Đại Quốc Tặc

Lượt đọc: 16952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 209
giết người khó

❊ ❊ ❊

Bọn họ ra tay thật, cả bọn nghiến răng giận dữ, khi ném đá chỉ hận không thể ném cho mã phỉ chết tươi.

Thật là có thâm thù với mã phỉ!

Chỉ xếp sau dị tộc phương bắc mà thôi.

Còn bọn mã phỉ thì bị dây thừng dài trói lại với nhau rồi, cơ bản là không thể nào né tránh được.

Nhiều lắm là chỉ có thể cúi đầu xuống khom người lại.

Cho nên có rất nhiều mã phỉ bị ném trúng, bị thương không nhẹ.

May mắn có Giang Long cho người kịp thời ngăn lại, nếu không chẳng bao lâu, chắc chắn xảy ra án mạng.

- Bọn mã phỉ bị bắt về, dù sao cũng phải chặt đầu, chi bằng để chúng ta rửa hận trước.

- Đúng đó, ném chết chúng đi!

- Cha ta chính là chết trong tay mã phỉ!

Bọn họ bị ngăn lại, tinh thần quần chúng sục sôi, bất mãn mà lớn tiếng kêu la.

Còn có những người có thù sâu như biển với mã phỉ, luồn qua khe trống lách binh sĩ biên quân dùng chân đạp mạnh vào mã phỉ.

Thấy tình thế sắp khống chế không xong, Giang Long không thể không đứng ra một lần nữa, hạ lệnh bảo vệ cho được mã phỉ.

Có rất nhiều binh sĩ biên quân tới hộ tống, còn có một bộ phận theo sau Hà Hoán đang cưỡi ngựa chậm rãi quay về quân doanh, giờ nhận được mệnh lệnh, lập tức ầm ầm hành động, tầng tầng lớp lớp bao quanh bảo vệ mã phỉ ở giữa.

Lần này bọn họ không có cơ hội ra tay nữa rồi.

Lúc này Giang Long quất ngựa từ trong đám đông đi ra:

- Ai nói những mã phỉ này toàn bộ phải bị chặt đầu?

Lúc nảy nghe câu này, rất nhiều mã phỉ thần sắc hoảng sợ, bắt đầu nao núng, cho rằng trước đây ở nơi hang phỉ âm u, biên quân nói đầu hàng không giết chỉ là kế sách tạm thời.

Nghĩ là đã mắc lừa rồi!

Giang Long lúc này lập tức nói rõ, làm cho yên lòng.

Bằng không những người này một khi phát giác không còn được sống, kèm thêm tính hung hãn khác thường, nhất định sẽ bạo loạn, gây ra vài chuyện.

Cho dù biên quân đang ở đây, có thể quyết liệt trấn áp.

Nhưng hắn cũng không muốn thấy nơi này máu chảy thành sông.

Vả lại, những tên mã phỉ này là Giang Long bỏ ngân lượng ra mua lại, còn hữu dụng, sao có thể hành quyết khơi khơi thế được?

- Tại sao không giết bọn khốn kiếp này?

- Bọn chúng đáng chết!

- Phải đem bọn chúng ra chém hết đi!

Nghe những lời của Giang Long, quần chúng thoáng lặng xuống, rồi tiếp đến họ lại kêu gào ầm ĩ.

Giang Long đợi bọn họ quát tháo một hồi, âm thanh dịu bớt, mới nói:

- Tội của bọn chúng quả thực đáng chết vạn lần, nhưng nếu chỉ là chặt đầu bọn chúng, không phải là quá dễ dàng rồi sao?

Trong lúc này, đương nhiên là không thể nói tốt cho bọn mã phỉ rồi, nếu không những người dân kia tâm trạng đang kích động rất khó mà bình tĩnh lại được.

Quả nhiên, lời Giang Long nói ra, quần chúng đã yên tĩnh lại.

- Lỗi lầm đã phạm trước đây, bây giờ phải đền tội!

Ánh mắt Giang Long chậm rãi lướt qua đám đông:

- Giống như mấy kẻ bị bắt cách đây vài ngày, đã gây ra chuyện sai trái, thì phải đi tu bổ tường thành, nhà cửa, quét dọn đường phố và những thứ hôi thối…, lúc cần thiết thì phải tuân theo sự điều động của triều đình, ra chiến trường giết giặc.

