Đập Nồi Bán Sắt Đi Học

Lượt đọc: 82704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »
Chương 224

❊ ❊ ❊

“cậu muốn mạnh lên không”

Cơ Sơ Vũ còn muốn cố gắng giãy nãy nhưng cậu ta đã mất lợi thế ra tay trước, bị Vệ Tam đè trên mặt đất và mãi chẳng thoát được.

“Khuyên cậu bình tĩnh một chút.” Vệ Tam đưa một bàn tay đặt lên đầu cậu ta, “Cơ Sơ Vũ, tôi nhịn cậu thật lâu rồi.”

Kim Kha cảm thấy một đấm của Vệ Tam chuẩn bị lao xuống là vội vàng tới đây: “Bây giờ không ai biết ai ở lớp lãnh đạo bị nhiễm bệnh, ngay cả chúng tôi còn không nói với thầy cô mình. Cơ Sơ Vũ, cậu nói đại cho đại tướng Cơ chỉ làm cho sự việc tồi tệ hơn.”

“Bởi vì Ứng Tinh Quyết không có bệnh, cho nên cậu thẹn quá hóa giận?” Vệ Tam đột nhiên hỏi.

“Nói quàng xiên gì đó!” Cơ Sơ Vũ đột nhiên giãy dụa, “Buông ra!”

Vệ Tam chậc một tiếng rồi buông tay đứng dậy. Cô hơi ghét một chút: “Không nhìn thấy trên người cậu phân nửa dáng vẻ của một trong Đôi Sao Đế Quốc, chỉ là tên thô lỗ tự phụ.”

Cơ Sơ Vũ xoay người đứng lên, đứng đối diện Vệ Tam. Ánh mắt cậu ta đỏ cả: “Hiện tại không phải ai cũng nói cô và cậu ấy là Đôi Sao Liên bang à?”

“Đang ghen tị?” Vệ Tam nhịn không được cười ra tiếng, cô híp mắt nhìn Cơ Sơ Vũ, “Trong nhiều người thế này, thì ra cậu là người ngây thơ nhất.”

Cơ Sơ Vũ thở hổn hển nhìn lăm lăm cô, ánh mắt hung ác dị thường, giống như tùy thời có thể nhào tới.

“Tôi nói này.” Vệ Tam dựa vào khoang mô phỏng, nói bâng quơ, “Nhớ rõ cậu rất nghe lời Ứng Tinh Quyết ở sân thi đấu Cốc Vũ. Làm sao, giờ không muốn nghe? Cũng đúng, bác của cậu vẫn để cho cậu canh giữ bên cạnh Ứng Tinh Quyết mãi là vì muốn giết anh ấy.”

Cơ Sơ Vũ lên tiếng khàn khàn: “Tôi chưa từng muốn giết cậu ấy.”

Vệ Tam cúi đầu nhìn 10 ngón tay mình đang xòe ra, trên đó còn có mấy chỗ máu vì chuyện huấn luyện đã để lại hôm nay. Cô ngước mắt nói từ từ: “Nếu anh ấy đã bằng lòng nói chuyện bị nhiễm bệnh cho các cậu biết, chứng tỏ anh ấy còn tin tưởng các cậu. Cơ Sơ Vũ, cậu muốn phụ lòng sự tin tưởng của anh ấy?”

Trong phòng, Hoắc Kiếm nhìn Vệ Tam và Cơ Sơ Vũ giằng co thì bỗng nhiên sinh ra một cảm giác kỳ quái: Nếu nhiều người đứng bên cạnh Ứng Tinh Quyết năm như vậy là Vệ Tam mà không phải Cơ Sơ Vũ, có lẽ hắn đã chẳng không phục.

“... Không muốn.” Cơ Sơ Vũ nói khàn khàn, “Chuyện này có quan hệ trọng đại, chỉ dựa vào chúng ta thì không có biện pháp giải quyết.”

“Nào có nhiều chuyện như vậy.” Thiếu gia Liêu có vẻ không kiên nhẫn, “Dựa vào bác của cậu là có thể giải quyết? Lỡ mà đại tướng Cơ chính là người bị nhiễm bệnh thì chúng ta chả có một cơ hội nào.”

Hoắc Tuyên Sơn ho một tiếng, nhắc nhở Liêu Như Ninh đừng nói lung tung.

“Lấy ví dụ thôi, dù sao cậu cũng đừng hòng liên lạc với người phía trên.” Liêu Như Ninh nhăn mặt nhìn Cơ Sơ Vũ, “Hiện tại người có thể giúp Ứng Tinh Quyết chỉ có chúng ta, cậu còn là anh em của anh ta, cũng đừng gây thêm chuyện nữa.”

“Anh em với anh ấy là tôi.” Ứng Thành Hà bảo trong bất mãn, “Đó là anh họ tôi, có quan hệ gì với Cơ Sơ Vũ.”

