Nhìn vẻ mặt có chút lúng túng của Thiên Nhận Tuyệt, Băng Thiên Tuyết Nữ khẽ mỉm cười trên khuôn mặt tuyệt mỹ thoát tục. Đôi môi phấn hồng không mang sắc máu khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra. Trong đôi mắt đẹp thuần khiết kỳ ảo, lâu lắm rồi mới xuất hiện những gợn sóng lăn tăn.
Đối với những tỷ muội, con nuôi đã bầu bạn cùng nàng vạn năm, nàng đã quá quen thuộc. Khi ở bên cạnh chúng, nàng hầu như không còn chút cảm xúc nào. Gã nhân loại tóc vàng này có vẻ thú vị hơn gã tóc bạc ngốc nghếch kia. So với Băng Nhi, chơi đùa với hắn vui hơn một chút.
Thiên Nhận Tuyệt, sau khi tu luyện qua Động Sát Chi Nhãn, nhãn lực vô cùng mạnh mẽ. Vết lúm đồng tiền xinh xắn trên khuôn mặt băng thanh ngọc khiết của Tuyết Nữ, những thay đổi nhỏ nhặt nhất đều không thể thoát khỏi tầm mắt hắn.
Nhớ lại những đánh giá của mình về nàng lúc trước, Thiên Nhận Tuyệt mới nhận ra, nàng thực sự tức giận và đang trả thù mình.
Hiểu rõ điều này, Thiên Nhận Tuyệt không khỏi mỉm cười. Nhìn Băng Thiên Tuyết Nữ, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc trước sự trẻ con của nàng.
Nhìn nụ cười của Thiên Nhận Tuyệt, khóe miệng Tuyết Nữ khẽ cong lên rồi lại biến mất ngay. Trong đôi mắt trong veo xinh đẹp, thoáng hiện lên một tia nghỉ hoặc.
"Nhân loại, ngươi không tức giận sao?"
Giọng nói của Băng Thiên Tuyết Nữ mang theo hơi lạnh và hương thơm dịu nhẹ của tuyết liên, khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Thiên Nhận Tuyệt ngồi xếp bằng trên mặt đất, khẽ lắc đầu, cười nói: "Ta có lỗi trước, ta xin lỗi."
Băng Thiên Tuyết Nữ hơi thất thần. Đây là lần thứ hai gã nhân loại trước mặt nói 'Xin lỗi' với nàng. Lần đầu tiên là khi họ mới gặp mặt, hắn còn nói nàng rất tà ác.
Tuyết Nữ để những tế bào não vốn im lìm của mình đần hoạt động trở lại. Niềm vui nhỏ nhoi trong lòng nhanh chóng tan biến. Nàng nhìn chằm chằm Thiên Nhận Tuyệt, đôi môi phấn nhuận khẽ mở, ngập ngừng nói: "Xin lỗi."
"Hả?"
Thiên Nhận Tuyệt khó hiểu nghiêng đầu. Suy nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra, Tuyết Nữ đang bắt chước mình.
Thiên Nhận Tuyệt bật cười. Xem ra, ít nhất Băng Bích Đế Hoàng Hạt chỉ đối mặt với Băng Thiên Tuyết Nữ, thì sẽ dễ giao tiếp hơn nhiều.
Băng Thiên Tuyết Nữ bắt chước Thiên Nhận Tuyệt, nghiêng khuôn mặt tự phụ của mình, trên mặt vẫn lạnh lùng như thường. "Tại sao ngươi lại cười?"
"Ặch." Nụ cười trên mặt Thiên Nhận Tuyệt cứng đờ trong giây lát, rồi lại nhanh chóng trở lại tự nhiên. "Đây là một thái độ sống, cũng là biểu hiện của sự thân thiện.”
"Thân thiện?" Băng Thiên Tuyết Nữ nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
"Đúng vậy, ta không có ác ý với ngươi, ta muốn nói chuyện nghiêm túc với ngươi."
Thiên Nhận Tuyệt vừa dứt lời, liền đưa bức tượng Lục Dực Đoạ Thiên Sứ mà mình đang điêu khắc trong tay cho Băng Thiên Tuyết Nữ. "Tặng cho ngươi."
"Ừm." Băng Thiên Tuyết Nữ do dự một chút, bình tĩnh đáp, nhận lấy bức tượng băng. Nàng lại ngước mắt nhìn Thiên Nhận Tuyệt. "Ngươi muốn nói gì?"
“Trước khi nói chuyện, ta xin tự giới thiệu." Thiên Nhận Tuyệt cười, đưa tay ra, môi trường lạnh giá xung quanh không ảnh hưởng đến hắn, hắn lớn tiếng nói: "Ta tên là Thiên Nhận Tuyệt, đến từ Võ Hồn Điện, võ hồn là Lục Dực Đoạ Thiên Sứ, hiện tại là Hồn Thánh hệ cường công cấp bảy mươi lăm."
"Thiên Nhận Tuyệt..." Tuyết Nữ lẩm bẩm cái tên Thiên Nhận Tuyệt. Nhìn bàn tay trắng nõn trước mắt, nàng chậm rãi đưa tay mình ra. Tự giới thiệu: "Ta là Băng Thiên Tuyết Nữ, thiên sinh địa dưỡng, hiện tại là hung thú sáu mươi chín vạn năm."
Thiên Nhận Tuyệt cười nắm chặt bàn tay đẹp của Tuyết Nữ. Chạm vào rất lạnh, nhưng cũng rất mềm mại, hắn chỉ bóp nhẹ rồi buông ra. Trực tiếp đi vào chủ đề chính. "Là một hung thú sáu mươi chín vạn năm, ngươi có tự tin vượt qua lần thứ bảy thiên kiếp không?"
