"Sư tôn, lần này người dự định ra tay như thế nào?"
Nguyệt Khuynh Thành nhẹ giọng hỏi.
"Lần này ta định đích thân ra tay." Hồng Loan phu nhân trầm giọng nói.
"Tự mình xuất thủ?"
Nghe được Hồng Loan phu nhân muốn đích thân ra tay.
Nguyệt Khuynh Thành khẽ chau mày nói: "Sư tôn, bên cạnh Tô Hạo có cao thủ."
"Cho dù người đắc thủ, cũng không có cơ hội rời đi, tuyệt đối không thể."
Nguyệt Khuynh Thành mở miệng nói.
"Chuyện này, chỉ có ta tự mình ra tay mới thích hợp nhất, ngươi không cần lo lắng, ra tay là một thân thể khác của ta."
"Đến lúc đó, ta sẽ dời thần hồn vào trong thân thể kia, cho dù đắc thủ không thể rời đi cũng không sao, nhiều nhất chỉ tổn thất một chút thần hồn."
"Tu dưỡng trăm năm là có thể khôi phục."
Hồng Loan phu nhân mở miệng nói.
"Sư tôn, thân thể kia, người dung luyện nhiều năm như vậy, từ bỏ như vậy, có phải có chút không đáng giá hay không."
"Một khi thân thể kia đạt tới đỉnh phong, có thể giúp người bước vào Vĩnh Hằng cảnh."
"Có xá mới có đắc, bước vào Vĩnh Hằng cảnh, không phải đơn giản như vậy."
"Hơn nữa ta không ra tay, cũng không có người thích hợp."
Hồng Loan phu nhân lắc đầu nói.
"Nếu sư tôn đã quyết định như vậy, cần đồ nhi làm chút cái gì ?"
Nguyệt Khuynh Thành mở miệng nói.
"Ngươi chỉ cần thu hút sự chú ý của Tô Hạo một chút là được."
Hồng Loan phu nhân mở miệng nói.
"Điểm này, ta nghĩ ta có thể làm được."
Nguyệt Khuynh Thành lộ ra vẻ rất tự tin.
Nàng Nguyệt Khuynh Thành được xưng là mỹ nhân đứng thứ ba trên Thiên giới.
Bất kể đi tới đâu cũng là một đóa hoa rực rỡ nhất, đều sẽ có rất nhiều thanh niên tuấn kiệt cam tâm tình nguyện quỳ gối dưới chân nàng.
Nàng tin tưởng mình tuyệt đối có thể khiến Tô Hạo phân tâm.
Điểm này không cần phải nghi ngờ.
Nam nhân nào mà không phân tâm vì mỹ nữ, nếu không phân tâm, vậy thì không phải là nam nhân.
"Được, ta sẽ ra tay với hắn vào lúc ngươi và hắn kính rượu."
Hồng Loan phu nhân nói xong, xoay người rời đi.
Trong phòng khôi phục yên tĩnh, nhìn Hồng Loan phu nhân rời đi, Nguyệt Khuynh Thành rơi vào trầm tư.
Lúc này.
Nha hoàn thân cận của nàng đi vào, cung kính nói: "Tiểu thư, Độc Cô Nhất Kiếm tới rồi."
"Dựa theo suy tính của ta, hắn cũng nên tới rồi."
"Ngươi nghĩ cách để hắn thăm dò Tô Hạo của Bất Động Minh Vương Thành này một chút."
Nguyệt Khuynh Thành trầm giọng nói.
"Tiểu thư, vừa rồi chẳng phải Hồng Loan phu nhân chuẩn bị đích thân ra tay sao?"
"Thế thân của Hồng Loan phu nhân, thế nhưng có thực lực Siêu Thoát bát trọng."
"Nghe nói Tô Hạo chỉ có tu vi Siêu Thoát nhất trọng, nếu như phu nhân đánh lén, hắn hẳn là không có cơ hội sống sót."
Thị nữ kia mở miệng nói.
"Đừng xem thường bất cứ kẻ nào, thăm dò một chút nội tình, sư tôn của ta mới càng nắm chắc hơn."
