Đại Quốc Tặc

Lượt đọc: 17085 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 226
thảo nguyên

❊ ❊ ❊

Giá tiền ngựa vô cùng cao.

Hơn nữa đối với Đại Tề mà nói, khá là khan hiếm.

Ở Kinh thành, một con ngựa rất bình thường, cũng có có thể bán được bốn mươi lượng bạc.

Cho dù là ở Bắc Cương, số lượng ngựa khá nhiều, cũng có thể bán được hai mươi lượng bạc.

Trước mắt đàn ngựa hoang ước chừng một ngàn con, nếu như có thể bắt được toàn bộ, cho dù là buôn bán ngay tại chỗ, cũng có thể có hai vạn lượng bạc.

Hơn nữa là tự dưng mà có.

Giang Long liền hết sức đỏ mắt, Tuyết Nguyên đang ở bờ sông uống nước lúc này ngẩng đầu, sau đó ngẩng đầu cao lên hướng tới đàn ngựa hoang, đi thong thả tao nhã.

Mắt Hắc Thụy cũng lộ thần sắc tò mò, sau đó theo sát phía sau Tuyết Nguyên, bước về hướng bên kia.

Tuyết Nguyên là vương giả trong loài ngựa, ở trong mắt con ngựa, trên người đều tự có một lượng khí chất cao quý, ngựa đầu đàn trong bầy ngựa chỉ là ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Tuyết Nguyên một cái, liền lập tức ngoan ngoãn cúi đầu xuống, không dám có chút tranh phong và chống cự.

Hắc Thụy cũng là thần mã, chỉ so với Tuyết Nguyên kém hơn một chút mà thôi.

Vui vẻ chạy vào bên trong đàn ngựa hoang, Hắc Thụy liền không thành thật đi ngửi con ngựa cái.

Con ngựa cái này bị quấy rầy, tuy nhiên cũng không dám trốn tránh, ngựa đực tính nết dữ dằn trong trường hợp bị kích thích tính hung ác sẽ đá con ngựa cái cho chết khiếp.

Tuyết Nguyên ngẩng cao đầu lên, đi tới phụ cận ngựa đầu đàn của đàn ngựa hoang, cúi đầu, nhẹ nhàng hít hà, sau đó lại ngẩng đầu nhìn xuống liếc mắt một cái những con ngựa khác trong đàn ngựa hoang, liền xoay người lại từ từ quay về.

Rất hiển nhiên, ở bên trong đàn ngựa hoang này, một con ngựa như Tuyết Nguyên cũng là gai mắt.

Tuy nhiên đôi mắt trông mong nhìn Giang Long cũng có chút nóng nảy.

Tuyết Nguyên là vương giả trong loài ngựa, hẳn là có năng lực thu phục đàn ngựa hoang này!

- Đây chính là hai vạn lượng bạc à!

Đợi Tuyết Nguyên quay về, Giang Long tiến điến ôm lấy đầu Tuyết Nguyên, nhẹ nhàng đỡ bờm ngựa nơi cổ Tuyết Nguyên, tuy cảm thấy sốt ruột, nhưng không biết nên làm sao bây giờ.

Tuyết Nguyên tuy rằng khá có linh tính, nhưng dù thông minh, cũng nghe không hiểu tiếng người được.

Lấy tay khoa tay múa chân nửa ngày, Tuyết Nguyên vẫn mở hai mắt ngây thơ.

Nhìn Giang Long, nhìn đi nhìn lại Giang Long chỉ đàn ngựa hoang.

Cuối cùng, đánh một phát ra tiếng phì trong mũi, cúi đầu đi ăn cỏ.

Giang Long có chút bất đắc dĩ, chẳng nhẽ thực sự mặc kệ một ngàn con ngựa này rời khỏi?

Lúc này Hắc Thụy cũng đi về rồi.

Rất dễ nhận thấy, cũng không có vừa ý con ngựa cái kia.

Tần Vũ nhìn ra ý tứ của Giang Long, lại ôm đầu Hắc Thụy, khoa tay múa chân một trận, tuy nhiên Hắc Thụy cũng vậy không hiểu.

Xem ra là không có hy vọng.

Giang Long vừa muốn bỏ đi suy nghĩ? Suy nghĩ, nhưng lại đột nhiên lóe lên một ý tưởng.

Giữ chặt dây cương, nghiêng người nhảy lên lưng ngựa Tuyết Nguyên, sau đó cưỡi Tuyết Nguyên, hướng tới đàn ngựa hoang chậm rãi đi tới.

