"Chủ thượng, mấy ngày nay chỉ có người điều tra chúng ta, nhưng không ai dám đến gần." Hắc Bạch Zetsu nói.
"Điều tra ra lai lịch của Nguyệt Hoa thần nữ kia chưa? Nàng đến đây làm gì?"
Tô Hạo hỏi.
"Thuộc hạ đã điều tra, đối phương đến vì Bất Động Minh Vương Thành, hình như muốn tiếp xúc với Bất Động Minh Vương Thành."
Phệ Huyết Ma Đằng nói.
Hiện giờ dưới lòng đất khách sạn, dây leo của Phệ Huyết Ma Đằng đã lan đến khắp nơi.
Hắn nghe lén được một vài tin tức của Nguyệt Hoa thần nữ. Đương nhiên mấy ngày nay Nguyệt Hoa thần nữ cũng rất kín tiếng, như cố ý để người khác quên mình.
"Muốn liên lạc với Bất Động Minh Vương Thành?"
"Có biết bọn chúng muốn gì không?” Tô Hạo hỏi.
"Bọn chúng rất cẩn thận, không hề đề cập đến chuyện này, hơn nữa cảnh giác rất cao?"
Phệ Huyết Ma Đẳng nói.
"Tìm cách để Đoạn Phong Trần tiếp xúc với Nguyệt Hoa thân nữ này, xem bọn chúng có ý định gì."
Tô Hạo nói.
"Vâng, ta đi báo ngay."
Phệ Huyết Ma Đằng biến mất.
"Ta muốn xem các ngươi là ai, muốn làm gì?"
Tô Hạo đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía tiểu viện của Nguyệt Hoa thân nữ.
Hắn chưa rời đi cũng là để xem tình hình bên này thế nào. Một nơi khác.
Trong sân của Đoạn Phong Trần.
Đoạn Phong Trần đang ngồi trầm tư. Là người đứng đầu trong Tứ Đại Thiên Vương của Khí Thiên Đế, hắn được phái đến thành trì này, không chỉ để đóng quân.
Nhưng có quá nhiều người đang giám sát hắn.
Muốn làm gì cũng phải chờ thời cơ.
"Cứ chờ thế này cũng không phải là cách, cần nhanh chóng âm thầm khống chế thành trì này, để có thể sớm nắm rõ tình hình ở Bắc Vực."
Đoạn Phong Trần nghĩ.
Lúc này, một đạo huyết sắc quang mang xuất hiện trước mặt hắn.
Một hắc y nhân xuất hiện.
Cảm nhận được khí tức của đối phương.
Đoạn Phong Trần tiến lên nói: "Bái kiến đại nhân."
"Nguyệt Hoa thần nữ của Côn Lôn Thần Điện muốn tiếp xúc với ngươi, nhưng rất cảnh giác, ngươi có thể đi gặp bọn họ." "Còn nữa, chủ thượng không muốn địa bàn của Hư Không Thần Tộc yên tĩnh như vậy!"
Nói rồi Phệ Huyết Ma Đằng biến mất. "Có lẽ Nguyệt Hoa thần nữ của Côn Lôn Thần Điện là một cơ hội!"
Trong mắt Đoạn Phong Trần lóe lên tia sáng.
"Đã có người tiếp xúc, vậy thì những kẻ giám sát ta cũng nên biết điều một chút."
Đoạn Phong Trần nói xong.
Thân hình biến mất trong sân.
Sau đó liên tục có tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Thực lực của Đoạn Phong Trần giờ đã đạt đến Kiếp cảnh nhất trọng.
Những kẻ giám sát hắn chỉ là đám thám tử, thực lực rất yếu, còn những kẻ mạnh, hắn không động đến.
Hắn giết đám người này cũng chỉ là để cảnh cáo.
Trong lúc giết người.