"Chuyện này ngươi đi làm đi."
Nguyệt Khuynh Thành mở miệng nói.
Đại Diễn Thiên Triều, một nơi khác của đế đô.
Trong một tòa phủ đệ rộng lớn.
Trước đó cùng Hồng Loan phu nhân tách ra, Nhiếp Khinh Ngôn không tới phủ đệ Minh thái tử, mà là tới nơi này.
Trước mặt nàng, có một nam tử đang ngồi.
Toàn thân nam tử đỏ rực, cả người như được bao phủ bởi một tầng lửa.
Ngũ quan hắn thô kệch, tựa như được rìu đẽo gọt, toàn thân màu đồng cổ, cơ bắp cuồn cuộn, toát ra một cỗ bá khí ngập trời.
Hắn ngồi ngay ngắn ở đó, giống như bá chủ của thiên địa.
"Ngũ điện hạ, xem ra Thiên Địa Bá Khí Quyết của người sắp tu luyện thành công rồi."
Nhiếp Khinh Ngôn trước mặt hắn mở miệng nói.
Ở Đại Diễn Thiên Triều có thể được gọi là Ngũ điện hạ chỉ có Đại Diễn Thiên Triều Ngũ thái tử Minh Thiên Bá.
"Còn kém một chút nữa mới có thể hoàn thành, bất quá Thiên Địa Bá Thể của ta đã hoàn thành rồi."
"Khinh Ngôn, ngươi tới đây là có chuyện gì sao?"
Minh Thiên Bá mở miệng nói.
"Liên quan tới Tô Hạo của Bất Động Minh Vương Thành, sư tôn của ta là Hồng Loan phu nhân, vì muốn trở thành Thương Lan đế phi, quyết định ra tay với Tô Hạo."
Nhiếp Khinh Ngôn mở miệng nói.
"Ra tay với Tô thiếu chủ, Thương Lan đế phi, Hồng Loan phu nhân lá gan thật lớn."
"Ta sẽ không cho rằng bà ta ra tay sẽ có cơ hội."
Minh Thiên Bá lắc đầu nói.
"Hiện tại bà ta đã tìm sư muội của ta rồi, lấy thủ đoạn của sư muội ta, nhất định có thể giúp sư tôn ta tìm được cơ hội."
Nhiếp Khinh Ngôn mở miệng nói.
Khi nói tới sư muội của mình, trong mắt Nhiếp Khinh Ngôn hiện lên một tia oán độc.
Hoàn toàn khác với vẻ vui mừng lúc trước khi ở trước mặt Hồng Loan phu nhân.
Trong lòng nàng ta rất hận.
Nàng ta rất hận Nguyệt Khuynh Thành, nếu không có Nguyệt Khuynh Thành.
Nàng ta cũng sẽ không bị Hồng Loan phu nhân đưa tới đưa lui như vậy.
Nàng ta không chỉ là người hầu hạ Minh thái tử, còn hầu hạ những hoàng tử khác.
Đương nhiên vốn dĩ nàng ta cũng sẽ trở thành người hầu hạ Minh Thiên Bá, nhưng Minh Thiên Bá lại không có động thủ với nàng ta.
Có lẽ là như vậy, sau khi tiếp xúc nhiều lần
Nhiếp Khinh Ngôn lại đem lòng yêu Minh Thiên Bá.
"Nguyệt Khuynh Thành sao? Nếu có nàng ta xuất hiện, tạo ra cơ hội, nói không chừng thật sự có thể thành công."
"Nếu đã như vậy, vậy ta cũng phải đi tham gia yến hội mà đại ca ta tổ chức."
Minh Thiên Bá đứng dậy.
"Vậy ta xin phép đi trước, tới phủ đệ của Đại điện hạ."
Nhiếp Khinh Ngôn nói.
Minh Thiên Bá gật đầu.
Sau khi Nhiếp Khinh Ngôn rời đi, trong mắt Minh Thiên Bá lộ ra một tia âm u.