Nhìn thấy Tuyết Nguyên trên lưng có người, bọn ngựa hoang này liền có chút khẩn trương.

Cuộc sống ở trên đại thảo nguyên, từng có rất nhiều người đánh chủ ý đến bọn chúng.

Có đào cạm bẫy, có dùng dây thừng đến chụp.

Cho nên chúng nó có suy nghĩ phòng bị đối với loài người khá mạnh.

Tuy nhiên Tuyết Nguyên lúc này mất hứng, Giang Long là chủ nhân của nó, trước mắt những con ngựa này lại dám lộ ra thần sắc thù địch.

Lập tức hai chân đứng thẳng, hung hăng đánh một cái phát ra tiếng phì trong mũi mất hứng.

Nhóm ngựa hoang lập tức liền răm rắp hạ đầu, biết điều.

Tùy ý Giang Long cưỡi Tuyết Nguyên, đi hướng bên trong bầy ngựa.

Tuy rằng đi tới bên trong bầy ngựa, nhưng Giang Long có thể cảm giác được, những con ngựa này đối với hắn vẫn đang có phòng bị rất sâu.

Mặc dù bây giờ ra tay, cũng chỉ có thể bắt sống được mấy con mà thôi.

Cho nên nghĩ đi nghĩ lại, hắn cuối cùng không có động thủ.

Chỉ là cưỡi Tuyết Nguyên ở bên trong đàn ngựa hoang, thong thả đi tới đi lui không ngừng.

Sau một lúc lâu, Tuyết Nguyên dứt khoát tùy ý cúi đầu ăn cỏ.

Mà theo thời gian trôi qua, mắt thấy Giang long không có động tác gì, tâm lý phòng bị của những con ngựa hoang này liền dần dần yếu bớt.

Chỉ chốc lát, Tần Vũ học theo, cưỡi Hắc Thụy đi tới bên trong đàn ngựa hoang.

Thấy Tần Vũ tới gần, Giang Long khẽ nhẹ lắc đầu, ra hiệu y không cần nói gì.

Đối với tập tính của ngựa, Giang Long nhiều ít có chút hiểu biết.

Dưới tình huống bình thường, bầy ngựa đều có lãnh địa của mình, hơn nữa ở cánh đồng đang thời kỳ cây cỏ tươi tốt, chúng nó có ăn nên sẽ không dễ dàng chạy xa.

Sẽ ở trong lãnh địa của mình, đi tới đi lui kiếm ăn.

Nói như vậy, thì đàn ngựa hoang này cứ cách ba đến năm ngày, hẳn là sẽ lại tới nơi này uống nước.

Chỉ cần những con ngựa hoang đó không phải một đi không trở lại, như vậy thì vẫn có cơ hội bắt nó trong tay.

Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, cho nên không nên có động tác quá lớn, trước hết để cho con ngựa thả lỏng cảnh giác, đợi về sau nghĩ lại biện pháp đến bắt.

Giang Long cũng biết, dựa vào uy phong Tuyết Nguyên và Hắc Thụy, rất khó đem toàn bộ ngựa hoang hàng phục.

Sau gần đúng hai khắc, đang ngựa hoang bắt đầu chậm rãi bước về hướng tới sâu trong thảo nguyên, Giang Long cưỡi Tuyết Nguyên theo một đoạn sau đó lại đi vòng về.

Sau khi trở về, tiếp tục công tác chính.

Vẽ tuyến đường lại trải qua một ngày, không cần lo lắng che chắn nhà ở, nhóm dân tráng sẽ không có chuyện gì để làm.

Tường bùn đất tuy rằng ẩm ướt, nhưng vì không dùng bùn ướt, cho nên cất lên một hai ngày liền có thể vào ở.

Phần đông nhân số chiêu mộ tới, không sợ có dã thú đến tập kích, cho nên rất nhiều dân tráng đã bắt đầu vào ở trong đó.

Những người dân tráng này cũng có tâm tư của mình, lo lắng về sau người càng ngày càng nhiều, ngộ nhỡ đến lúc không có phòng trống thì phải làm thế nào.

Huyện Linh Thông không lớn, bên trong thành cũng không có mấy nhà cho thuê trọ.

Cho nên nhóm dân tráng vào ở phòng này, Giang Long thấy đều là rất vui đấy.

Những người này lúc đến đều có chăn nệm, cũng không cần lo lắng sẽ phải chịu lạnh mùa đông.

