Nghe thấy lời của nam tử mặc trường bào màu vàng, ánh mắt Tô Hạo hơi nheo lại.
Hắn không ngờ vừa đến Vạn Long sơn đã có người gây sự với mình.
“Tam hoàng tử Kim Vũ Thiên triều Kim Thế Thần, đó là người kế vị Thái tử của Kim Vũ Thiên triều, là người đứng đầu trong thế hệ trẻ tuổi của Kim Vũ Thiên triều.”
“Ta đã từng giao thủ với hắn, không phân thắng bại.”
Phong Liêm Động nói.
Nghe thấy lời của Phong Liêm Động, trong lòng Tô Hạo có chút buồn bực.
Trong số các hoàng tử của Đại Đường Thiên triều, Lý Nguyên Bá là người có thực lực mạnh nhất, nhưng cũng chưa đạt đến Siêu Thoát cảnh, Mộng Hoang Vu của Đại Mộng Thiên triều cũng vậy.
Khiến Tô Hạo theo bản năng cho rằng, thế hệ trẻ cũng chỉ có vậy.
Không ngờ lần này chỉ là một bữa tiệc do Thanh Đồng Dược điện tổ chức mà đã xuất hiện nhiều thiên tài như vậy.
Xem ra ta biết quá ít về Tiên giới, hoặc là nói Tiên giới quá rộng lớn, ta chỉ biết một phần rất nhỏ.
“Ngươi muốn chết sao, dám nói chuyện với chủ nhân như vậy.”
Phệ Huyết Ma Đằng bên cạnh hắn đột nhiên mở miệng, trong đôi mắt loé lên hàn quang, một cỗ sát ý tràn ngập ra.
Dám bất kính với chủ thượng, giết!
Nghe được Phệ Huyết Ma Đằng nói, sắc mặt tên thanh niên kim bào lên tiếng kia trở nên âm trầm.
"Chỉ là một tên thủ hạ mà dám cuồng ngạo như thế, thật sự là không biết sống chết, Nhiếp lão, đi giết hắn cho ta."
Tên thanh niên áo bào vàng kia nhìn Phệ Huyết Ma Đằng lạnh giọng nói ra.
Tên này trong miệng gọi Tô Hạo là chủ nhân, vậy mà lại là một tên thủ hạ, vậy mà dám uy hiếp hắn.
Như vậy hắn phải lập uy tại chỗ, trước hết giết một tên thủ hạ của Tô Hạo.
"Vâng, điện hạ."
Bên cạnh hắn, một lão giả mặc áo bào xám bước đến, thần sắc lạnh như băng, sát ý tràn ngập.
"Giết ta? Chỉ dựa vào ngươi?"
Phệ Huyết Ma Đằng nhìn lão giả bước tới, hừ lạnh một tiếng.
"Càn rỡ, lão phu giết ngươi trước!"
Lão giả bước ra, bàn tay lớn vồ một cái, trực tiếp chụp vào đầu Phệ Huyết Ma Đằng.
Thực lực của lão giả này ở Siêu Thoát thất trọng, một trảo chụp xuống, e rằng thần thiết cứng rắn hơn nữa cũng có thể vỡ tan.
Nhìn từ khí tức, Phệ Huyết Ma Đằng rất trẻ tuổi, cho nên lão giả này không có để Phệ Huyết Ma Đằng vào mắt.
Lúc này Phệ Huyết Ma Đằng chỉ vừa mới trưởng thành mà thôi, khí tức sinh mệnh đương nhiên lộ ra trẻ tuổi.
"Chính là cái này!"
Phệ Huyết Ma Đằng nhìn bàn tay đang chụp tới, trong đôi mắt loé lên hồng quang.
Một cỗ huyết khí khổng lồ từ trên người hắn bộc phát ra, nhuộm cả người hắn thành huyết sắc.
Sau đó một quyền đánh ra!
Bàn tay lão giả kia chụp tới trực tiếp bị một quyền của Phệ Huyết Ma Đằng đánh nát.
