Ánh mắt Tuyệt Thanh Nhan ngưng lại, bàn tay đánh ra, bàn tay trắng nõn hình thành một thủ ấn khổng lồ ngăn cản kiếm khí đang công kích tới.
Âm ầm!
Kiếm khí và chưởng ấn biến mất.
"Bất Động Minh Vương Thành, Thất Dạ Ma Quân."
Lãnh Vô Song nhìn về phía kiếm khí chém ra. Một bóng người xuất hiện, chính là Thất Dạ Ma Quân. Sau khi bước vào Kiếp cảnh tam trọng, Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật càng có vẻ sắc bén vô cùng.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Tuyệt Thanh Nhan thì âm trầm vô cùng.
Thân hình bước ra, khí tức trên người tăng vọt, một cỗ khí tức sát lục khủng bố từ trên người nàng bao phủ ra.
Sau một khắc, bàn tay nàng kết ấn, từng đạo khí lưu màu đen hiện lên trong lòng bàn tay nàng, cuối cùng hình thành một con cự thú phi hành màu đen.
Cự thú gầm lên về phía Thất Dạ Ma Quân. Chỗ cự thú màu đen này đi qua, hư không chấn động, quanh thân tản mát ra khí tức màu đen làm ô nhiễm không gian, tản mát ra một loại khí tức quỷ dị.
Người nhiễm phải, chỉ sợ lập tức bị ăn mòn mất.
Thất Dạ Ma Quân thấy vậy, ánh mắt khẽ nheo lại.
Thực lực của người xuất thủ này không đơn giản, công kích cũng rất bá đạo.
Trường kiếm trong tay nắm chặt.
Kiếm khí toàn bộ đều tràn vào trong trường kiếm trong tay. Không chỉ có kiếm khí quanh thân, khí lưu trong hư không cũng giống như bị kiếm khí dẫn dắt, tràn vào trường kiếm trong tay hắn.
Khí tức vô tận sắc bén này xuất hiện từ trong thân kiếm của hắn.
Có người nhìn về phía Thất Dạ, trong lòng bọn họ không khỏi dâng lên một cảm giác, Thất Dạ Ma Quân chém ra một kiếm này, tất nhiên kinh thiên động địa, xuyên qua tất cả. Âm!
Khi cự thú sắp đến bên cạnh Thất Dạ Ma Quân. Thất Dạ Ma Quân xuất kiếm.
Vút!
Mọi người chỉ cảm thấy kiếm quang lóe lên.
Thân thể cự thú màu đen kia trong nháy mắt bị phân thành hai, sau đó quanh thân xuất hiện từng đạo kiếm khí. Trong nháy mắt hóa thành từng đạo hư vô chỉ khí.
Thân hình Thất Dạ Ma Quân không hề dừng lại, phi thân lên, trường kiếm không ngừng chém ra.
Từng đạo kiếm khí chém về phía Tuyệt Thanh Nhan, không cho đối phương cơ hội phản ứng.
Một Thất Dạ Ma Quân đã ngăn cản trưởng lão Tuyệt Thanh Nhan bên này.
Khiến người trong Vực Sâu Minh Các kinh ngạc mang theo ngưng trọng.
Sắc mặt Tuyệt Thanh Nhan bên này vô cùng ngưng trọng. Lúc này nàng bị kiếm khí của Thất Dạ Ma Quân bao phủ, ánh mắt hung ác, lập tức quanh thân xuất hiện từng luồng khí tức màu tím đen, hơn nữa một tiếng chim hót trâm thấp vang lên trên người nàng, một con khổng tước quỷ dị tản ra khí tức màu tím đen xuất hiện sau lưng nàng. Ngay khi con khổng tước màu tím đen này xuất hiện.
Thân hình nàng trực tiếp dung nhập vào trong con khổng tuoc màu tím đen kia.
Đôi cánh màu tím của khổng tước tản ra, sức mạnh chấn động kinh thiên động địa.
H6l
Sau đó cánh chấn động, lông vũ màu tím đen giống như lợi kiếm, hóa thành từng luồng sáng màu đen, chém về phía Thất Dạ Ma Quân.
Keng keng kengl
Trong hư không, kiếm khí dao động, xuất hiện từng gợn sóng.
"Thực lực của Tuyệt Thanh Nhan này rất không tôi!"
Tô Hạo quan sát trận chiến của Thất Dạ Ma Quân, nhìn Tuyệt Thanh Nhan giao thủ với Thất Dạ Ma Quân, nhẹ giọng nói.
Đúng lúc này.
Từng đạo Phật quang màu vàng giống như nước biển tuôn ra bốn phía, chính là Phật Tổ giao thủ cùng Phệ Huyết Ma Đằng.
Lúc này trong Phật quang như sóng lớn, Phật Tổ đứng thẳng trong đó.
Nguyên bản thân thể to lớn, không ngừng phóng thích ra kim sắc quang mang, từng đạo phù văn kim sắc hiện lên trên người hắn.
Những phù văn này dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Cơ bắp lộ ra bắt đầu chấn động.
Trong nháy mắt, cả người hắn đã phủ kín một lớp da kim cương, khiến người ta cảm thấy tràn ngập sức mạnh hủy diệt.
Phật Tổ giờ phút này tựa như cự thú thời tiền sử, cho người ta một loại cảm giác áp bách cực độ.
Phật quang màu vàng dưới chân cũng không ngừng nhấc lên từng trận thủy triều.
"Khí tức này, có chút không giống Phật TổiI"
Độc Cô Bại Thiên ở bên cạnh Tô Hạo mở miệng nói.
Thời điểm Cổ Tinh Vực khôi phục, Phật Tổ đã từng xuất thủ, lúc ấy khí thế Phật Tổ xuất thủ không giống với hiện tại. Đương nhiên không chỉ là khí thế không giống nhau.
Chủ yếu là khí tức trên người không giống nhau.
Nghe Độc Cô Bại Thiên nói, ánh mắt Tô Hạo hơi ngưng tụ. Hắn tin tưởng Độc Cô Bại Thiên, gia hỏa này có khả năng thật không phải Phật Tổi
Thân hình Phệ Huyết Ma Đằng đối diện cũng biến lớn, trên thân thể hiện đầy năng lượng huyết sắc, hơn nữa từng đường vân huyết sắc cũng hiện ra.
Đường vân huyết sắc khiến quanh người hắn giống như thủy tinh huyết sắc.
"Ngươi không phải Phật Tổ, ngươi là ai2"
Phệ Huyết Ma Đằng lạnh lùng nhìn Phật Tổ hỏi.
"Ta chính là Phật Tổ, Phật Tổ chính là ta!"
Giọng nói của Phật Tổ trầm thấp hùng hậu, giống như tiếng sấm.
Thấy Phật Tổ nói như thế, trong ánh mắt Phệ Huyết Ma Đẳng lóe lên quang mang.
Oanh Ánh mắt hai người va chạm, trong nháy mắt tiếp theo, Phật Tổ đột nhiên ra tay, chỉ thấy bước chân đạp một cái, hải dương Phật quang màu vàng dưới chân lập tức sụp đổ. Thân hình của hắn hóa thành một vệt kim quang.
Một cái lóe lên liền xuất hiện ở trước mặt Phệ Huyết Ma Đằng.
Nắm đấm màu vàng mang theo lực lượng hủy diệt rơi xuống, hư không sụp đổ từng tac một, giống như thủy tỉnh vỡ vụn.