phụt!
Đường Hạo như thể vừa xì một tiếng rắm khó chịu.
Hạo Thiên Chùy chưa kịp xuất hiện, chín hồn hoàn dưới chân cũng bị áp chế.
Đường Hạo kinh hãi biến sắc.
Kinh hoàng nhận ra hắn không thể nhúc nhích.
Rốt cuộc là ai?!
Đường Hạo chỉ có thể đảo tròng mắt, liên tục liếc xung quanh.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên bên tai.
Đường Hạo lập tức dồn ánh mắt nhìn lại.
Con ngươi đen khẽ run, đôi môi nứt nẻ run rẩy.
"Sa đọa Hồn sư?!"
Đáp lại hắn là tiếng cười quái đị khàn khàn.
"Khè khè khè..."
Thiên Nhận Tuyệt cũng mặc áo choàng đen trùm kín đầu như Đường Hạo.
Sáu cánh đen thu lại.
Toàn thân che kín bởi lớp vải đen, không ai thấy rõ hình dáng hắn.
Chi có đôi mắt đỏ tươi, và vài sợi tóc bạc lộ ra.
Toàn thân tỏa hàn khí đáng sợ, khí tức tà ác khiến người ta kinh hãi.
"Phong Hào Đấu La của Hạo Thiên Tông?"
Thanh âm Thiên Nhận Tuyệt khàn đặc, lạnh lẽo dị thường.
Đôi mắt đỏ tươi ánh lên vẻ trêu đùa và nguy hiểm.
“Khè khè khè.'
"Xem ra vận may ta không tệ, ở nơi thâm sơn cùng cốc này, tìm được món ăn chất lượng cao."
"Khốn... khốn kiếp!"
Đường Hạo nghiến răng, dồn hết sức phát ra tiếng mắng.
Hồn hoàn dưới chân bị trói buộc chặt chẽ, đôi mắt đầy tơ máu mang theo sự uất ức.
Hắn, Hạo Thiên Đấu La đường đường, lại bị người ám hại?
Còn dễ dàng bị chế phục như vậy!
"A... đừng giãy giụa."
Đôi mắt Thiên Nhận Tuyệt tràn đầy lạnh lẽo, đè nén ý định giết Đường Hạo ngay lập tức.
Hắn giơ bàn tay phải trắng bệch thon dài.
Chậm rãi giơ ngón trỏ và ngón giữa lên, dựng trước ngực.
Chiêu thức dùng để giam cầm Đường Hạo này...
Chính là một trong tứ đại kỹ năng vốn có của Hãn Hải Càn Khôn Tráo.
Biển Lớn Định Thần Che Chở!
Một kỹ năng khống chế, khóa chặt.
Có thể khiến kẻ địch có sức mạnh tinh thần yếu hơn mình gấp ba không thể di chuyển.
Thiên Nhận Tuyệt hiện tại đã là Hồn Thánh cấp bảy mươi tám.
Hắn dùng đan dược luyện từ Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ, tu luyện Động Sát Chi Nhãn...
Dùng chiêu này đối phó Đường Hạo cấp chín mươi ba chỉ là chuyện nhỏ.
Dù Đường Hạo có hồn cốt đầu.
Cũng không thay đổi được việc hắn chỉ là một tên cơ bắp ngu xuẩn.
"Kẻ sa đọa đáng chết, loại như ngươi, ta chưa giết quá vạn, cũng có vài ngàn!"
"Ngươi sẽ phải hối hận vì điều này..."
Đường Hạo lấy lại bình tĩnh, khó khăn buông lời hung ác.
Đồng thời, hồn hoàn dưới chân bùng nổ những ánh sáng khác.
Trạng thái cơ thể hắn rất tệ.
Nếu không cần thiết, hắn không muốn dùng chiêu này.
Nhưng hắn hiểu rõ lũ sa đọa...
Không ai là thiện nam tín nữ, toàn lũ ăn tươi nuốt sống.
Nếu không dùng bản lĩnh thật sự.
Rất có thể sẽ chết!
"Phốc ha ha... Đại Tu Di Chùy hàm nghĩa... Nổ hoàn sao?"
Khóe miệng Thiên Nhận Tuyệt nhếch lên cười lạnh.
Trong khi hắn giơ tay, công kích đã sớm được khởi động.
"Ta đã bảo, đừng giãy giụa, vô ích thôi."
"Lôi ——!"
Thanh âm khàn khàn của Thiên Nhận Tuyệt vừa dứt, Đường Hạo trợn trừng mắt.
Con ngươi đảo ngược lên...
Tốc độ của hắn sao nhanh hơn được sấm sét?
Phía trên khối tam giác.
Như vòi hoa sen, bỗng trút xuống sấm sét đen kịt.
