Hư Không Thần tộc.
Bên trong Hoàng Đình.
Giữa một mặt hồ rộng lớn, một chiếc thuyền rồng khổng lồ đang neo đậu.
Trong thuyền, một nữ tử đang ngắm nhìn mặt hồ sóng sánh bên ngoài.
Nàng vận một bộ váy trắng, dáng người thon thả, uyển chuyển yêu kiều, tựa đóa sen tuyết giữa trời đông.
Trên người nàng tỏa ra một luồng hàn khí, nhưng không hề lạnh lẽo, ngược lại mang đến cảm giác thanh tịnh.
"Ngươi nói, tùy tùng của Hư Tư Duy là Hồ Kiếm Thu bị người giết?"
Giọng nữ trong trẻo như tiếng chim oanh.
"Đúng vậy, có một kẻ tiếp xúc với Nguyệt Hoa thần nữ, Hồ Kiếm Thu có lẽ bị phát hiện, nên bị tùy tùng của kẻ đó chém giết, lai lịch hai người rất xa lạ!"
Một nữ tử mặc váy xanh dài đứng sau lưng nàng lên tiếng. Sau lưng nàng đeo một thanh trường kiếm, cũng là một cao thủ kiếm đạo.
"Hồ Kiếm Thu kia là cường giả Kiếp cảnh nhị trọng, không có sức phản kháng đã bị người chém giết, kẻ này không đơn giản."
"Nguyệt Hoa xuất thân từ Côn Lôn Thần Điện, những năm qua Côn Lôn Thần Điện luôn ngấm ngầm giúp đỡ thế lực Cổ Tinh, Hư Không Thần tộc Đế Quân đã biết, âm thầm phái người giám thị, nhưng nay hắn lại chết dưới tay Bất Động Minh Vương Thành."
"Đây là cơ hội cho Hư Không Thần Điện thở dốc, ta nghĩ Hư Không Thần Điện cũng muốn nhân cơ hội này tiếp xúc Bất Động Minh Vương Thành, tìm cho mình một đường sống." Bạch y nữ tử nhắc đến Bất Động Minh Vương Thành với giọng điệu bình thản, không hề có vẻ gì là hận thù giết cha. "Chủ thượng, thuộc hạ cũng đã điều tra về Bất Động Minh Vương Thành, thế lực này ở Cổ Tinh vô cùng cường thế, cao thủ xuất hiện lớp lớp, thực lực thần bí khó lường."
"Chỉ là hành sự của bọn chúng quá bá đạo, chúng ta tốt nhất không nên tiếp xúc thì hơn."
Nữ tử váy xanh nói. "Đã nhiêu năm trôi qua, các ngươi nói vì sao những thế lực kia vẫn truy đuổi người Cổ Tinh không tha?"
"Lẽ nào Cổ Tinh có thứ gì có thể uy hiếp bọn chúng?"
Bạch y nữ tử trầm giọng nói.
"Chủ thượng, cẩn ngôn."
Nữ tử váy xanh vội ngăn lại.
"Ngươi nói hai người vừa xuất hiện kia, có khi nào cũng là người của Cổ Tinh?"
Bạch y nữ tử chợt nghĩ ra.
"Chắc không đâu, người Cổ Tinh sẽ không hành động phô trương như vậy, ta e hai người kia là kẻ từ nơi khác đến điều tra Bất Động Minh Vương Thành."
"Nguyệt Hoa thần nữ cũng có thể là mục tiêu điều tra của bọn chúng!"
Nữ tử váy xanh trầm giọng nói.
"Vậy sao? Ngươi nói cũng có lý!"
Bạch y nữ tử nghe vậy, khế cau mày, gật đầu.
"Chủ thượng, ta có nên báo cho Nguyệt Hoa thần nữ cẩn than người này không?”
Nữ tử váy xanh hỏi.
"Không cần, bằng hữu của ta không hề kém ta về trí tuệ, nàng ấy sẽ tự biết."
"Tam đệ của ta, giờ ra sao rồi?"