Lúc trước Cơ Sơ Vũ mới bị Ứng Tinh Quyết phủ định quan hệ anh em, nay nghe được lời nói của hai người thì trong lòng cậu ta lại bị đâm thêm một đao.

Thì ra trong lòng tất cả mọi người, họ cảm thấy quan hệ giữa mình và Ứng Tinh Quyết không đủ để lên được tầng anh em này.

“Nói chính sự, đừng nói sang chỗ khác.” Kim Kha kéo đề tài trở lại.

Sao mà trình độ hai người này nói tới nói lui làm người ta giận càng ngày càng mạnh thế này?

“... Tôi sẽ không nói cho đại tướng Cơ.” Rốt cuộc Cơ Sơ Vũ cũng nói.

“Coi như được đi.” Vệ Tam đứng thẳng dậy, phất tay, “Việc này đến đây thôi, chúng tôi trở về huấn luyện.”

Hoắc Tuyên Sơn khom lưng lấy nút bịt tai gắn trong tai chỉ huy chính trên mặt đất xuống rồi mới đi theo phía sau Kim Kha, đi về phía cửa tường đối diện.

Khi những người của trường Damocles đóng cửa bằng tường lại rồi, bốn người của trường Đế Quốc rơi vào im lặng.

Vừa rồi chỉ có Cơ Sơ Vũ và Hoắc Kiếm nói chuyện, giữa chừng cũng có Công Nghi Giác chen vào một câu; về phần Tư Đồ Gia, giờ phút này trong đầu y đã rối như tơ vò.

Nhưng bốn người, không có ngoại lệ, đều có cùng một ý nghĩ trong lòng: Liên bang hỗn loạn rồi.

...

“Tôi bị sao thế này?” Chỉ huy chính của trường Đế Quốc lảo đảo đứng lên, sờ cổ mình. Anh ta thấy đau.

Chờ đến khi đứng lên chậm lại hồi lâu, anh ta mới nhớ chính người của trường Damocles ra tay lúc trước.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Sao bọn họ dám làm thế!” Chỉ huy trường Đế Quốc nói trong tức giận.

“Bọn họ đã về rồi.” Công Nghi Cảm giác quay đầu, “Anh, anh đến quan sát số liệu của hiến sĩ độc lập chúng em đi.”

Chỉ huy chính của trường Đế Quốc đành phải đứng trước khoang mô phỏng và nhìn số liệu của ba chiến sĩ độc lập. Anh ta vẫn tò mò về những chuyện xảy ra sau khi mình ngất xỉu: “Người của trường Damocles tới đây làm gì?”

“Không có gì, lại đây kiếm chuyện mà thôi.” Công Nghi Giác thuận miệng trả lời, “Bọn họ đã chịu thiệt rồi.”

“Phải không?” Chỉ huy mới của trường Đế Quốc cũng chả nghi ngờ, “Tôi phải suy nghĩ về phản ứng của ban tổ chức và giáo viên. Đám này vừa chủ động khiêu khích vừa phá hư căn phòng.”

“Anh à, hay là anh đừng nói nữa, chúng ta cũng ra tay với người ta đó.” Công Nghi Giác cúi đầu nhìn quang não.

Ra tay?

Chỉ huy mới của trường Đế Quốc im lặng, ra tay thì chỉ phải giấu đi. Nếu không một khi bị phát hiện, cả hai trường quân sự sẽ bị loại khỏi cuộc thi.

...

Huấn luyện đến đêm khuya, đội chủ lực trường Damocles mới trở lại ký túc xá. Vệ Tam rửa mặt xong nằm trên giường, một lát sau cô mở mắt ra rồi mở quang não, gửi tin nhắn cho quang não mới của Ứng Tinh Quyết: [Nói cho bọn họ biết rồi.]

Cô cũng không chờ để nhận được phản hồi của Ứng Tinh Quyết, dù sao người ta vẫn luôn ở trong trạng thái bị theo dõi, mỗi lần toàn phải chờ thật lâu mới trả lời tin nhắn được.

Nhưng không ngờ, vừa mới gửi qua thì bên kia gửi lại một tin: [Cảm ơn.]

Lén Lút Ăn Xin: [Anh không bị theo dõi?]

Ứng Tinh Quyết: [Ừ, tôi đang ở trong chăn bây giờ.]

Vệ Tam: “...”

Không thể tưởng tượng được cảnh Ứng Tinh Quyết, Ngôi Sao Đế Quốc, trốn trong chăn để gửi tin nhắn là như thế nào.

Lén Lút Ăn Xin: [Bái bai, chúc ngủ ngon.]

Ứng Tinh Quyết: [Chúc ngủ ngon.]

Ngày huấn luyện hôm sau vẫn là chuyện leo lên tường, nhưng mọi người đứng lên bức tường đầu tiên cũng chả còn khó khăn khôn cùng như thế.