"A ---"
Đường Hạo thét lên, thân thể tê liệt, nổ hoàn gián đoạn.
Tóc dựng đứng, thân thể bắt đầu cháy đen.
"Khè khè khè!"
Thiên Nhận Tuyệt cười the thé.
Đầu ngón tay ngưng tụ hồn lực lạnh lẽo, không ngừng gia tăng.
Biển Lớn Định Thần Che Chở vốn chỉ là kỹ năng khống chế.
Không thể công kích Hồn sư bên trong.
Nhưng đó là giới hạn của Hãn Hải Càn Khôn Tráo, liên quan gì đến Tà Thần Chi Tâm của hắn?
"A —_—"
Đường Hạo thét thảm thiết.
Nắm chặt song quyền, nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt tràn ngập hận thù.
Vẫn cố gắng thi triển hàm nghĩa cuối cùng của Đại Tu Di Chùy.
"Kẻ nắm giữ nguyên bộ hồn cốt quả nhiên cứng đầu..."
Thiên Nhận Tuyệt lấm bấm, khóe miệng vẽ nên nụ cười tàn nhẫn hơn.
"Phong Chi Thúc Phược!"
Tiếng nói vừa dứt.
Tà Thần Chi Tâm bỗng nổi lên cuồng phong, xoay quanh quanh Đường Hạo.
Trói chặt hắn.
Những lưỡi dao gió nhỏ không ngừng cắt xé quần áo, da thịt hắn.
"Lôi long!"
Thanh âm khàn khàn lạnh lẽo lại vang lên.
Gào ——
Đường Hạo run rẩy ngẩng đầu.
Trong mắt là ánh sáng đen kịt, phản chiếu ba đầu rồng!
Trong không gian chật hẹp này.
Ba con lôi long to bằng cánh tay, theo những cơn lốc xoáy quanh mà tới.
Quấn lấy Đường Hạo.
Tà Thần Chi Tâm màu tím đen lóe lên những tia chớp chói mắt.
"A ———_—_——"
Tiếng thét dài của Đường Hạo, khói đen bốc lên, bị vây trong Tà Thần Chi Tâm.
Một phút trôi qua.
Thiên Nhận Tuyệt khẽ nhíu mày, hồn lực trong cơ thể vơi đi đôi chút.
Tiếng thét của Đường Hạo đã tắt.
Để đảm bảo.
Thiên Nhận Tuyệt vẫn tiếp tục vận chuyển hồn lực.
Nhìn Đường Hạo nhắm mắt co giật bên trong Tà Thần Chi Tâm, cùng làn khói đen dày đặc.
Đột nhiên có những tia máu lóe lên...
"Không ổn! Ặc phụt!"
Sắc mặt Thiên Nhận Tuyệt đột nhiên biến đổi.
Lập tức giải trừ mọi kỹ năng, phản phệ khiến hắn không nhịn được rên lên.
Tà Thần Chi Tâm trở về vị trí cũ.
Thiên Nhận Tuyệt lảo đảo lùi lại hai bước, không ngừng ho khan.
"Khụ khụ..."
“Điện hại”
Linh Diên phụ trách cảnh giới lập tức đến bên cạnh Thiên Nhận Tuyệt.
Trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng, đưa tay đỡ.
"Điện hạ, ngài không sao chứ?"
Thiên Nhận Tuyệt ôm ngực.
Đôi mắt đỏ ngòm nhìn chằm chằm Đường Hạo ngã trên mặt đất, khói đen bốc lên.
[ Thần Dụ Nghịch Văn ] giữa mi tâm hơi nhấp nháy.
Thấy Đường Hạo không hề động tĩnh, hắn mới khẽ lắc đầu.
Giọng nói vẫn lạnh lẽo.
"Ta không sao..."
Thiên Nhận Tuyệt đứng thăng người.
Vừa suýt chút nữa đã kích hoạt sức mạnh mà con chó kia để lại.
Cũng may không có gì nguy hiểm.
Thiên Nhận Tuyệt giơ tay gạt Linh Diên bên cạnh, phân phó:
"Ngươi tiếp tục canh gác!"
"Vâng."
Linh Diên Đấu La mím môi, khẽ gật đầu.
Nhanh chóng trở về vị trí cũ.
Chỉ là để thêm chút tâm tư lên Thiên Nhận Tuyệt.
Thiên Nhận Tuyệt lấy từ không gian hệ thống một vật phẩm màu vàng, hình đồng xu.
Chậm rãi tiến về phía Đường Hạo đang nằm trên đất.
Trong tay hắn...
Chính là một lần thần thông có được từ việc mở hòm —— [ Trộm Nhớ Lại Có Nói ].