Nói đến thiên kiếp, rốt cục trên mặt Tuyết Nữ cũng lộ ra vẻ mặt rõ ràng, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, rồi lắc đầu. "Ta không biết."
Nhìn nét mặt của Băng Thiên Tuyết Nữ, Thiên Nhận Tuyệt đã đoán được đáp án. Tiếp tục dò hỏi: "Ngươi cảm thấy tỷ lệ ngươi vượt qua thiên kiếp lớn hơn hay tỷ lệ tử vong lớn hơn?"
Trên mặt Băng Thiên Tuyết Nữ tràn đầy vẻ nghiêm nghị. Đôi môi phấn hồng mím chặt, rất lâu sau mới khẽ hé mở, giọng nói không còn rõ ràng như trước. "Ta rất có thể sẽ chết."
Dứt lời, Tuyết Nữ vẫn cau mày. Chuyện mà nàng luôn cố gắng lãng quên, đột nhiên bị Thiên Nhận Tuyệt nhắc đến. Tâm trạng của nàng trở nên hơi tồi tệ. Đối mặt với cái chết, dù tính tình nàng lạnh lùng cũng không khỏi mang theo một nỗi sợ hãi thầm kín.
Không khí trở nên lạnh hơn, Tuyết Nữ ngước mắt lạnh lùng nói: "Nhân loại, ngươi muốn nói gì?"
"Ta có thể giúp ngươi." Thiên Nhận Tuyệt chắc nịch nói.
"Giúp ta?!" Trong mắt Băng Thiên Tuyết Nữ lóe lên vẻ ngạc nhiên nghi ngờ. Nàng không rành thế sự là thật, nhưng mối quan hệ giữa nhân loại và hồn thú thì nàng rõ. Là tuyệt đối đối lập. Những hồn hoàn trên người Thiên Nhận Tuyệt chính là minh chứng tốt nhất. Tại sao gã nhân loại trước mắt lại muốn giúp nàng?!
"Đúng vậy, ta có biện pháp giúp ngươi tránh được lần thứ bảy thiên kiếp, đồng thời có cơ hội thăng lên thần giới." Thiên Nhận Tuyệt gật đầu đầy nghiêm nghị.
"Thăng lên thần giới?!" Vẻ ngạc nhiên nghi ngờ trên mặt Tuyết Nữ càng thêm đậm. Nàng đương nhiên biết thần chỉ tồn tại, nhưng gã nhân loại trước mắt chỉ là Hồn Thánh. Dựa vào cái gì mà nói có thể giúp nàng thăng lên thần giới?
"Giúp như thế nào?" Băng Thiên Tuyết Nữ dò hỏi.
"Chỉ cần ngươi đồng ý hiến tế cho ta, làm hồn hoàn thứ tám của ta là được." Thiên Nhận Tuyệt vừa dứt lời, toàn bộ hang động trong nháy mắt bị bao phủ bởi cực hàn bạo táp, không ngừng tràn về phía Thiên Nhận Tuyệt.
Băng Thiên Tuyết Nữ tuy chậm chạp, nhưng không hề ngốc nghếch! Hiến tế đồng nghĩa với cái chết!
Nhìn chằm chằm Thiên Nhận Tuyệt, giữa đôi môi phấn hồng có hàn khí phun ra. "Băng Nhỉ nói đúng, nhân loại quả nhiên đê hèn”
Vẻ mặt Thiên Nhận Tuyệt khẽ biến, lập tức tiến hành võ hồn phụ thể. Cánh đen dang rộng, tóc vàng nhuộm ánh bạc, Tà Thần Câu không ngừng rung động. Lĩnh vực Đoạ Thiên Sứ màu mực bao trùm khắp toàn thân. Đối mặt trực diện với hung thú bảy mươi vạn năm ở khoảng cách gần như vậy, nhất định phải dốc toàn lực.
Trong chớp mắt, trên người Băng Thiên Tuyết Nữ bùng nổ ra hàn khí cực mạnh, như trời long đất lở nghiền ép về phía Thiên Nhận Tuyệt. Cực hàn áp súc, không gian dường như muốn bị đóng băng trực tiếp.
Đồng tử đỏ ngòm của Thiên Nhận Tuyệt co rút lại. [Tà Thần Chi Tâm] giữa lông mày nhấp nháy cực nhanh. Không gian hòa chuyển!
Trong nháy mắt, thân thể Thiên Nhận Tuyệt đã chuyển đến phía sau Băng Thiên Tuyết Nữ.
Răng rắc!
Không gian hang động phía trước Băng Thiên Tuyết Nữ, bị đóng băng hoàn toàn. Dường như có nhiều tòa băng sơn nhồi vào bên trong cung điện này. Trong mắt Thiên Nhận Tuyệt mang theo vài phần thán phục. Không hổ là hung thú bảy mươi vạn năm, không cần động tác cũng có uy thế như vậy.
Không chút chần chừ. [Thần Dụ Nghịch Văn] giữa lông mày bùng lên ô quang màu máu. Một vệt đen kịt từ bên trong bắn nhanh ra.
"Nhân loại!" Băng Thiên Tuyết Nữ quả thực hiếu kỳ về Thiên Nhận Tuyệt, nhưng đối với kẻ địch thì tuyệt đối không mềm tay. Đã lâu không chiến đấu, nàng đang chậm rãi tìm lại trạng thái. Quay đầu lại, đôi mắt màu xanh lam mang theo sát ý.
Đùng!
Phía sau, nửa phần không gian còn lại của hang động, cũng bị núi băng nhồi vào. Thiên Nhận Tuyệt liền ngồi xếp bằng trong ngọn núi băng trong suốt đó.
Oành ——
Đột nhiên, ngọn núi băng bọc Thiên Nhận Tuyệt vỡ vụn thành bột mịn.