- Như vậy có xem là trừng phạt chuộc tội không?

- Phải rồi, mỗi ngày còn được ăn no.

- Không thể như thế!

- Còn tưởng là mỗi ngày dụng hình với bọn chúng nữa kìa.

Nhiều người trong lòng bất mãn, bàn tán ồn ào, chẳng qua không có ai cầm đầu gào thét.

Giang Long ngưng lại giây lát, rồi mới nói tiếp:

- Bọn mã phỉ này nghiệp chướng nặng nề, tất nhiên đâu có nhẹ nhàng như vậy, bổn quan muốn đào sông mở ruộng ở ngoài thành, ra sức phát triển nông nghiệp, trồng thêm nhiều lương thực, để cho mọi người đều có thể ăn no bụng. Mọi người nói thử xem, bắt bọn chúng ngày ngày đi đào kênh kéo đất có được không?

Đây chính là khổ sai, bọn họ lại bàn luận nhỏ tiếng hơn một chút.

- Mỗi ngày đào bao nhiêu đất, đến lúc đó sẽ có quy định, ai không hoàn thành được công việc thì đừng nghĩ đến việc ăn cơm.

- Khi nào làm xong thì khi đó mới được ăn cơm nghỉ ngơi.

- Đợi ruộng được mở rồi, sẽ đào sông, đến lúc đó những ruộng nương này có thể tặng không cho mọi người trồng trọt, năm kia không thu thuế má.

- Ngoài việc phải làm khổ sai ra, bọn họ còn thường xuyên lo sợ bị quân đội dị tộc đột kích, bởi vì trong lúc làm việc phải bị trói lại, đến lúc đó vạn nhất gặp phải đột kích, bọn họ cơ bản là không có cơ hội chạy trốn…

Theo từng lời Giang Long nói ra, người dân mới thấy hài lòng.

Chẳng những làm khổ sai, mà bọn mã phỉ này còn giúp họ mở ruộng, đến lúc đó ruộng nương sẽ được tặng không.

Vận số không may nói không chừng còn bị dị tộc bắt đi chặt đầu.

Còn bọn mã phỉ lúc này thần sắc cũng ôn hòa lại, chỉ cần không phải ngay lập tức bị chặt đầu, có thể sống tiếp, thì còn ai muốn liều mạng với biên quân nữa?

Bọn chúng toàn bộ bị trói lại, bây giờ mà chống cự, thì gần như không có cơ hội chạy thoát.

Hơn nữa chẳng qua là làm khổ sai thôi, có thể ăn no là được rồi.

Còn về việc có gặp phải quân đội dị tộc đến đột kích hay không, về việc vận số, đến lúc đó rồi nói.

Nói mấy lời trấn an người dân xong, Giang Long để cho đội ngũ tiếp tục tiến về phía trước, người dân ồ ạt nhường đường, không bao lâu đã đến nhà lao.

Cai ngục mới nhậm chức Hùng Khánh sớm đã nhận được tin tức, dẫn hai thủ hạ đứng ở ngoài nhà lao nghênh đón.

Giang Long đến, gật đầu với Hùng Khánh, sau đó cho binh sĩ biên quân giúp nhốt từng tên mã phỉ vào nhà lao.

Diện tích nhà lao rất lớn, nhốt hai ngàn người cũng không thành vấn đề.

Binh sĩ biên quân không có thiện cảm với mã phỉ, nhốt vào cũi chật ních, năm trăm hai mươi người nhốt vào mà chiếm không đến một phần sáu.

Đối với chuyện này, Giang Long không nói gì thêm.

Tóm lại là mã phỉ nhốt không được, thì tù nhân cũng nhốt không xong rồi.

Hơn nữa đối với những tên mã phỉ nghiệp chướng nặng nề này cũng thật không cần phải khách khí.

Toàn bộ chen chúc với nhau, đến tối có được chỗ nằm xuống nghỉ ngơi là được rồi.

