Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 82788 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 209

❊ ❊ ❊

“tỉnh lại”

Trong số năm người trong đội chủ lực của trường Damocles, hai người bị bắt vì là người đầu tiên phát hiện nên cần phải mang đi từ đầu, ba người khác thì bị bắt vì tội gây rối.

Cộng với Ứng Tinh Quyết đang mê man, tổng cộng có 6 người bị mang đi tất.

Năm người được chia vào hai gian phòng, một gian phòng chỉ có mỗi Ứng Tinh Quyết, gian còn lại nhốt Hoắc Tuyên Sơn, Liêu Như Ninh, Kim Kha và Ứng Thành Hà.

Về phần Vệ Tam, cô được gọi đi hỏi chuyện.

“Thì ra sân diễn tập của bọn họ còn có phòng giam.” Liêu Như Ninh quan sát xung quanh, sờ soạ.ng lan can, “Có bẻ gãy được không?”

“Nó mà thấy sức nén là tự động báo cảnh sát.” Kim Kha dựa vào một bên tường, tầm mắt cậu ấy dừng lại bên Ứng Tinh Quyết đối diện.

Cậu ấy cũng không nghĩ rằng container sẽ trông như thế, cái dạng Kosai Musashi và ba sinh viên quân sự mất tích đã chết.

Kim Kha chỉ nhìn thoáng qua, những vết thương kia không hoàn toàn do vũ khí gây ra, mà nhìn cứ như bị xé đứt thật mạnh.

“Khi nào anh ấy tỉnh lại.” Liêu Như Ninh dựa vào lan can nhìn Ứng Tinh Quyết còn đang mê man, “Không phải nói là chả bị thương gì sao?”

Hôn mê thôi mà lâu quá.

“Chắc là mệt mỏi.” Ứng Thành Hà ngồi trên cái giường duy nhất, ngẩng đầu nói.

Bốn người nói chuyện câu được câu mất và hầu hết là nói chuyện linh tinh. Góc trên có máy giám sát, đoán chừng có người đang theo dõi.

...

“Em là sinh viên quân sự đầu tiên phát hiện ra Ứng Tinh Quyết giết người. Kể lại tình huống từ đầu đến cuối đi.” Giáo viên dẫn đội trường Samuel ngồi trước mặt Vệ Tam đặt câu hỏi.

Vệ Tam nhìn trái nhìn phải: “Thầy à, ở đây không có khăn giấy.”

Giáo viên dẫn đội Samuel: “... Tôi đang hỏi em đấy.”

Vệ Tam gật đầu tỏ vẻ mình biết rõ: “Thưa thầy, em chẳng phải phạm nhân, có được khăn giấy một cách tự do không? Tay dơ làm em khó chịu quá.”

“Trả lời câu hỏi của tôi trước đi, chừng có mà cố chuyển chủ đề.” Giáo viên dẫn đội Samuel nói lạnh lùng, “Bây giờ có sinh viên quân sự chết rồi đó.”

Vệ Tam ngồi thẳng người, đột nhiên hai tay cô nắm lấy bàn tay người này đang đặt trên bàn, dùng bàn tay đầu dầu nhớt xoa lên mu bàn tay của thầy giáo Samuel. Cô vừa nói chân thành vừa mang theo nét hoảng sợ: “Được rồi thầy ơi. Nhớ lại chuyện này đúng là khủng khiếp quá. Nhưng trước để em sửa một tí, em chỉ là người đầu tiên phát hiện ra Ứng Tinh Quyết trong container, không thấy anh ấy giết người.”

Ban đầu người đầu tiên mở container là Ứng Thành Hà, nhưng anh bị Vệ Tam kéo ra. Đến khi mấy người khác chạy tới, họ chỉ nhìn thấy Vệ Tam ở bên trong. Khu để container bỏ hoang rất cao, camera cũng không nhiều lắm, hơn nữa còn ngay lúc trời tối.

Cuối cùng Vệ Tam trở thành người đầu tiên phát hiện và mở container, Ứng Thành Hà chỉ đi theo phía sau.

Giáo viên dẫn đội của trường Samuel cảm thấy mu bàn tay mình chợt dinh dính, khiến cả người khó chịu. Ông ta nhanh chóng rụt tay lại, nhưng rồi ông chả thể đi ra ngoài lau cho sạch nên đành phải lau nó trên quần áo mình: “Nói tiếp đi.”

“Là thế này, em phát hiện trong đội chúng em thiếu một người, cùng lúc thấy một cái bóng lóe lên, cho nên em đuổi theo ngay.” Vệ Tam nói trong nghiêm túc, “Ứng Thành Hà của đội chúng em chạy theo phía sau. Cuối cùng chúng em đi tới khu vực container bỏ hoang, ngửi được thùng container kia có mùi máu tươi truyền đến nên em mới mở cửa container. Kế đó em thấy Ứng Tinh Quyết và các thành viên của đội chúng em.”

Giáo viên dẫn đội trường Samuel chờ đợi chỉ vì câu nói này: “Sau khi em mở cửa ra, em thấy Ứng Tinh Quyết dùng dao đâm vào ngực sinh viên mất tích kia đúng không?”

“Không phải.” Vệ Tam lập tức phủ nhận, “Thầy à, lúc đó bên trong container rất tối, em sao mà thấy rõ được. Chỉ nhìn thấy hai bóng người đen sì.”

“Rõ ràng em có cầm theo đèn pin chiếu xa, sao mà thấy không được rõ?” Ông ta đột nhiên vỗ bàn, quát lên.

Vệ Tam mở miệng nói trong chân thành: “Ui thầy, mắt em kém đấy. Nếu mắt em mà tốt rồi nhìn thấy người giết thành viên trường của chúng em, chắc chắn em sẽ bắt lấy tên đó, dẫn hắn tới đây thẩm vấn.”

Các thầy cô dẫn đội, người dẫn chương trình và đại diện ban tổ chức ở bên ngoài đang xem hết. Lộ Chính Tân mở micro và nói sang hướng Vệ Tam: “Em Vệ đừng lo. Cái máy quay mà mấy em ném hỏng ấy, tôi đã tìm tới cao thủ và đưa cho người ta sửa chữa. Tin rằng ngày mai có thể tìm lại video lúc nãy, đến lúc đó có thể đưa hung thủ ra trước công lý.”

“...” Vệ Tam quay đầu nhìn tấm gương lớn bên trái, “Vất vả cho MC Lộ rồi.”

Thầy dẫn đội Samuel vỗ bàn, để Vệ Tam nhìn vào mình: “Lúc em đi vào, có phải Ứng Tinh Quyết đang ở trạng thái phát bệnh hay không?”

“Chắc là không có.” Vệ Tam suy đoán trong mập mờ.

“Có hay không.”

“Không có.” Vệ Tam dựa vào ghế, “Nếu anh ấy bị bệnh, em không thể nào cản được anh ấy. Dù sao em cũng chỉ là chiến sĩ độc lập cấp 3S bình thường.”

Giáo viên dẫn đội của trường Samuel cười tươi, đẩy một vài bức ảnh đến phía Vệ Tam: “Đây là những sinh viên trường quân sự chết thảm, lặp lại với họ một lần nữa đi. Em xác định không nhìn thấy Ứng Tinh Quyết ra tay?”

“Không có.” Vệ Tam cầm lấy ảnh chụp, nhìn ảnh trong container, “Không biết có phải chính Ứng Tinh Quyết cứu người của trường quân sự chúng em hay không. Nếu mà phải thì còn phải đi cảm ơn anh ấy. Đáng tiếc là không cứu được mấy sinh viên quân sự này, mang họ trở về được.”

Giáo viên dẫn đội trường Samuel: “…”

Thẩm vấn diễn ra hơn một tiếng, Vệ Tam cứ đánh Thái Cực Quyền từ đầu tới cuối. Giáo viên dẫn đội Samuel hỏi cái này thì cô trả lời cái kia, nói bóng nói gió chuyện Ứng Tinh Quyết là người bị hại.

Bên ngoài, giáo viên dẫn đội viện Bình Thông nhiều lần muốn xông vào chất vấn Vệ Tam, nhưng toàn bị những người khác ngăn lại.

Trong đó người sôi lửa giận nhất vẫn là giáo viên dẫn đội viện Bình Thông, bọn họ bị mất một chiến sĩ độc lập đội chủ lực bằng cách thức thảm thiết thế này, ngay cái người rõ ràng đang trong giai đoạn thăng tiến.

Bất cứ ai cũng sẽ tức giận khôn cùng.

Các giáo viên dẫn đội của mấy trường khấc có tâm tư riêng, thậm chí còn còn mong người ra tay là Ứng Tinh Quyết. Một khi như thế, chắc chắn em ấy bị cấm thi đấu, sức mạnh của trường Đế Quốc sẽ bị suy yếu rất nhiều, và các trường quân sự khác cầm được thứ hạng và điểm tích lũy dễ dàng hơn.

Sau khi Vệ Tam được thả ra, các giáo viên của các trường quân sự khác đang ngó chừng cô với mấy cái nhìn khác nhau.

Hạng Minh Hóa tới chặn tầm mắt của người khác: “Thời gian không còn sớm, em đi nghỉ ngơi trước, có chuyện gì thì ngày mai hẵng nói sau.”

“Dạ thầy.” Vệ Tam cũng không hỏi tới mấy người ở Kim Kha, cứ thế đi thẳng về ký túc xá.