Tiền công trả trong ngày, cơm canh còn ăn no, tin tức truyền đi, lập tức có nhiều dân tráng hơn tiến đến.

Một hai ngày trước dân tráng tới thành chỉ có khoảng năm trăm, đợi đến ngày thứ ba về sau, liền mỗi ngày có thể có một ngàn người từ huyện khác chạy tới.

Ging Long biết được tin tức, vô cùng hài lòng.

Đám người Trình Trạch cũng rất vui vẻ, tuy nhiên nhân số càng nhiều, thì càng thêm bận rộn rồi.

Xác định tốt địa điểm dựng phòng ở rồi, các phòng ở trước đó đã kín người vào ở, Giang Long liền sắp xếp bọn họ bắt đầu đào sông.

Tiêu Phàm phái người đem đám thợ rèn rèn xẻng và toàn bộ công cụ lấy ra phân cho mọi người.

Thời tiết đã sớm trở nên ấm áp, hơn nữa Bắc Cương địa hình nhiều đất cát, cho nên cấu tạo và tính chất của đại bộ phận đất đai địa phương rất là tơi, tương đối dễ đào.

Ngẫu nhiên sẽ có một số chỗ cứng rắn, trước đó phải dùng cuốc chim đến đào.

Tuy rằng nơi này không nhiều đá lắm, nhưng ngẫu nhiên cũng gặp được một ít, những hòn đá này nếu quá lớn, sẽ dùng búa đập bể ra, mới có thể di chuyển đi.

Tập trung toàn bộ đá lại, không thể lãng phí ném đi.

Sử dụng những hòn đá này vẫn tương đối tốt, chẳng hạn như dựng phòng ở phải dùng chỗ đá đánh làm nền.

Bằng không gặp mưa to, không có nền, đất ở phía dưới sẽ bị mưa làm cho xung xốp lên, đến lúc đó tường có khả năng bị nghiêng đi.

Nghiêm trọng hơn, thì cũng có khả năng sập đấy.

Giang Long còn cố ý kéo tới một ít xi măng, dùng làm nền móng.

Nói đến xi măng, Hầu Giang đã tới tìm Giang Long một chuyến, nung xi măng tiêu phí không nhỏ, cho nên tình hình kinh tế của hắn đã gần như tiêu hết rồi.

Giang Long vừa mới có mười vạn lượng bạc doanh thu, lấy đi năm vạn lượng để Hắc Y Vệ đi nơi khác giúp mua lương thực, trong tay còn có năm vạn lượng.

Liền đưa Hầu Giang một vạn lượng.

Trước đó bản thân hắn còn có một vạn lượng bạc, cho nên trên người bây giờ còn có hơn năm vạn lượng một ít.

Nhiều người dễ làm chuyện, mắt thấy tường thành rất nhiều chỗ đã thay bộ đồ mới.

Chỗ trát xi măng sớm nhất, xi măng đã khô rồi.

Ban ngày phơi nắng mặt trời, buổi tối có gió thổi, ở bên ngoài, xi măng nhất định phải làm mau một chút.

Giang Long lúc trước đã dặn, chỉ cần xung quanh trát dày một tấc là được.

Một số người địa phương vây quanh chỗ xi măng tấm tắc kêu kì lạ.

Đại bộ phận người đều biết dùng tay kiểm tra, quả nhiên vô cùng cứng rắn.

Một số đứa nhỏ nghịch ngợm thì ở chỗ xi măng vẫn ẩm, dùng ngón tay vạch đến vạch đi.

Cũng may có đám người Hà Đạo trông coi, cho nên đuổi bọn con nít đi kịp thời.

Nháy mắt, hai ngày trôi qua.

Hai ngày này Giang Long tất nhiên là rất bận rộn.

Lại cùng Đại Lệ Ti giao phong một đêm,hai người bất phân thắng bại, tổ chức của Đại Lệ Ti đã đem sắt thỏi buôn lậu vận chuyển lại đây, Giang Long cho người kéo thẳng đến lò rèn.

Buôn lậu sắt thỏi là phạm pháp, rồi do quan phủ đến bắt hỏi tra khảo.

Hiện tại chính quan phủ mua, dĩ nhiên là không có người tới quản lý rồi.

Trưa hôm nay, ở bờ Hồn Hà ăn cơm xong, Giang Long liền thấy đàn ngựa hoang vài ngày trước, từ sâu trong thảo nguyên chậm rì rì đi tới.

Tuyết Nguyên và Hắc Thụy ngẩng đầu, nhìn thoáng qua đàn ngựa hoang, nhận ra đã gặp lần trước.

