Nghe Bi Bi Đông trả lời, Thiên Nhận Tuyệt mới yên tâm, vuốt lại mái tóc đỏ tím.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên đôi vai mềm mại của Bỉ Bỉ Đông.
"Mẹ nên tuyên bố sau khi cuộc thi kết thúc, sau này con sẽ không tham gia các cuộc thi nữa."
"Mẹ hiểu điều đó."
Bỉ Bỉ Đông đưa tay xoa nhẹ bờ vai, nghiêng đầu tựa vào, cọ cọ.
“Tuyệt, sao con coi trọng chuyện này vậy?”
"Đương nhiên con để ý, nếu một số thiên tài vì chuyện này mà từ bỏ giải đấu thì sao?"
Thiên Nhận Tuyệt nhìn Bỉ Bỉ Đông trong gương, mỉm cười.
Trong lòng lại thoáng hiện lên vài phần lạnh lẽo.
Nếu để tên cà chớn kia sợ mà bỏ chạy thì không hay chút nào.
Bi Bi Đông ngồi thăng dậy, cười gật đầu.
"Con nói cũng đúng. Đánh mất tính tích cực của họ thì giải đấu Hồn sư này trở nên vô vị."
"Được rồi, con mau đi rửa mặt đi."
Bỉ Bỉ Đông khẽ khép ngón tay, tùy ý vẫy tay.
"Vâng, con đi ngay."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu.
Khoác chiếc áo giáo hoàng lên bờ vai Bỉ Bỉ Đông, cô xoay người đi về phía phòng tắm.
————————
Nắng chói chang.
Giữa những hàng cây xanh bao quanh.
Trên sân huấn luyện trống trải, Thiên Nhận Tuyệt đang ngồi xếp bằng trên bục đá ở góc khuất.
Tam giác thể màu tím đen lơ lửng trên đỉnh đầu.
Từng tia sét đen kịt giáng xuống xung quanh Thiên Nhận Tuyệt.
Toàn thân cô hiện lên những tia hồ quang điện.
Loáng thoáng.
Không khí xung quanh đường như rung động dưới ảnh hưởng của sấm sét.
Sự rung động càng rõ ràng hơn khi hồn lực của Thiên Nhận Tuyệt vận chuyển.
Nhưng nó bị một lực mạnh mẽ kìm hãm trong phạm vi vài centimet quanh người Thiên Nhận Tuyệt.
Dường như đang không ngừng nén lại.
Ở vị trí trung tâm sân huấn luyện, Tà Nguyệt cầm hai thanh Nguyệt Nhận trên tay, mang theo bốn hồn hoàn một vàng ba tím.
Hắn sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung để giao đấu với Diễm.
Cả hai đều là thế hệ hoàng kim.
Diễm dưới chân cũng là một vàng ba tím, bốn hồn hoàn vượt trội.
Hắn không được linh hoạt và đa dạng như Tà Nguyệt.
Diễm, hậu duệ của Hỏa Diễm Lãnh Chúa, phô diễn sức mạnh, mỗi cú đấm đều nóng rực như dung nham.
Kỳ lạ là, những cú đấm Viêm Quyền của Diễm còn mang theo vẻ lạnh ngọc.
Điều đó làm tăng thêm vẻ tao nhã cho ngọn lửa đỏ thẫm.
Diễm tu luyện Huyền Ngọc Thủ.
Người phụ nữ duy nhất trong thế hệ hoàng kim là Hồ Liệt Na.
Lúc này cô đang ngồi xếp bằng bên hòn đá, việc tu luyện của cô không cần bạo lực như vậy.
Cô chỉ cần âm thầm tăng cường mị lực của mình.
Mê hoặc kẻ địch không phải mục tiêu của cô.
Mê hoặc Thiên Nhận Tuyệt mới là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời cô.
Từ khi cô bắt đầu phát triển, mục tiêu cuối cùng này không còn quá xa vời.
Huống hồ bây giờ cô và sư huynh rất thân thiết.
Thỉnh thoảng một nụ hôn nhẹ, một cái ôm.
Không ảnh hưởng đến toàn cục.
Cô có nhiều cơ hội hơn để sư huynh cảm nhận được mị lực của cô.
Ba tím một đen, bốn hồn hoàn chậm rãi chuyển động.
Chiếc đuôi xù không ngừng lay động, đôi tai cáo mập mạp run rẩy.
Đôi mắt phượng hẹp dài khẽ chớp mi.
Xung quanh cô bao phủ một lớp sương mù hồng nhạt, mang theo mùi thơm kỳ lạ, quyến rũ.
Cô đã đột phá đến cấp bốn mươi tám.
Mục tiêu Thiên Nhận Tuyệt truyền đạt cho cô là đột phá Hồn Vương ở tuổi 14 đã rất gần.
Sau đó cô chỉ cần dốc toàn lực đột phá cấp bốn mươi chín.
Rồi mượn Cửu Phẩm Thăng Hồn Đan do Thiên Nhận Tuyệt tặng, luyện chế từ Cửu Phẩm Từ Chỉ.
Cô có thể trực tiếp đột phá cấp năm mươi!
Hoàn toàn không có tác dụng phụ.
Vù!
Ầm ầm!
Lúc này, xung quanh Thiên Nhận Tuyệt đã phủ kín sấm sét đen kịt, như một cái kén.
Sức mạnh bên trong bất cứ lúc nào cũng muốn bùng nổ.
Keng keng keng!
Nguyệt Nhận và Viêm Quyền không ngừng va chạm.
