"Nghe nói đại đương gia của Thanh Vân trại là Độc Cô Phàm còn chưa chết, các ngươi nói xem hắn có trở về hay không?"
Một tên phó trại chủ khác lo lắng nói.
Tuy rằng Độc Cô Phàm rất ít khi ra tay, nhưng nghe đồn Độc Cô Phàm có thực lực Địa Cảnh thất trọng.
"Mấy vị ca ca, không cần lo lắng, ta nghĩ Độc Cô Phàm kia cho dù xuất hiện, Tô gia cũng sẽ đối phó hắn, cũng không cần chúng ta ra tay, huống chi cho dù hắn đến Hổ Đầu trại chúng ta, bằng vào lực lượng toàn trại chúng ta, giết hắn cũng không khó."
Người cuối cùng là một nam tử trung niên mặc hắc bào hừ lạnh nói.
"Được rồi, tất cả mọi người uống rượu, sau ngày hôm nay, chúng ta phải tiếp quản toàn bộ địa bàn và việc làm ăn của Thanh Vân trại."
Lão đại Hoàng Thành bưng m chén rượu lên nói.
…
Trên nóc nhà của đại sảnh.
Tô Hạo lợi dụng Quy Tức Quyết che giấu khí tức của mình, thông qua một khe hở trên nóc nhà, nhìn thấy trong sảnh đang uống rượu, ăn thịt đám mã tặc.
"Bọn mã tặc này thật đúng là sung sướng, ăn thịt uống rượu, trách không được nhiều người muốn làm mã tặc như vậy."
Tô Hạo nhìn cảnh tượng phía dưới, trong miệng cắn một cái đùi gà vừa thuận tay lấy từ phòng bếp.
Một lúc sau
Lúc Tô Hạo nhìn thấy bọn họ nuốt trứng côn trùng của mình vào trong cơ thể, khóe miệng hắn nở một nụ cười, che mặt, cũng không che giấu thân hình của mình nữa, từ trên nóc nhà lướt xuống cửa chính của đại sảnh.
Trong đại sảnh
Động tác này của Tô Hạo, làm cho Hoàng Thành đang uống rượu trong sảnh phát giác, ánh mắt nhìn về phía cửa ra vào
"Bằng hữu đã đến Hổ Đầu trại ta, vậy thì xin mời hiện thân đi!"
Lập tức sắc mặt mấy người khác thay đổi, trên người cũng bộc phát ra một cỗ khí tức hung hãn, nhìn về phía cửa ra vào.
Cạch! Cửa đại sảnh bị đẩy ra, Tô Hạo một thân hắc y bước vào.
"Hoàng trại chủ, quả nhiên cảnh giác."
Tô Hạo từng bước bước vào trong sảnh, nhìn mấy người nói.
"Bằng hữu đêm khuya đến đây là có chuyện gì?"
Hoàng Thành không nhìn ra tu vi trên người Tô Hạo, cho nên tỏ ra rất cảnh giác, cũng không có lập tức động thủ.
"Lần này ta đến đây là muốn nhờ Hoàng trại chủ giúp ta làm một việc."
Tô Hạo đứng ở cửa lạnh giọng nói.
"Các hạ cứ nói, chuyện Hoàng Thành ta có thể làm được, tuyệt đối sẽ dốc hết sức lực giúp đỡ bằng hữu!"
Giọng nói của Hoàng Thành rất lớn, một số mã tặc ở bên ngoài đại sảnh đều nghe được động tĩnh, nhanh chóng đi tới.
"Hoàng trại chủ, ngươi không có chút thành ý nào cả!"
Khóe miệng Tô Hạo lộ ra một tia cười lạnh.
"Đây là cái giá phải trả cho sự không thành ý, ta sẽ cho Hoàng trại chủ mở mang tầm mắt, cái gì gọi là sợ hãi!"
Ánh mắt Tô Hạo đột nhiên rơi vào trên người tên đại hán ngực trần, ánh mắt âm lãnh dị thường.
Lúc này tên đại hán ngực trần kia, không biết vì sao trong lòng chợt lạnh, cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra với mình.
"A!"
Sau đó tên đại hán ngực trần kia đột nhiên ôm đầu kêu thảm thiết.
"Đầu của ta!"
Hắn gào thét, không ngừng dùng đầu đập xuống đất, máu tươi không ngừng chảy ra từ trán hắn, nhưng hắn vẫn không dừng lại.
"Ngươi đã làm gì huynh đệ của ta?"
Hoàng Thành thấy vậy sắc mặt đại biến, kinh hãi nhìn Tô Hạo, hắn cũng không thấy Tô Hạo ra tay.
Lúc này mã tặc bên ngoài đã nhanh chóng xuất hiện ở bên ngoài đại sảnh, nhìn thấy Tô Hạo đang đứng ở cửa, có một số mã tặc muốn xông lên bắt Tô Hạo, nhưng đột nhiên mặt đất bắt đầu rung chuyển.
Sau đó bọn họ liền thấy một con quái trùng đáng sợ từ dưới đất chui lên, một ngụm độc dịch phun ra, đám mã tặc xung quanh lập tức kêu thảm thiết, trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết im bặt, những mã tặc bị độc dịch bao phủ đều ngã xuống đất.
"Lui lại!"
Đám mã tặc kinh hãi nhìn quái trùng xuất hiện, sợ hãi trước những thứ không biết, khiến bọn họ lùi về phía sau.
"Hoàng trại chủ, ta không chỉ động tay động chân trên người huynh đệ của ngươi, trên người ngươi và mấy vị đầu lĩnh khác ta cũng đã làm, chỉ là ta chưa phát động thôi, cho nên ngươi nên ngoan ngoãn nói chuyện với ta."
Tô Hạo cười nói.
"Các hạ, Hổ Đầu trại chúng ta hình như chưa từng đắc tội với ngài!"
Hoàng trại chủ nghe được lời nói của Tô Hạo, ánh mắt kinh hãi nhìn Tô Hạo, sắc mặt mấy vị huynh đệ khác cũng sợ hãi, bọn họ muốn ra tay, nhưng khi nhìn thấy quái trùng sau lưng Tô Hạo, lập tức không còn dũng khí.
"Bảo thủ hạ của ngươi lui ra ngoài đi."
Tô Hạo nhìn đám mã tặc sau lưng nói.
"Tất cả lui xuống, không có lệnh của ta, ai cũng không được vào đại sảnh!"
Hoàng Thành nói với đám mã tặc.
Sau khi nghe được mệnh lệnh, đám mã tặc nhanh chóng lui ra ngoài, bọn họ không muốn đối mặt với quái trùng như vậy.
"Như vậy mới yên tĩnh!"
Tô Hạo chậm rãi đi vào trong sảnh, ngồi vào chỗ của Hoàng Thành, mà tên đại hán ngực trần lúc này cũng đã hôn mê vì đau đớn.
"Không biết các hạ, có chuyện gì muốn phân phó chúng ta?"
Hoàng Thành cung kính nói, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
"Nghe đồn trong Thanh Vân sơn mạch có mỏ vàng, không biết các ngươi có từng nghe nói hay không?"
Tô Hạo trầm giọng hỏi.
"Mỏ vàng!"
Nghe Tô Hạo nói đến mỏ vàng, Hoàng Thành nhíu mày, giống như đang suy nghĩ điều gì.
"Lúc ta còn nhỏ từng nghe qua lời đồn như vậy, nhưng chưa từng được chứng thực."
Hoàng Thành không dám nói dối.