Hắn phân ra một phân thân khống chế một người đi đường. Người đó đi vê phía khách sạn của Nguyệt Hoa thần nữ. Bản thân mang theo khí tức của kiếp nguyền rủa, không thể làm gì trong bóng tối.
Tuy hắn không thể trực tiếp xuất hiện ở đó.
Nhưng hắn có thể khống chế người khác đến gặp Nguyệt Hoa thần nữ.
Trong phòng của Nguyệt Hoa thần nữ.
Xung quanh hiện lên những phù văn, bao phủ cả căn phòng.
Trước mặt nàng, trong một chiếc gương có bóng dáng một bạch y nữ tử, chính là Thanh Linh công chúa.
"Ngươi muốn tranh đoạt ngôi vị Đế Quân Hư Không Thần Tộc."
Nguyệt Hoa thần nữ nhìn bạch y nữ tử trong gương nói. "Đúng vậy, ta đã phái người vào Cổ Tỉnh, liên lạc với người của Bất Động Minh Vương Thành."
Bạch y nữ tử nói.
"Nhưng như vậy, ngươi sẽ có nguy cơ bại lộ, ngươi là người duy nhất bên ta có thể vào Hư Không Thần Tộc, ngươi làm vậy sẽ rất nguy hiểm."
Nguyệt Hoa thần nữ nói. "Bại lộ, thật ra không quan trọng, quan trọng vẫn là thực lực, ngươi xem Bất Động Minh Vương Thành, bọn chúng chiếm cứ một nơi, Hư Không Thần Tộc, còn có các thế lực khác ở Bắc Vực, còn phải bàn cách đối phó."
"Nên có những lúc, chúng ta có thể mạnh bạo hơn, trước đây chúng ta quá bảo thủ."
"Hơn nữa nếu ta không bị bại lộ, trở thành Đế Quân Hư Không Thần Tộc, có thể thu được nhiều tài nguyên hơn, như vậy chúng ta sẽ phát triển nhanh hơn."
"Một khi ta đạt đến Đạo Cảnh, đến lúc đó mời những cường giả Đạo Cảnh ẩn mình bên ngoài Bắc Vực tập kích giết hai lão già Hư Không Thần Tộc kia, biết đâu chúng ta có thể khống chế Hư Không Thần Tộc."
Bạch y nữ tử nói.
Nguyệt Hoa thân nữ muốn phản bác.
Nhưng không tìm được lý do.
Lúc này, ngọc bội trong ngực nàng phát ra một đạo quang mang.
Ánh mắt Nguyệt Hoa thần nữ ngưng lại.
"Xảy ra chuyện gì?" Bạch y nữ tử trong gương thấy vẻ mặt của Nguyệt Hoa thần nữ, liền hỏi.
"Bên ngoài có một người bị khống chế, nói muốn gặp ta, nghỉ là người của Bất Động Minh Vương Thành?"
Nguyệt Hoa thần nữ nói.
"Xem ra Bất Động Minh Vương Thành đã tra được gì đó? Ngươi đi gặp đối phương trước, rồi liên lạc với ta sau.” Bạch y nữ tử nói xong biến mất trong gương.
Nguyệt Hoa thần nữ rời khỏi phòng.
Đi về phía đại sảnh ở giữa sân.
Trong đại sảnh, một nam tử bình thường đang đứng.
Ánh mắt trống rỗng, xem ra là bị khống chế tâm thần. "Không biết các hạ xưng hô thế nào?"
Nguyệt Hoa thần nữ nhìn đối phương hỏi.
"Một trong Tứ Đại Thiên Vương của Ma quốc, Đoạn Phong Trân."
Nam tử kia đáp. Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng quỷ dị.
"Không biết các hạ đến đây có việc gì?" Nguyệt Hoa thần nữ hỏi.
"Ta đến đây chủ yếu là muốn xem, vì sao Nguyệt Hoa thần nữ muốn gặp ta."
Đoạn Phong Trần nói.
Nghe vậy, con ngươi của Nguyệt Hoa thần nữ co rút lại.