Lúc này, nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện một thanh niên, một số người kinh hô.
"Khí tức thật mạnh."
Tô Hạo giật mình, khí tức trên người Vô Ngân Tử này rất mạnh mẽ, e rằng có thể so sánh với người thế hệ trước.
Đây chính là thiên chi kiêu tử chân chính trên Tiên giới.
Ánh mắt Vô Ngân Tử kia nhìn xuống phía dưới một cái, liền thu hồi ánh mắt, trực tiếp đi vào một toà lầu các bên trong Vạn Long Sơn.
Toà lầu các kia chính là bảo vật của Tứ Tượng Phủ biến thành.
"Tô huynh, Vô Ngân Tử là đệ tử thân truyền nhỏ nhất của cung chủ Nguyên Thủy Đạo Cung, nghe đồn lúc sinh ra đã có được huyết mạch Chân Long viễn cổ."
Bên cạnh Tô Hạo, Phong Liêm Động mở miệng nói.
"Huyết mạch Chân Long viễn cổ?"
Tô Hạo khẽ cau mày, không nghĩ tới Vô Ngân Tử này vậy mà lại có huyết mạch Chân Long viễn cổ.
Bởi vì Vô Ngân Tử xuất hiện, đám lão giả muốn xuất thủ lúc trước kia trong nhất thời bình tĩnh lại.
Bọn họ có chút xúc động, bản thân mình căn bản không phải là đối thủ của hắn ta, xuất thủ với tìm chết không khác gì nhau.
Dù sao thực lực của bọn họ cũng không khác mấy so với lão giả lúc trước.
Bọn họ tỉnh táo lại, nhanh chóng lui về phía sau.
Mà sắc mặt Tam hoàng tử của Kim Vũ Thiên Triều kia thì âm trầm vô cùng.
"Tô Hạo, ta là Tam hoàng tử Kim Vũ Thiên Triều, ta rất muốn được lĩnh giáo một chút thực lực của Tô thiếu thành chủ ngươi."
"Không biết Tô thiếu thành chủ có dám giao thủ hay không."
Nhìn thấy thực lực của Phệ Huyết Ma Đằng, biết không phải là đối thủ của hắn.
Cho nên hắn khiêu chiến Tô Hạo, tuy nói không nhất định giết được Tô Hạo, nhưng hắn vẫn rất tự tin có thể đánh bại Tô Hạo.
Hắn muốn làm cho Tô Hạo mất hết mặt mũi.
"Thật sao? Ngươi muốn chết, ta không ngại đánh chết ngươi."
Tô Hạo hừ lạnh một tiếng nói.
Nhìn thấy Tô Hạo nói như thế.
Sắc mặt Tam hoàng tử kia trở nên âm trầm, dưới chân xuất hiện từng đạo hào quang màu vàng.
Những ánh sáng này lưu chuyển quanh người hắn, tôn Tam hoàng tử lên như một vị đế vương viễn cổ.
"Tô Hạo, hôm nay ta muốn đánh bại ngươi."
Vừa nói, Tam hoàng tử đưa tay kết ấn, một chưởng hướng Tô Hạo trấn áp xuống.
Ầm!
Hào quang khổng lồ trong tay hắn bộc phát ra, ngưng tụ thành một bàn tay màu vàng óng.
Một cỗ chấn động kinh khủng như tinh thần hướng Tô Hạo oanh kích tới.
"Có chút ý tứ!"
Nhìn bàn tay oanh kích tới, Tô Hạo hừ lạnh một tiếng, đấm ra một quyền.
Một tôn Đế Ảnh xuất hiện sau lưng hắn, Đế Ảnh vừa ra, xung quanh xuất hiện mấy đạo Thiên Long viễn cổ.
Những Chân Long này không ngừng biến hóa, hóa thành ba con Cự Long viễn cổ, mỗi con đều mang theo lực lượng đáng sợ.
Ầm!
Hai cỗ lực lượng va chạm, chân trời nổ vang.