"Cái gì?"
Sắc mặt lão giả kia kinh hãi, thân hình cấp tốc lui về phía sau.
Đối phương một quyền đánh nát cánh tay của hắn, có thể thấy được thực lực mạnh bao nhiêu.
Nhưng khi hắn lui về phía sau, một cỗ áp lực như biển cả chen chúc mà đến.
Thân hình Phệ Huyết Ma Đằng hóa thành một đạo huyết quang.
Lóe lên một cái, xuất hiện trước mặt hắn, đưa tay lên, một bàn tay huyết sắc to lớn trong nháy mắt ngưng tụ thành hình trên không trung.
Sau đó hung hăng đè về phía lão giả kia.
"Muốn chết, vậy thì ta thành toàn cho ngươi!"
Phệ Huyết Ma Đằng sát tính rất mạnh, bàn tay trực tiếp đặt lên trên đầu lão giả kia.
Bành!
Đầu của lão giả kia giống như dưa hấu bị hắn trực tiếp bóp nát.
Đầu bị bóp nát, cả người đồng thời nổ tung, hóa thành một đám sương máu.
Hô!
Phệ Huyết Ma Đằng há to miệng hút một cái, toàn bộ huyết vụ bị hắn nuốt vào trong miệng.
"Lão già không chịu nổi một kích, cũng dám đi ra chịu chết."
Hắn nhìn về phía tên thanh niên mặc kim bào kia, ánh mắt tràn ngập tàn nhẫn, giống như muốn đem tên thanh niên kia chém giết.
Sát ý máu tanh vô tận lưu chuyển trong mắt hắn.
Những người nhìn về phía hắn đều không khỏi run lên.
Bọn họ thấy được một dòng sông máu trong mắt Phệ Huyết Ma Đằng.
"Quá khủng bố, sát tính của tên này quá mạnh."
Những kẻ nhìn về phía Phệ Huyết Ma Đằng, toàn thân đều cảm giác ướt đẫm.
Bọn họ bị luồng sát khí trên người Phệ Huyết Ma Đằng dọa đến toà thân mồ hôi lạnh.
"Tên này cũng quá kinh khủng đi!"
Một số người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, liền thấy chiến đấu kết thúc, vô cùng kinh ngạc.
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Chẳng lẽ tên thanh niên này là một lão quái vật?
Nếu không, làm sao có thể một chiêu chém giết một cường giả Siêu Thoát thất trọng?
Bên cạnh Tô Hạo, màn gió khẽ động, còn Hoa Mộng Khê cũng giật mình nhìn Phệ Huyết Ma Đằng.
Bọn họ cảm giác Phệ Huyết Ma Đằng mạnh hơn bọn họ, nhưng không ngờ lại khủng bố như thế.
Đương nhiên còn có người phải chú ý chính là, tên thanh niên này vậy mà gọi Tô Hạo là chủ nhân, thật không thể tưởng tượng nổi.
"Làm càn quá, ngươi quá càn rỡ."
Nhìn thấy Phệ Huyết Ma Đằng vừa ra tay liền chém giết lão giả kia.
Những lão giả khác ở phía sau tên thanh niên áo bào màu vàng kia giận dữ, đồng thời tiến lên, muốn ra tay với Phệ Huyết Ma Đằng.
Mà trong đôi mắt Phệ Huyết Ma Đằng lấp lóe ánh sáng màu đỏ, xuất hiện một cỗ sát ý.
Sắp sửa đi lên chém giết những người này.
Đúng lúc này, một chiếc chiến xa cổ xưa từ đằng xa bay tới.
Trên chiến xa đứng một nam tử mặc hắc y, khuôn mặt tuấn lãng, quanh thân tản ra quang mang.
Bên cạnh hắn còn đứng hai nữ tử mặc cung trang, tướng mạo diễm lệ.
"Vô Ngân Tử của Nguyên Thủy Đạo Cung."