Người có biểu hiện tốt nhất vẫn là Shaω Eli của trường Samuel; trường Đế Quốc nói chung là có biểu hiện kém hết hôm nay; các trường quân sự khác đã tiến bộ, chỉ tiếc là phải mất quá nhiều thời gian cho bức tường thứ ba, họ chả có cách nào đi lên được.

Nửa tiếng sau, vẫn là dạng toàn bộ sinh viên bị phạt đu tường. Cơ mà lần này không còn phải treo trên bức tường đầu tiên, mà lại là dừng ở bức tường nào thì treo ở bức tường đó.

Mọi người trong các trường quân sự đã phân tán, Vệ Tam treo trên bức tường thứ ba, Shaω Eli treo một mình trên bức tường thứ tư.

Gã rất tự hào.

Lúc bị phạt là gã đã treo trên đỉnh của bức tường thứ tư, cứ thế bám vào nó và khoe khoang với Vệ Tam đang đu trên bức tường thứ ba: “Damocles tụi bay chỉ may thôi, nhìn vào người thừa kế này. Đây là thực lực chân chính.”

Vệ Tam: “Hứ!”

Shaω Eli nghe cô học câu thần chú của mình, đầu tiên là sửng sốt, sau đó hét lên để cho cô ngậm miệng!

“HỨ!”

“HỨ!”

...

Ngay sau đó, toàn bộ thành viên của trường Damocles đều hướng về phía Shaω Eli kêu “hứ”, khiến tên này tức giận tột cùng.

Ngày hôm sau, một nhóm sinh viên quân sự đã chả có chuyển biến tốt đẹp, một số người vì dùng ngón tay quá sức mà móng tay bị nứt, chỉ đành đến phòng khám để tìm bác sĩ kê toa.

Shaω Eli cũng chả tốt hơn là bao, trước đây gã huấn luyện ở Sao Bạch Ải không gặp cường độ lớn như vậy, hơn nữa còn huấn luyện không có cơ giáp.

Gã cầm thuốc ngồi một mình trên bậc thềm đầu hành lang và bôi từ từ. Dù sao trở về ký túc xá rồi thì đội chủ lực Samuel vẫn phớt lờ gã, họ vẫn còn nhớ chuyện gây hấn ngày hôm qua.

“Shaω Eli.” Nam Phi Trúc cũng mang theo thuốc, cậu ta đẩy cửa ngay hành lang ra và đi xuống ngồi bên cạnh gã.

“Sao cậu lại đến đây?” Shaω Eli nhìn cậu ta và hỏi.

Phòng y tế của trường Samuel nằm trên tầng 16, thường có thang máy để đi xuống, không đi cầu thang bộ.

“Hơi mệt nên muốn tìm người nói chuyện.” Nam Phi Trúc thả thuốc xuống và nói với gã, “Tôi giúp cậu lau trước.”

Shaω Eli không ngại cứ đưa thuốc của mình cho Nam Phi Trúc, trong miệng thì phàn nàn chả dứt: “Sao Jill Gil Wood và chỉ huy vẫn còn tức giận chứ. Tôi đã nói là muốn chụp ảnh xấu xí của trường Damocles, bây giờ tất cả đã được gửi lên mạng rồi, chứ có gửi hình của đội mình đâu.”

“Chỉ huy chính chỉ không hy vọng cậu gây chuyện.” Nam Phi Trúc cúi đầu vừa giúp gã bôi thuốc vừa nói.

“Hứ, người của trường Damocles gây rối mỗi ngày cũng không sao.” Shaω Eli rất khó chịu, “Nếu tôi có thể mạnh mẽ hơn một chút thì đánh ngã hết bọn họ, đánh tới khóc luôn!”

“Cậu muốn mạnh hơn?” Nam Phi Trúc hỏi nhỏ.

“Tất nhiên nghĩ, ai mà không muốn?” Shaω Eli hừ lạnh, “Chả phải Vệ Tam ỷ vào thực lực mạnh mới ngông cuồng như vậy sao?”

“Sẽ luôn có biện pháp trở nên mạnh mẽ.” Nam Phi Trúc nhìn thuốc mỡ tan ra trên móng tay của gã, nói từ từ, “Chỉ cần cậu muốn.”

Shaω Eli nhìn chằm chằm vào cậu ta, rồi bày khuôn mặt trang trọng lúc mở miệng: “Đương nhiên là có rồi! Cho nên cậu cũng đừng chịu thua kém, nghĩ cách đổi cơ giáp của chúng ta tốt hơn. Chỉ dựa vào một mình tôi thì vô dụng, cậu phải cố lên.”

Nam Phi Trúc: “...”

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Shaω Eli: Mấy người nói tôi may mắn? Là do tôi đổi đầu óc mình đấy ( ̄?  ̄)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337
Tiến »