Bàn tay kia cùng nắm đấm của Tô Hạo va chạm kịch liệt, song phương đại chiến không ngừng.
Hư không xung quanh khi bọn họ đại chiến, bắt đầu không ngừng vỡ vụn.
Theo giao thủ kịch liệt.
Tam hoàng tử phát hiện thể lực của Tô Hạo giống như vô cùng vô tận.
Kim quang quanh thân hắn bắt đầu bất ổn.
Bành!
Kim quang biến mất không thấy gì nữa, Tam hoàng tử cùng Tô Hạo sau khi va chạm, bắt đầu tách ra.
Há miệng thở dốc.
"Không ngờ ngươi lại mạnh như vậy, nhưng ngươi gặp phải ta, hôm nay ngươi tất bại."
Sau lưng Kim Thế Thần đang thở dốc kia bốc lên một luồng sáng.
Là một thanh cự kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Ngay khi thanh cự kiếm này xuất hiện, một luồng uy năng mênh mông hiện lên trên người hắn.
Những người quan chiến cách đó không xa thấy thế, sắc mặt đều biến, không nhịn được lui về phía sau.
Bọn họ có thể cảm nhận được lúc này trên người Kim Thế Thần tản ra một cỗ chiến ý cường đại không gì sánh kịp.
Đương nhiên loại chiến ý này phần lớn là từ trên cự kiếm kia tản ra.
Nhưng Kim Thế Thần có thể phối hợp hoàn mỹ với thanh kiếm này, có thể thấy được không đơn giản.
"Ngươi có thể bại dưới Kim Vũ Kiếm của Kim Vũ Thiên Triều ta, là vinh hạnh của ngươi."
Lời nói của Kim Thế Thần vô cùng lạnh lùng.
Hắn giơ kiếm lên, một loại uy năng cực kỳ lạnh lẽo và mạnh mẽ bộc phát ra từ trong trường kiếm kia.
Dãy núi xung quanh, bởi vì lực lượng này mà không ngừng sụp đổ.
Ầm!
Ngay lúc này.
Trên người Tô Hạo xuất hiện chín đạo thân ảnh Đế Tôn.
Những Đế Ảnh này vừa ra, một cỗ ý niệm duy ngã độc tôn, bá tuyệt thiên hạ đáng sợ, xuất hiện trước mắt mọi người.
Lúc này Tô Hạo, giống như một vị quân vương nắm giữ cả phiến thiên địa này.
"Ý chí thật bá đạo!"
Lúc này, trong lầu các, Vô Ngân Tử cùng một lão giả nhìn về phía Tô Hạo nói.
"Đúng là bá đạo, nhưng Kim Vũ Kiếm kia là do người sáng lập Kim Vũ Thiên Triều lưu lại, bảo lưu chiến ý trước khi chết của hắn, hẳn là có thể trọng thương Tô Hạo này."
Lão giả bên cạnh Vô Ngân Tử mở miệng nói.
"Chúng ta cứ chờ xem."
Vô Ngân Tử không giải thích, mà ánh mắt nhìn về phía chiến trường của Tô Hạo.
Tô Hạo, Thiếu thành chủ của Bất Động Minh Vương Thành.
Nguyên Thủy Đạo Cung, mấy vị Cung chủ của mấy đại cung, vì sự xuất hiện của Bất Động Minh Vương Thành này mà đã từng tụ họp một lần.
Về phần cuối cùng vì sao không ra tay với Bất Động Minh Vương Thành.
Hắn đã hỏi sư tôn, sư tôn chỉ nói thời điểm chưa tới, Bất Động Minh Vương Thành không đơn giản.
Ầm!
Trong lúc hắn trầm tư, Kim Thế Thần cầm cự kiếm trực tiếp chém xuống.
Lập tức trời long đất lở.
Chín bóng Đế Ảnh sau lưng Tô Hạo lập tức hội tụ, đánh ra một quyền, va chạm với cự kiếm kia.