Những kẻ này trong tay đều có mạng người, có thể giữ được cái đầu, không chặt đi, là đã đối đãi tốt lắm rồi.

Hôm nay lên đường, không có cho mã phỉ ăn cơm, để cho chúng bị đói, tránh chuyện có người sinh sự.

Bây giờ trời đã tối, Giang Long cho người lấy nồi to nấu ít cháo loãng, cho bọn mã phỉ lót dạ.

Hiện tại vẫn chưa khảo sát địa hình kỹ lưỡng, chưa thể khởi công, không cần cho bọn mã phỉ ăn no, đợi quyết định được đào kênh ở đâu rồi hãy cho thêm màn thầu.

Ăn không no thì sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc.

Biểu hiện tốt, còn được thưởng chút ít nữa.

Tóm lại, trước tiên cần ổn định lòng của bọn mã tặc mới được.

Không thể lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tìm cơ hội chạy trốn.

Nhốt bao nhiêu đây mã phỉ, cai ngục tất nhiên muốn tăng thêm nhân thủ.

Giang Long quyết định chiêu mộ hai mươi người.

Đến lúc đó lại phái thêm sai nha trong nha môn và quân lính tuần tra hiệp trợ, chắc là đã đủ rồi.

Trước khi binh sĩ biên quân rời đi, Giang Long nhờ họ giúp từ trong đám mã phỉ bắt riêng ra những tên tiểu thủ lĩnh.

Tuy là đã đến hoàng hôn, nhưng biên quân vẫn từ biệt, phải đang đêm trở về cho kịp.

Giang Long tất nhiên là khách khí nói hết một hồi với người dẫn đội Thiên phu trưởng những lời cảm ơn.

Nghe nói có chiêu người, tất nhiên là có rất nhiều người đến ghi danh.

Giang Long ra điều kiện, nhất định lòng dạ phải tàn nhẫn, thân thể cường tráng uy vũ, nếu không khẳng định là quản không nổi bọn mã phỉ này.

Rất nhiều người tự khoe võ dũng, xếp thành hàng dài.

Giang Long đích thân vào cuộc, phụ trách chiêu mộ, tập trung toàn bộ ở trước cửa ngục.

- Muốn trúng tuyển, trước hết phải có gan giết người!

Giang Long cất tiếng lạnh lùng.

Các trai tráng đứng trong hàng không một ai rút lui, nghĩ rằng giết một người thôi mà, có gì quá ghê gớm đâu chứ.

Giang Long lúc này khoát khoát tay, Đồ Đô đích thân kéo một tên tiểu thủ lĩnh mã phỉ ra, cho nó quỳ phía trước.

Tiểu thủ lĩnh mã phỉ lúc này kinh sợ, biết là mạng nhỏ e rằng khó giữ.

Không khỏi hối hận tại sao trước đây không phản kháng.

Lúc trước các đại thủ lĩnh toàn bộ chết trận, vì đại thủ lĩnh biết rõ, đầu của chúng khá đáng giá tuyệt đối không thoát khỏi cái chết.

Còn về những tên quan lại và võ tướng từng cấu kết với chúng, tuyệt đối không muốn phí công sức cứu chúng ra.

Ngược lại trước tiên còn tìm cách, giết chết bọn chúng.

Còn Giang Long sở dĩ muốn trừ khử bọn tiểu thủ lĩnh này, là muốn phỉ tặc mất tướng.

Không còn kẻ cầm đầu, xác suất bọn phỉ tặc này gây chuyện sẽ ít đi rất nhiều.

Điểm này Giang Long sớm đã có tính toán.

Chàng trai xếp ở vị trí thứ nhất thân hình vạm vỡ, đốt ngón tay to, từ mặt đất đón lấy thanh đao Đồ Đô ném tới từ từ đi về phía tên tiểu thủ lĩnh.

Tên tiểu thủ lĩnh run lẩy bẩy, quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu xin tha mạng.

Trên trán rỉ ra vệt máu, nước mắt nước mũi ràn rụa, trộn lẫn vào nhau.

Rất nhiều người nhìn thấy bộ dạng lúc này của tên tiểu thủ lĩnh, không khỏi ghê tởm, bởi vì những thứ hỗn tạp ấy đều chảy vào trong miệng tên tiểu thủ lĩnh.