Hiện đã không còn lòng hiếu kỳ, liền nằm trên mặt đất chưa thèm đi qua.

Giang Long bảo Tần Vũ và Đồ Đô đi lấy chút hoa màu ngũ cốc đến.

Đợi cho đám ngựa hoang bắt đầu tới bờ sông Hồn uống nước, Giang Long liền đứng dậy tiến đến Tuyết Nguyên, sau đó cưỡi Tuyết Nguyên đi vào giữa đàn ngựa hoang.

Mới cách xa hai ba ngày, những con ngựa hoang này hiển nhiên đều vẫn nhớ rõ Giang Long.

Mới đầu có chút phòng bị, nhưng thời gian không lâu, liền không để ý Giang Long nữa.

Có vài con ngựa coi như cường tráng tựa hồ đối với Tuyết Nguyên có tình ý, dựa đến bên cạnh cọ xát Tuyết Nguyên, tuy nhiên lại bị Tuyết Nguyên phát ra tiếng phì phì trong mũi, bất mãn đuổi đi

Chỉ chốc lát, Tần Vũ và Đồ Đô lấy hoa màu ngũ cốc ra.

Sau đó Tần Vũ cưỡi Hắc Thụy, đi tới giữa bầy ngựa.

Giang Long đem bao vải mở ra, lấy ra ngũ cốc, lấy tay cầm đi đút cho những con ngựa hoang này.

Ngựa hoang mới đầu bị hù sẽ tránh né ra, nhưng rốt cuộc cũng có con gan lớn, đưa cái mũi lại ngửi ngửi, sau đó thử ăn một ngụm.

Sau đó ánh mắt liền sáng lên, mồm to bắt đầu nhai nuốt.

So với cỏ xanh mà nói, ngựa, dê, trâu, còn có heo hiển nhiên càng ưa thích ăn một chút hoa màu ngũ cốc.

Có con thứ nhất, liền có con thứ hai…dần dần, càng ngày càng nhiều ngựa đều vây quanh Giang Long Và Tần Vũ ăn hoa màu.

Lúc này Giang Long lại giơ tay đi sờ đầu và bờm ngựa những con ngựa hoang này, chúng ngựa hoang liền không hề trốn tránh nữa.

Xem như quan hệ tiến một bước dài.

Hoa màu ngũ cốc lấy không nhiều lắm, số lượng ngựa hoang lại không ít, chỉ chốc lát liền ăn xong rồi.

Mắt thấy đàn ngựa hoang lại muốn đi về đại thảo nguyên, Giang Long đột nhiên muốn đuổi kịp đi xem một cái.

Đồ Đô sau khi nghe vậy thì ngăn cản, tuy nhiên cũng không có cản được.

Giang Long phái người đi gọi đám người Trình Trạch, lại lấy chút bánh bao, liền mang theo Đồ Đô, Tần Vũ, còn có Cương Đế Ba Khắc, cùng với Phàn Nhân, theo đàn ngựa hoang, chậm rì rì đi về hướng sâu trong đại thảo nguyên.

Vào đêm, Giang Long chưa có trở về, nhưng đám người Trình Trạch lại cũng không quá lo lắng.

Bọn họ biết rằng Đồ Đô và Cương Đế Ba Khắc thân thủ vô cùng tốt, lại Phàn Nhân tài bắn cung phi phàm, hơn nữa vật cưỡi của Giang Long lại là vua của loài ngựa, cho nên cho dù gặp phải nguy hiểm gì cũng có thể ứng đối.

Không đến mức bỏ mạng.

Tối nay, Giang Long đã ngủ lại bên trong bầy ngựa.

Chăm chú theo sát Tuyết Nguyên, bên cạnh có mấy con ngựa cái có ý tứ đối với Tuyết Nguyên.

Có ngựa chống đỡ gió đêm, còn có thể mượn nhiệt độ cơ thể của ngựa, cho nên Giang Long ngủ cực ngon.

Ngày hôm sau, lại xâm nhập vào thảo nguyên.

Nhưng sau khi đi chưa được bao lâu, Giang Long cũng phát hiện, những con ngựa này cũng đang gặm ăn, liếm láp một loại khối cứng rắn màu trắng.

Lưu loát nhảy xuống lưng ngựa của Tuyết Nguyên, Giang Long bước nhanh tiến đến, lấy một khối đặt trong lòng bàn tay cẩn thận đánh giá.

Ánh mắt, thì càng ngày càng sáng.

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »