Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Lượt đọc: 3591 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 213

❊ ❊ ❊

Cô biết mình không có tương lai, cho nên cũng không biết trả lại như thế nào.

"Tại sao lại không có cách nào trả? Quan hệ tốt cũng đừng so đo nhiều như vậy!" Vương Bình phóng khoáng nói: "Ngày mai dẫn bạn em đi quanh quanh một chút, mặc dù trong thôn không có gì nhưng tới cũng tới rồi, đừng có ủ rũ nữa."

Sở Thiên Lê vỗ mặt, cô phấn khởi, thử thăm dò nói: "Được rồi, vậy ngày mai bọn em có thể hầm con gà này không?"

"Không thể, nếu như em còn đánh chủ ý lên nó nữa chị sẽ mở lồng ra, để nó lý luận với em."

Ngày hôm sau, vừa sáng sớm Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh đã được Vương Bình cho ăn, sau đó quyết định lên núi đi dạo cùng cô ấy.

Vương Bình dẫn hai người đi vào con đường nhỏ trong núi đề nghị: "Chị đi tìm trưởng thôn mượn cái xe, dẫn hai em lên núi hái đồ, đây cũng coi như là tới không phí công, người trong thành phố không thường vào núi đúng không?"

Đàm Mộ Tinh ôn hòa nói: "Cảm ơn chị..."

Sở Thiên Lê: "Cậu là người trong thành phố, lúc trước trong nhà có núi!"

Đàm Mộ Tinh sợ Vương Bình không vui, cậu lúng túng khoát tay: "Không có không có!"

Vương Bình ổn định nói: "Cái này có là gì? Lúc trước nhà chị cũng có núi, bây giờ núi Ngân Long cũng được quy về thôn rồi."

Sở Thiên Lê tiếp tục khoe khoang: "Bình Bình, bây giờ em còn cực kỳ có tiền, hoàn toàn có thể bao nuôi chị, chị cũng không đếm rõ được tài khoản của em có mấy số không đâu!"

Vương Bình nghe đứa trẻ nghịch ngợm được nước, cô ấy nhướng mày kinh ngạc nói: "Bây giờ tài khoản của người trong thành phố đều có thể để tiền vàng bạc à?"

"Tiền vàng cái gì! Tất nhiên là tiền của dương gian rồi!"

Vương Bình cười nhạt: "Chị biết là em muốn lừa chị, thật sự cho rằng chị ít kiến thức không lên mạng à, đó chính là đồng đô la Zimbabwe, chị cũng là học xong cấp ba mới vào xưởng đấy."

Đàm Mộ Tinh: "..." Đây là bị lừa gạt bao nhiêu lần rồi mới có tâm trạng như thế này?

Đàm Mộ Tinh vốn dĩ còn lo lắng Vương Bình không vui, bây giờ nghĩ lại những người mà đứa trẻ nghịch ngợm này tiếp xúc, căn bản cũng không phải người bình thường, bắt chẹt Sở Thiên Lê giống như vân vê con gà con vậy.

Ba người đi xuyên qua đường mòn, đi tới căn nhà nhỏ trong thôn, chỉ thấy có một chiếc xe nhỏ đang dừng ở cửa, thế nhưng lại không thấy bóng dáng của chủ xe đâu.

"Chủ nhiệm! Chủ nhiệm!" Vương Bình đứng ở dưới nhà gọi, cô ấy phát hiện không có tiếng đáp lại thì bất ngờ: "Người đâu rồi?"

Sở Thiên Lê: "Có phải là lại đang uống trà bắt cá không?"

Đàm Mộ Tinh tò mò nói: "Đây là chỗ làm việc trong thôn à?"

"Cũng không khác là bao, dù sao có chuyện gì thì tới đây là được."

Nhóm người Sở Thiên Lê không gọi được trưởng thôn ra ngoài, không thể không đi vào trong nhà tìm người mượn xe.

Bọn họ bước vào trong tòa nhà thì chợt nghe thấy tiếng cãi nhau, bóng người lắc lư ở cửa phòng làm việc, trông có chút hỗn loạn.

"Lão Lý, ông trực tiếp nói chuyện này có được không? Đừng có ở đây lề mề chậm chạp với tôi, những người khác không nói nhiều như ông đâu!"

"Không được, tuyệt đối không được, đây là chuyện phong thủy xấu, tôi nói sự thật với cậu vậy, lúc trước thôn của chúng ta là thôn Ẩn Long, ngọn núi kia tên núi Ngân Long, lúc đó đã náo lên một khoảng thời gian, cho nên đã cố ý đổi tên để yên ổn lại..."

"Đù, tôi đã lớn thế này rồi còn tin những lời này à? Mê tín phong kiến không thể dùng, uổng cho ông còn muốn xưng là thôn văn minh tân tiến, ông cảm thấy làm những thứ này là tân tiến à?"

Đại hán trung niên cao lớn thô kệch khí thế hung hãn, anh ta nắm lấy cánh tay của trưởng thôn, cường thế nói: "Không cần phải phí lời với tôi, mau ký tên đi, không thiếu được tiền hoa hồng của các ông đâu!"

"Dũng Tiến, thật sự không được, các cậu đã tìm thầy phong thủy xem qua chưa..." Trưởng thôn lão Lý là một ông già gầy gò, căn bản không lay chuyển được đại hán, ông ấy nhìn đám người Vương Bình thì hai mắt lập tức sáng lên: "Bình Bình!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »