Sáng sớm hôm sau, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ đánh thức Tô Hạo.
“Lâu rồi không ngủ ngon như vậy.”
Dạo gần đây Tô Hạo cứ chạy tới chạy lui, đúng là không được ngủ ngon giấc.
Mở cửa sổ ra, ánh nắng chói chang khiến Tô Hạo phải nheo mắt lại.
“Đăng nhập trước đã!”
“Chúc mừng ký chủ đăng nhập thành công, nhận được 10 điểm giá trị đăng nhập, ngẫu nhiên nhận được một chiếc nhẫn trữ vật, đã cất vào thanh vật phẩm, xin hãy kiểm tra.”
“Nhẫn trữ vật.”
Tô Hạo sững sờ, không ngờ lại nhận được nhẫn trữ vật trong truyền thuyết, hắn vội vàng mở thanh vật phẩm ra xem.
"Nhẫn trữ vật": Là vật phẩm đến từ thế giới tiên hiệp, có thể chứa đồ vật, không gian trữ vật là 1000 mét khối. Là vật phẩm cần thiết khi ra ngoài.
“Tuyệt vời, hệ thống hào phóng quá, 1000 mét khối, lớn hơn nhiều so với không gian hệ thống 5 mét khối mà hệ thống thưởng ngẫu nhiên lần trước, đây chính là một kho hàng di động, sau này ta có thể tự do dạo chơi trong kho báu nhà người khác rồi.”
Tô Hạo thầm nghĩ, sau đó sửa soạn qua loa rồi đi ra ngoài.
Lúc này, các bộ khoái trong bộ viện đã bắt đầu làm việc, vụ án người mất tích đã được phá, rất nhiều bộ khoái đã trở về bộ viện để xử lý những việc khác.
Khi Tô Hạo từ sân sau đi ra sân trước, các bộ khoái Nhao nhao tiến lên bái kiến .
“Các ngươi cứ làm việc của mình đi.”
Tô Hạo xua tay, sau đó bước ra khỏi bộ viện, hắn định ra quán ăn sáng ở đầu phố.
Ở đầu phố cách bộ viện không xa có một quán ăn vặt, Tô Hạo ngồi xuống, gọi lão bản mang ra một bát sữa đậu nành, mấy cái quẩy, 2 lồng bánh bao, ngồi xuống ăn, bỗng nhiên Tô Hạo có cảm giác như trở về cuộc sống kiếp trước.
Nhưng Tô Hạo vừa ngồi xuống không lâu thì cảm nhận được một luồng khí lạnh từ phía sau, hắn không khỏi quay đầu lại nhìn.
Ở góc khuất của quán ăn có một lão giả mặc áo xám đang ngồi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Hạo.
“Hửm!”
Tô Hạo nhíu mày, hắn vừa mới về Thanh Viễn huyện, hẳn là chưa gây chuyện gì.
Lão giả thấy Tô Hạo quay đầu lại thì cúi đầu xuống, không nhìn Tô Hạo nữa.
Tô Hạo ăn sáng xong thì rời đi, nhưng hắn không về bộ viện mà đi tới căn nhà mới mua, Hàn Đường đã cùng Tô Hạo tới Thanh Viễn huyện, hắn đã sắp xếp cho Hàn Đường ở trong căn nhà mới của mình.
Thấy Tô Hạo rời đi mà không về bộ viện, lão giả kia đảo mắt mấy cái rồi đi theo.
Không lâu sau, Tô Hạo đã tới căn nhà mới, hắn dừng bước, nhìn lão giả phía sau, dọc đường đi lão giả này vậy mà không ra tay, khiến Tô Hạo có chút khó hiểu.
“Các hạ cứ đi theo ta mãi, hình như ta không quen biết ngươi!”
Tô Hạo trầm giọng hỏi.
“ Ta phụng mệnh của công tử nhà ta tới mời Tô tam thiếu gia đến quận phủ một chuyến, ta nghĩ tam thiếu gia sẽ không từ chối đâu. ”
Lão giả áo xám lạnh lùng nói.
Tuy nói là mời nhưng giọng điệu lại rất cứng rắn, hơn nữa lúc nói chuyện còn tiến lại gần Tô Hạo, xem ra chỉ cần Tô Hạo nói một chữ “không” thì lão giả này sẽ lập tức ra tay.
“Không biết công tử mà các hạ nói là ai? Nếu đã là mời thì cũng nên cho ta biết danh tính chứ.”
Tô Hạo nhẹ giọng nói.
Hắn rất muốn biết là ai muốn mời hắn.
“Công tử nhà ta là Hải Lan Sát, tam công tử của Hải gia ở kinh thành, hắn mời ngươi là vinh hạnh của ngươi đấy, đi theo ta.”
Lão giả áo xám lạnh lùng nói.
Thời điểm hôi bào lão giả nói chuyện, chân khí trên người hắn nhanh chóng tiết ra ngoài, giống như nước sông cuồn cuộn, ép tới Tô Hạo, hắn muốn nói cho Tô Hạo biết, nếu như không đi cùng hắn, hắn sẽ dùng sức mạnh cưỡng ép.
Nhưng khi cương khí của hắn vừa chạm vào Tô Hạo, Kim Chung Tráo trong người Tô Hạo liền tự động tuôn ra, bắn ngược cương khí trở về.
"Hừ!"
Hôi bào lão giả biến sắc, ánh mắt sắc bén nhìn Tô Hạo, sau đó cười lạnh một tiếng nói:
"Xem ra lão phu có chút xem thường ngươi, nhưng ngươi cho rằng chút thực lực này của ngươi có thể cự tuyệt lời mời của lão phu sao?"
Trong lúc hắn nói chuyện, một cỗ khí tức khổng lồ trong nháy mắt hình thành, đây là khí tức của Địa Cảnh tầng chín, hắn muốn cho Tô Hạo biết rõ sự chênh lệch giữa hai người.
"Ta không thích lời mời như vậy, giết hắn!"
Tô Hạo hừ lạnh một tiếng, sau đó bình thản nói.
"Hừ!"
Ngay khi Tô Hạo mở miệng, ánh mắt lão giả áo xám sững sờ, vừa rồi hắn cũng đã chú ý qua tình huống xung quanh, không phát hiện có người đang bảo vệ Tô Hạo, cho nên mới động thủ.
Ánh mắt hắn nhìn chăm chú bốn phía, cũng không phát hiện có bất kỳ dao động nào, ánh mắt phát lạnh, đạp mạnh chân xuống đất, thân hình nhanh chóng hướng Tô Hạo mà đi.
Bàn tay biến thành trảo, một trảo chụp vào bả vai Tô Hạo, hắn muốn cho Tô Hạo một chút giáo huấn.
Xuy!
Nhưng vào lúc này, một bóng người màu xám xuất hiện trước mặt hắn, sau đó hắn thấy một tia sáng lạnh lóe lên, nơi cổ hắn truyền tới một luồng khí lạnh, hắn không khỏi sờ về phía yết hầu của mình.
Hắn sờ vào liền cảm thấy một cỗ sền sệt, hắn nhìn tay mình trước, phát hiện trong tay toàn là máu tươi, ánh mắt nhìn về phía Tô Hạo.
Giờ phút này, bên cạnh Tô Hạo, một nam tử mặc áo bào xám, đang lạnh lùng nhìn hắn.
"Chuyện này!"
Lão giả áo xám chỉ tay về phía Tô Hạo, muốn nói gì đó, nhưng lại không cách nào lên tiếng, ngã xuống mặt đất.
Sau đó liền nhìn thấy dưới mặt đất.
Đột nhiên nứt ra, một cái miệng khổng lồ nuốt chửng thân thể hắn.
"Chỉ chút thực lực ấy, còn muốn cưỡng ép mang ta đi, thật sự là không biết tự lượng sức mình!"
Tô Hạo nhìn vết nứt dưới mặt đất, lạnh lùng nói.