Nhưng chàng trai vạm vỡ tay cầm đao, lúc này trong lòng căng thẳng, bàn tay to cầm thanh dao, chịu không nổi khẽ run run.

Lại đến gần thêm vài bước nữa, thậm chí trên trán tuôn ra một lớp mồ hôi.

Giết người, thật sự đơn giản như vậy sao?

Rất hiển nhiên, không phải!

Người có tâm lương thiện, căn bản là không xuống tay được.

Không phải một người tùy ý nào đó, đều dám giết người đâu.

Tim chàng trai đập nhanh hơn, miệng nói thầm, chặt xuống một đao, là có việc làm, sau này có tiền nuôi gia đình rồi.

Nhưng tiếng kêu rên xin tha mạng xen lẫn nỗi sợ hãi trước cái chết của tên tiểu thủ lĩnh, không ngừng truyền vào bên tai.

Khiến lòng y dao động.

Đây là một mạng người đó, một đao chặt xuống, thì thân thể khác nơi.

Không tự chủ được, y tưởng tượng đến cảnh tượng lúc thanh đại đao vung xuống, máu tươi bắn tung tóe.

Đến gần ngay trước mặt tên tiểu thủ lĩnh, y giơ cao thanh đao.

Mũi đao phản chiếu tia nắng nghiêng nghiêng, tỏa ra ánh dương màu đỏ nhạt.

- Cầu xin ngươi, đừng giết ta, ta xin dập đầu…

Mọi người vốn tưởng rằng thanh đao chặt xuống, sẽ là cảnh tượng đầu của tên tiểu thủ lĩnh rơi xuống đất, nhưng cạch một tiếng, đã thấy y buông tay ném thanh đao, xoay người không dám quay đầu chạy mất.

- Ta không xuống tay được!

Giang Long biết, chàng trai này cho dù có giết tiểu thủ lĩnh đi, cũng sẽ để lại nỗi ám ảnh rất sâu trong lòng.

- Ta có thể!

Chàng trai thấp bé nhanh nhẹn đứng ở vị trí thứ hai, bỗng nhiên xông lên trước bắt lấy thanh đao.

Ánh đao chợt lóe lên, cột máu phun ra từ cổ của tên tiểu thủ lĩnh, bắn tung tóe lên mặt của chàng trai thấp bé.

Tên tiểu thủ lĩnh căn bản là không kịp phản ứng, tưởng là chàng trai thứ nhất bỏ chạy rồi, đã tránh được một kiếp nạn, nhưng không ngờ người thứ hai xông lên lại động thủ, cơ bản là không cho y cơ hội xin tha.

Tương tự, đa phần người xem chung quanh có chút ngây người ra, chàng trai thứ hai ra tay quá nhanh.

Ngoại trừ Cương Đế Ba Khắc lúc nào cũng bảo vệ Giang Long, Đồ Đô, Tần Vũ, và mấy hộ vệ Cảnh phủ ra những người còn lại đều giật mình một cái, đã nhìn thấy cảnh tượng đầu của tiểu thủ lĩnh rơi xuống đất.

Chàng trai thấp bé lúc bấy giờ đưa tay lau mặt, khóe miệng nhếch một nụ cười thỏa mãn, tự nói thầm:

- Thì ra vung đao giết người chính là cái cảm giác này à.

Trong đầu, hiện lên hình ảnh năm đó đại ca ruột thịt bị mã phỉ giết chết.

- Đại ca, đệ đã thay huynh báo thù rồi!

Giết người có khó không?

Có thù hận, cũng giống như mổ một con gà!

Người với người không giống nhau, kết quả làm việc đương nhiên cũng không giống.

Nhìn thấy cảnh máu phun này, một số người thần sắc phấn khích kích động.

Còn phần đông khác, thì lặng lẽ lui ra, bỏ đi.

Mỗi khi gặp chiến dịch, quan phủ địa phương đều sẽ điều động dân đinh tham gia giữ thành, rành rành quân số chiếm ưu thế, nhưng rất nhiều lần đến cuối cùng lại đánh thua.

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »