Chu Ngôn đứng ngẩn người tại chỗ... "Giết... giết người?"
"Đúng vậy, hiện tại Trương Tam đã bị chúng tôi tạm giữ. Qua lời khai của hắn, chúng tôi được biết anh là hành khách đã cùng hắn đến đây vào ngày hôm qua, vì vậy anh cần phải đến đồn cảnh sát để lấy lời khai." Giọng nói trong điện thoại vang lên.
"Nhưng mà..." Chu Ngôn đoán chừng do uống cà phê cả đêm nên đầu óc vẫn còn ong ong: "Tại sao Trương Tam lại giết người?"
"Vẫn đang điều tra."
"Vậy hắn giết người thế nào?"
"Trong điện thoại không tiện nói, tóm lại anh cứ đến đây nhanh lên, đường Nam Ngũ!" Người ở đầu dây bên kia như thể đang đưa ra tối hậu thư, nói xong liền cúp máy cái rụp!
Chu Ngôn nhét điện thoại vào túi, cậu cảm thấy hơi choáng váng, thầm nghĩ, đây là tình huống gì thế này?
Tuy nhiên, choáng thì choáng, người ta đã gọi điện đến đồn cảnh sát rồi thì kiểu gì cũng phải đến một chuyến.
Chu Ngôn ngẩng đầu, nhìn quanh cái quán bar trông có vẻ bình thường này thêm lần nữa, đành bất lực đẩy cửa bước ra ngoài.
"Đợi mình giải quyết xong chuyện của anh Trương Tam, sẽ quay lại tính sổ với các người sau!" Cậu thầm nghĩ trong lòng.
---❊ ❖ ❊---
Ở thị trấn nhỏ này, taxi vẫn khá nhiều, Chu Ngôn tiện tay gọi một chiếc rồi thẳng tiến đến đồn cảnh sát.
Thị trấn không lớn nên chẳng mấy chốc đã đến nơi. Chu Ngôn xuống xe, phát hiện đồn cảnh sát này chỉ là một tòa nhà năm tầng, trong sân đỗ vài chiếc xe cảnh sát trông đã có tuổi đời khá lâu.
Chu Ngôn bước vào đồn... vừa vào cửa đã thấy một ô cửa sổ nhỏ.
"Cái đó... đồng chí cảnh sát, tôi tên là Chu Ngôn!" Chu Ngôn ghé sát vào ô cửa sổ nói.
Người ngồi bên trong mặc cảnh phục liếc nhìn cậu một cái: "Vụ án của Trương Tam đúng không? Lên tầng hai, rẽ trái phòng đầu tiên."
Chắc là vì vụ án ở thị trấn này rất hiếm, nên vừa nhắc đến tên là họ biết ngay mục đích đến của cậu.
Chu Ngôn chạy nhanh lên tầng hai, đẩy cánh cửa đầu tiên ra.
Đây là một căn phòng trông giống như phòng thẩm vấn. Ngay khi bước vào, Chu Ngôn đã thấy Trương Tam đang ngồi trên ghế, tay đeo còng số 8, bên cạnh đứng hai viên cảnh sát có cái bụng bia to tướng, cảnh phục không cài nổi cúc, chỉ đành phanh ra.
Trương Tam thấy Chu Ngôn đến liền lập tức kêu gào: "Anh Chu Ngôn, cứu tôi với, tôi bị oan mà!"
"Câm miệng! Ngồi yên đó!" Một viên cảnh sát đẩy Trương Tam một cái.
Anh Trương Tam đành ấm ức ngậm miệng lại.
"Chuyện... chuyện này rốt cuộc là sao?" Chu Ngôn hỏi.
Trong phòng này còn có một cái bàn làm việc, ngồi sau bàn là một cảnh sát có tuổi hơn một chút.
"Cậu là Chu Ngôn?" Ông ta hỏi.
"Phải."
"Ngồi xuống đó." Viên cảnh sát chỉ vào cái ghế đối diện nói: "Tiếp theo tôi hỏi, cậu đáp. Đầu tiên, cậu xác nhận ngày hôm qua mình đã đi xe của Trương Tam đến thị trấn này đúng không?"
"Tôi xác nhận!" Chu Ngôn nói.
"Đến lúc mấy giờ?"
"Khoảng năm, sáu giờ sáng."
"Đi từ đâu đến, chạy mất mấy tiếng?"
Viên cảnh sát cứ liên tục hỏi như vậy.
Chu Ngôn nhíu mày: "Đợi đã! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Chậc~" Viên cảnh sát tặc lưỡi đầy vẻ khó chịu: "Tôi hỏi gì thì cậu cứ trả lời nấy là được rồi!"
"Với tư cách là người cung cấp lời khai, tôi có quyền được biết diễn biến của vụ án!" Chu Ngôn nói.
Hồi còn thi lấy chứng chỉ thám tử, Chu Ngôn cũng đã học thuộc lòng không ít điều lệ.
Câu chất vấn này khiến viên cảnh sát sững người.
"Ừm... được thôi." Ông ta do dự một chút rồi nói, sau đó chỉ tay vào tên bụng bia bên cạnh: "Cậu kia, cậu kể cho cậu ta nghe xem rốt cuộc Trương Tam đã làm gì."
"Giết người!" Người kia đáp bằng giọng ồm ồm.
"Giết thế nào?" Chu Ngôn hỏi.
"Chặt đầu người ta xuống!"
"Cái gì?!" Chu Ngôn thầm chửi thề trong lòng, suýt chút nữa thì đứng bật dậy. Chặt đầu người ta, cái tên này cũng quá táng tận lương tâm rồi, anh Trương Tam chỉ là một tài xế taxi, chứ có phải tội phạm nguy hiểm gì đâu, sao có thể ra tay tàn độc như vậy?!
Còn Trương Tam đang ngồi bên cạnh thì lắc đầu đầy khổ sở, ra hiệu rằng mình hoàn toàn không giết người, nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn.
"Các anh có bằng chứng không?" Chu Ngôn hỏi tiếp.
"Cũng coi là có~" Viên cảnh sát đáp.
"Thế nào gọi là 'coi là có'?"
"Ý là chúng tôi không có bằng chứng trực tiếp để buộc tội Trương Tam, nhưng tại hiện trường vụ án, chỉ có Trương Tam là có khả năng gây án!"
"...?" Chu Ngôn ngẩn người: "Cái gì vậy, nói cụ thể hơn chút được không?"
"Không được, chúng tôi tiết lộ đến đây là đủ rồi. Cậu chỉ đến để lấy lời khai thôi, đừng hỏi nhiều." Viên cảnh sát sau bàn nhắc nhở.
Chu Ngôn nhíu mày, rồi lại nhìn sang Trương Tam đang hướng ánh mắt cầu cứu về phía mình.
Cậu do dự một chút...
"Các anh đã liên lạc với thám tử chưa?" Cậu hỏi.
Viên cảnh sát lắc đầu đầy khó chịu: "Thám tử trong thị trấn không có thời gian, nhưng chúng tôi đã liên lạc với Hiệp hội Thám tử khu vực, chắc sớm sẽ sắp xếp thám tử gần đây cho chúng tôi thôi, cậu không cần phải lo lắng."
"Không, tôi vẫn muốn nghe xem rốt cuộc vụ án này là thế nào." Chu Ngôn nói.
"Xì——" Một tên bụng bia khác bên cạnh cũng có tính khí không tốt lắm, hắn bước đến trước mặt Chu Ngôn: "Cậu là người không biết nghe tiếng người à? Cậu chỉ là người đến lấy lời khai, làm xong thì cút nhanh đi. Vụ án giết người đấy! Cậu không có việc gì thì xía vào làm gì?"
Chưa nói dứt lời...
"Reng~ reng~ reng~"
Điện thoại của Chu Ngôn vang lên.
Cậu bắt máy...
"Ừm~"
"Ừm ừm, được rồi~"
"Cứ giao cho tôi đi~"
Chu Ngôn cứ thế nói chuyện, những người xung quanh cũng không biết đầu dây bên kia nói gì.
Dù sao thì một lát sau, Chu Ngôn cũng cúp máy.
Tên bụng bia bên cạnh vẫn nhìn Chu Ngôn đầy ác ý: "Nhanh lên, hỏi gì đáp nấy, chúng tôi không có thời gian lãng phí với cậu ở đây đâu."
Chu Ngôn chỉnh lại cổ áo.
"Cậu không nghe tôi nói gì à?" Tên bụng bia quát lên.
Chu Ngôn chỉnh xong cổ áo, lại vuốt lại bộ quần áo nhăn nhúm của mình.
Cơn giận của tên bụng bia bùng lên, hắn bước tới một bước, đứng trước mặt Chu Ngôn: "Xem ra cậu không định hợp tác với chúng tôi rồi, phải không!"
Thế nhưng, Chu Ngôn thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn hắn, trực tiếp lách qua thân hình béo mập của hắn, đi đến trước bàn làm việc, chìa một tay ra với viên cảnh sát phía sau.
"Chào ông, tôi là Chu Ngôn, đến từ Văn phòng Thám tử Khê Ngôn, khu Á-12, cấp bậc Đỗ Tân, chính thức tiếp nhận vụ án này..."
Trong phòng thẩm vấn, một sự im lặng bao trùm.
---❊ ❖ ❊---
Một lúc lâu sau.
"Cậu... cậu là thám tử?"
"Đúng vậy."
"Nhưng mà... cậu đến đây là...?"
"Ồ, tôi đến để tìm người, nhưng không may là tài xế của tôi lại vừa vặn bị cuốn vào một vụ án kỳ quái nào đó, mà quanh thị trấn này, thám tử duy nhất còn rảnh rỗi dường như chỉ có mình tôi. Cho nên, vừa rồi Hiệp hội Thám tử mới gọi điện cho tôi."
Nói xong, Chu Ngôn quay người lại, mỉm cười với tên bụng bia vẫn còn đang ngơ ngác.
"Vậy bây giờ... tôi có thể biết diễn biến vụ án được chưa?"