Bạch y nữ tử hỏi về Hư Vô Dạ.
"Tam điện hạ hiện giờ có chút sa sút, dù sao vốn là một công lớn, cuối cùng lại thành ra thế này."
"Hắn đã mất tư cách tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, nhưng tổ miếu đã thả hắn ra."
Nữ tử váy xanh nói.
"Đi gọi hắn đến gặp ta, thế lực sau lưng tam đệ vẫn rất mạnh, nếu có thể giúp ta, ta cũng có thể tranh đoạt vị trí Đế Quân Hư Không Thần Tộc."
Nói đến đây, trên người bạch y nữ tử tỏa ra một luồng khí phách.
"Vâng!"
Nữ tử váy xanh hành lễ rồi hóa thành một đạo thanh quang rời khỏi thuyền lớn giữa hồ. Hoàng Đình.
Phủ đệ của Hư Vô Dạ.
Diêm Minh Hoàng đã về tộc của mình, dù thực lực đã tăng lên, nhưng chuyện lân này khiến hắn rơi vào thể bị động. Có thể gây nguy hiểm đến sự an toàn của tộc, nên hắn phải về trấn thủ.
Hư Vô Dạ ngồi thất thần trong đại sảnh phủ đệ.
Vẻ mặt chán nản như người mất hồn.
Lần này hắn đã hoàn toàn thất bại, ngôi vị hoàng đế Hư Không Thần Tộc không còn liên quan gì đến hắn.
Một khi tân Đế Quân đăng cơ.
Hắn có thể bị đày đi, hoặc vào tổ miếu sám hối.
Hoàng tộc đôi khi tàn nhẫn như vậy.
Hư Vô Dạ thở dài.
Giờ cũng chẳng còn cách nào, tộc mẫu thân hắn giờ dù muốn giúp cũng vô dụng.
"Tam điện hạ, Thanh Linh công chúa muốn gặp ngài." Lúc này, một bóng người xuất hiện trước mặt Hư Vô Dạ. Chính là nữ tử vừa nói chuyện với bạch y nữ tử.
"Tiết Nhược Lan, ngươi nói hoàng tỷ muốn gặp ta?"
Hư Vô Dạ nghe vậy, ánh mắt ngưng lại, lên tiếng.
"Đúng vậy! Không biết Tam điện hạ có muốn đi không." Tiết Nhược Lan nói.
Hư Vô Dạ nheo mắt, như đang suy tư, rồi gật đầu: "Đã lâu không gặp hoàng tỷ, tỷ ấy đã mời, ta nhất định phải đi!" “Tam điện hạ, mời!"
Nữ tử đưa tay.
Hai người rời khỏi phủ đệ Hư Vô Dạ.
Chẳng mấy chốc.
Hai người đã đến trên thuyền rồng.
"Bái kiến hoàng tỷ, không biết tỷ tìm ta đến có chuyện gì?" Hư Vô Dạ nói với bạch y nữ tử. Vị hoàng tỷ này của hắn.
Thiên tư là người đứng đầu trong thế hệ trẻ của Hư Không hoàng tộc, bình thường không mấy giao thiệp với hắn. Tìm hắn chắc chắn có chuyện.
"Ngươi có thể liên lạc với người của Bất Động Minh Vương Thành không?”
Bạch y nữ tử hỏi.
Nghe vậy, Hư Vô Dạ khẽ giật mình.
"Hoàng tỷ, tỷ muốn liên lạc với người của Bất Động Minh Vương Thành, nếu bị hoàng tộc phát hiện, e là..."
Hư Vô Dạ vội nói.
"Có gì không thể? Vô Dạ, ngươi biết vì sao ngươi thất bại không?”
“Thực ra ta đã nghĩ ngươi là người có cơ hội bước lên ngôi vị Đế Quân nhất."
Bạch y nữ tử nói. Nghe vậy, Hư Vô Dạ sững sờ.
Hắn không ngờ hoàng tỷ lại nói như vậy.