Cô đã được nghỉ ngơi trong khi bốn người bị nhốt thì thay phiên nhau gác đêm, không ngủ ngon nguyên đêm này.

May mắn là không có ai vào, Ứng Tinh Quyết tỉnh lại trong an toàn vào sáng sớm hôm sau.

Anh vừa tỉnh, Liêu Như Ninh đã phát hiện và lập tức đánh thức Ứng Thành Hà: “Anh họ cậu tỉnh rồi!”

Ứng Thành Hà đột nhiên đứng dậy, đi tới cửa: “Anh, anh thấy thế nào?”

“Không có việc gì.” Ứng Tinh Quyết ngồi dậy, sắc mặt của anh tốt hơn một chút so với đêm qua, chắc vì đã được nghỉ ngơi. Chẳng qua phía sau cổ anh còn đau nhức một ít.

Anh cúi đầu xuống bàn tay của mình, không có vết máu.

Đêm qua, ngay cả ngón tay anh cũng nhúng trong máu, còn có…

Ứng Tinh Quyết nghiêng đầu nhìn tóc mình, đuôi tóc đã khô nhưng đã không còn vết máu.

“Người của đội tuyển trường các cậu thế nào?” Ứng Tinh Quyết giương mắt hỏi từ tốn. Ánh mắt anh đảo qua phía đối diện chỉ thấy có bốn người, Vệ Tam không ở bên trong.

“Còn sống.” Kim Kha ngồi trên mặt đất, “Chúng tôi cũng không rõ ràng chuyện phía sau, ở chỗ này như anh đấy.”

Đúng thật là có người một mực nhìn vào máy quay phía trên góc tường, Ứng Tinh Quyết vừa tỉnh lại là có người tiến vào muốn dẫn anh đi thẩm vấn.

“Đi ra.” Chờ Ứng Tinh Quyết đứng dậy, người tới lại có vẻ sợ hãi, theo bản năng lui về phía sau vài bước. Cuối cùng có thêm mấy người tới đây, họ cùng nhau dùng xiềng xích trói tay chân anh.

Ứng Thành Hà ở đối diện nhìn thấy mà nhíu mày: “Các anh xác định được anh ấy ra tay rồi sao mà giờ dùng xiềng xích điện?”

Người đàn ông dẫn đầu nói lạnh căm: “Chưa xác định được nhưng phía trên có yêu cầu đặc biệt dùng nó ngừa cậu ta phát bệnh. Cậu có ý kiến thì có thể trình bày chi tiết với cấp trên.”

“Em đói quá, anh có thể cho tụi này ra để đi ra ngoài ăn không?” Liêu Như Ninh đột nhiên nhảy đến cửa, đưa tay ra sắp túm được người này.

“Im lặng chờ đi.” Đối phương nghiêng người né tránh.

“Vậy tại sao anh ta lại ra ngoài được? Tụi em chỉ cãi nhau ầm ĩ với thầy cô vài câu, là em sai rồi. Xin anh đó anh trai, cho tụi em ra ngoài ăn tí gì đi.” Thiếu gia Liêu không có chừng mực, “Để tụi em đeo xiềng xích điện cũng được!”

Không ai để ý tới cậu ta, họ cứ thế áp giải Ứng Tinh Quyết đi ra ngoài.

“Tôi đói thật á.” Liêu Như Ninh thở dài.

Hôm qua họ không ăn uống cho ngon, tinh thần lại căng thẳng với cường độ cao cả đêm. Bây giờ vất vả lắm Ứng Tinh Quyết mới tỉnh, nhiệm vụ của bọn họ cũng coi như hoàn thành.

“Đi ăn cơm ở căng tin đi.” Kim Kha đứng lên nói.

“Làm sao đi ra ngoài được?” Liêu Như Ninh nhìn cửa nhà tù, chống cằm buồn bực nói trong ngán ngẩm, “Sao mà Vệ Tam còn chưa đưa đồ ăn tới, còn bị thẩm vấn à?”

Ứng Thành Hà lấy dụng cụ ra khỏi túi, cúi đầu mở khóa.

Vài phút sau, “cùm cụp” một tiếng, cửa tù mở ra.

Liêu Như Ninh trợn trắng cả mắt: “Chuyện này không tốt lắm đâu.” Nói xong, cậu ấy là người đầu tiên nhảy ra ngoài.

Mấy người đi ra nhưng chả có ai quan tâm, họ đi ra ngoài một cách quang minh và chính đại, đi thẳng tới căng tin để ăn thật.

Hôm nay trong căn tin có ít người hơn hẳn, hầu như chả có mấy ai.

Khi bốn người cúi đầu ăn tối, cuối cùng cũng có người bước vào.