Tia lửa bắn tung tóe, ánh sáng lạnh và sóng nhiệt đan xen.
“Diễm, cẩn thận, đừng làm đau tay!"
Vút ——
Tà Nguyệt đột nhiên lùi nhanh.
Hồn hoàn dưới chân sáng lên, hai thanh Nguyệt Nhận trên tay được chắp lại thành hình trăng tròn.
"Để ta thử hồn kỹ tự nghĩ ra của ngươi!"
Hỏa Diễm Lãnh Chúa phía sau Diễm, khí diễm trên người đột nhiên tăng vọt.
Sau khi hồn hoàn lóe lên.
Dường như mặc một chiếc áo khoác dung nham lỏng, trở nên hùng tráng, vĩ đại hơn rất nhiều.
Xoẹt!
Tà Nguyệt sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung nhảy về phía sau, giữ trăng tròn trên không trung xoay tròn không ngừng.
Đột nhiên ném trăng tròn trong tay đi.
Trông gần giống như một mâm ngọc Hàn Nguyệt cao ngạo, lạnh lẽo, nhưng lại tràn đầy sát khí.
Nó xẹt qua không trung theo một đường vòng cung lạnh lẽo, lao thẳng đến đầu đối phương.
Ầm!
Hỏa Diễm Lãnh Chúa chìm xuống đất, rồi lại lao lên từ mặt đất, trên người có thêm nhiều lớp áo giáp nham thạch.
Dưới sự điều khiển của Diễm, nó trực tiếp lao về phía trăng tròn.
Linh Diên trưởng lão đang quan sát trong bóng tối.
Họ ra tay hoàn toàn không kiêng dè gì, thoải mái.
Ầm ầm
Nhưng ngay khi hai đòn tấn công sắp va chạm.
Sấm sét tích tụ trên người Thiên Nhận Tuyệt bỗng nhiên nổ tung.
Tiếng nổ vang dội.
Không đợi Diễm và Tà Nguyệt kịp phản ứng.
Không khí toàn bộ sân huấn luyện trong nháy mắt bị bao phủ bởi hồ quang điện.
Không khí, thực vật, đất đai, ngay cả hồn lực trong cơ thể Diễm và Tà Nguyệt cũng bắt đầu rung động.
Đòn tấn công vừa tung ra cũng bắt đầu rung động.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Diễm và Tà Nguyệt, nó dần dần tan thành không khí.
Sắc mặt hai người nhất thời trở nên trắng bệch.
Họ quay đầu nhìn về phía Thiên Nhận Tuyệt, vội vã cúi đầu.
Quỳ một chân xuống đất, kính cẩn nói:
“Điện hạ thứ tội!"
"Sư huynh?"
Hồ Liệt Na cũng mở mắt, lo lắng nhìn Thiên Nhận Tuyệt trên hòn đá.
Hồn lực trong cơ thể cô hoàn toàn hỗn loạn.
Xoẹt!
Linh Diên bồng bềnh rơi xuống bên cạnh Thiên Nhận Tuyệt.
"Điện hạ, ngài không sao chứ?"
"Ta không sao."
Thiên Nhận Tuyệt nói với vẻ vui mừng, nở nụ cười, mở mắt ra.
Tà Thần Chi Tâm lơ lửng trên đỉnh đầu trở về mi tâm.
Thiên Nhận Tuyệt nhìn hai bàn tay đầy hồ quang điện.
Cười giải thích:
"Xem như là ngộ ra một hồn kỹ tự nghĩ ra mới, ta đặt tên cho nó là Thiên Lôi Chấn Động!"
"Xem ra hiệu quả không tệ."
Thiên Nhận Tuyệt nhìn Diễm và Tà Nguyệt đang quỳ trên mặt đất, cười nói:
"Đứng lên đi, lần sau đừng nhắm vào chỗ hiểm mà đánh."
"Vâng! Thuộc hạ ghi nhớ trong lòng."
Tà Nguyệt và Diễm đứng dậy.
Hai người nhìn nhau, trên mặt đều mang vẻ kinh hãi.
Trên mặt Tà Nguyệt càng mang vẻ cay đắng, hồn kỹ tự nghĩ ra của hắn bị phá rồi!
“Tiếp tục huấn luyện đi, ta không quấy rầy."
Thiên Nhận Tuyệt chậm rãi đứng dậy, định rời khỏi đây để làm chút chuyện khác.
"Sư huynh đi thong thả."
Hồ Liệt Na đứng dậy, vẫy tay với Thiên Nhận Tuyệt.
"Ừm."
Thiên Nhận Tuyệt cười nhẹ gật đầu.
Khích lệ: "Nana cố gắng hơn nữa, nếu không đến khi A tỷ bế quan xong ta không giúp được muội đâu."
"Muội sẽ cố gắng!"
Hồ Liệt Na gật đầu mạnh mẽ.
Muốn gọi Tuyết tiểu thư là 'Tỷ tỷ' thì thực lực cũng phải rất quan trọng.
Thiên Nhận Tuyệt quay đầu nhìn Linh Diên.
Nhẹ nhàng bóp chiếc mũi ngọc tinh xảo của cô.
Ôn nhu nói: "Linh Diên tỷ, tỷ ở đây bảo vệ họ nhé."
"Vâng ~ Điện hạ nhớ cẩn thận."
Linh Diên Đấu La mím môi, gật đầu, ngượng ngùng.
Dù sao cũng không còn ồn ào đòi đi theo nữa, cô đều muốn đi cùng điện hạ của mình.