“Sao các cậu ra ngoài?” Vệ Tam vượt qua cửa phòng ăn, ngồi ở bàn của bọn họ.

“Đói bụng, không ai cho cơm.” Liêu Như Ninh đánh giá Vệ Tam từ trên xuống dưới, “Cậu về ký túc xá rồi sao?”

Vệ Tam chọn mấy thứ, có chọn luôn đồ ăn mang đi: “Về rồi, vừa rồi mấy người trong đội chủ lực trường Đế Quốc cũng qua đó luôn.”

“Bây giờ mới đến phòng thẩm vấn?” Hoắc Tuyên Sơn hỏi.

“Bị ngăn cản. Cơ Sơ Vũ đi xin bác mình thì mới khiến thầy cô đồng ý cho bọn họ đi vào.” Vệ Tam nhìn tay băng gạc của Hoắc Tuyên Sơn, “Hôm nay MC Lộ cầm camera đã được sửa chữa rồi đó.”

Hoắc Tuyên Sơn nhíu mày: “Sửa được?”

“Bóp nát vô dụng.” Vệ Tam lắc đầu, “Ông ấy là một cao thủ phương diện này.”

“Lúc cậu đi vào thì có cảm giác gì?” Kim Kha hỏi cô.

Vệ Tam lắc đầu: “Chỉ có mùi máu tươi. Tớ thấy thấy Ứng Tinh Quyết lúc đó không tỉnh táo lắm thật.”

Giống như vừa thức dậy.

Anh ấy không mang giày bốt quân sự. Nhưng là một chỉ huy cấp siêu 3S có thể điều khiển lòng người, còn có bệnh ưa sạch sẽ, khả năng anh ấy cố ý giết người rất nhỏ. Chưa kể... Bỏ qua không bàn tới mấy người khác, Kosai Musashi rõ ràng là một người bị nhiễm bệnh.

Về phần cái gọi là Ứng Tinh Quyết phát bệnh càng là thứ vô căn cứ, nhưng mà thân thể không tốt thì lại đúng sự thật.

Vệ Tam đăm chiêu.

Năm người ăn sáng xong, nghênh ngang đi vào phòng thẩm vấn.

Vệ Tam là nhân chứng quan trọng nên vào được, bốn người khác...

“Chúng em muốn bị giam lại.” Liêu Như Ninh chắp tay sau lưng và nói.

Người bảo vệ: “...”

“Khụ.” Hạng Minh Hóa ở sau lưng ho một tiếng, “Bọn họ đi theo tôi.”

Dứt lời, ông đưa mấy người vào.

Vừa rẽ sang hướng khác, Hạng Minh Hóa nhìn chằm chằm mấy người Kim Kha: “Các em đi ra từ khi nào?”

“Buổi sáng.” Kim Kha nói.

“Ai mở cửa cho các em? Vệ Tam?”

“Không phải em đâu.” Vệ Tam phủ nhận ngay.

Liêu Như Ninh giơ tay lên: “Thầy ơi, cánh cửa đó tự mở ra.”

Đương nhiên Hạng Minh Hóa không tin. Ông trừng mắt nhìn Kim Kha và Ứng Thành Hà rồi dẫn cả đám vào sảnh thẩm vấn chính.

Bên trong còn có nhiều người đứng hơn cả hôm qua. Đội chủ lực của trường Đế Quốc và đội chủ lực của viện Bình Thông đang giương cung bạt kiếm ở giữa, trợn mắt nhìn nhau.

Người của trung tâm sự kiện đang ngồi ngay ngắn ở giữa, chờ Tập Hạo Thiên đến thẩm vấn.

Vệ Tam chen vào, đưa cho Ứng Tinh Quyết cháo đã được đóng gói cho tốt trước mặt mọi người.

“...” Hạng Minh Hóa xoay người đối diện với tường, ông chả thấy gì hết, mấy giáo viên khác cũng không thấy ông.

Một thành viên chủ lực của viện Bình Thông, một thành viên đội tuyển trường của South Pasadena, hai thành viên đội tuyển của trường Samuel, toàn bộ chết hết.

Bây giờ có thể nói Ứng Tinh Quyết hấp dẫn tất cả hỏa lực, toàn bộ mọi người trong trường quân sự muốn tìm lại công lý.

Quả nhiên chỉ có cái gai Vệ Tam đây mới làm được chuyện thế này.

“Đây là dịch dinh dưỡng của anh.” Vệ Tam ngồi bên cạnh, lấy ra hai ống dịch dinh dưỡng từ trong túi, “Bác sĩ Hứa cho.”

Trước khi bị bắt tối qua, cô đã lén yêu cầu nó.

“Cảm ơn.” Ứng Tinh Quyết nhận lấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »