Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Lượt đọc: 3591 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 212

❊ ❊ ❊

Đàm Mộ Tinh hốt hoảng khoát tay: "Tớ không có ý dạy dỗ cậu!"

Sở Thiên Lê hiếm khi cay nghiệt: "Hừ, đại thiếu gia có nhà nói gì cũng đúng."

Đàm Mộ Tinh nhất thời nhức đầu, cậu đang suy nghĩ xem nên dỗ bạn cùng bàn thế nào, đột nhiên nghe thấy tiếng ré dài từ trong chuồng gà!

Giây tiếp theo, gà mẹ ở trong ổ đột nhiên chui từ trong chuồng ra, nó to khỏe vỗ cánh, đột ngột bổ nhào tới chỗ Sở Thiên Lê gây sự, phát ra tiếng kêu cục cục.

Sở Thiên Lê vừa mới đổi tay nghịch chuồng gà thì chợt bị gà mái to tấn công, vội vàng chạy thục mạng ra sau người Đàm Mộ Tinh, liên tục nghẹn ngào nói: "Cứu tớ, cứu tớ, cứu tớ!"

Đàm Mộ Tinh đối mặt với tình huống bất ngờ, cậu bảo vệ Sở Thiên Lê trong vô thức, còn thật sự trấn áp được con gà đang điên cuồng nhào tới.

Con gà mái lớn chần chờ một lát, định đi vòng qua Đàm Mộ Tinh tấn công Sở Thiên Lê ở đằng sau, nhưng lại bị hộ vệ gấu trắng lớn ngăn cản đường đi.

Sở Thiên Lê lấy bạn cùng bàn làm lá chắn, cô lập tức to gan lên, khiêu khích với con gà mái: "Mày tới đây đi?"

Gà mái lớn nóng lòng bước trái bước phải, thi thoảng nó còn kêu lên, dường như đang mắng đứa trẻ nghịch ngợm đủ xảo trá, quả thật là không giảng võ đức.

Hai người một gà rơi vào thế đối lập, bắt đầu đi quanh co tại chỗ.

Đàm Mộ Tinh chưa từng thấy tư thế như thế này, cậu căng da đầu nói: "Chúng ta phải đuổi nó vào lồng à?"

Đúng vào lúc này, Vương Bình ở cách vách nghe thấy tiếng động, cô ấy cầm gậy đi ra ngoài nhà tức giận nói: "Sở Thiên Lê, có phải là em lại trêu gà không? Chị chưa từng thấy đứa trẻ nào nghịch như em đâu, đánh không lại nó còn suốt ngày trêu nó..."

Vương Bình cầm gậy đuổi gà mái về chuồng, sau đó mắng cho Sở Thiên Lê một trận, nói cô sớm muộn gì cũng bị gà mổ mắt mới nhớ đời.

Sở Thiên Lê bất mãn lẩm bẩm: "Không thể hầm nó à?"

"Không phải buổi tối vừa mới ăn canh gà à, chị thấy là hầm em mới đúng!"

Đàm Mộ Tinh nhìn thấy một màn này lại đột nhiên rất muốn chụp ảnh lưu niệm, luôn cảm thấy Hạ Thời Sâm tính chuyển vào trong thôn đổi nghề nuôi gà.

Sau khi tình cảnh hỗn loạn trôi qua, cuối cùng cậu cũng cảm nhận được tính chân thực ở trong thôn, nơi đây là nơi mà cô trưởng thành, xung quanh đều là người lớn lên cùng cô, cũng khiến cậu sinh ra một loại cảm giác nhẹ nhõm và vui vẻ.

Đàm Mộ Tinh trở về phòng rửa mặt trước, trong sân chỉ còn lại Vương Bình và Sở Thiên Lê.

Vương Bình nháy mắt với Sở Thiên Lê, cô ấy hất cằm về phía căn phòng hỏi: "Đó rốt cuộc là ai? Chị thật sự không hiểu nổi đám trẻ các em."

"Bạn cùng bàn." Sở Thiên Lê bổ sung: "Còn là bạn thân nhất ở trường học trong thành phố."

Sắc mặt Vương Bình cổ quái: "Là em coi người ta thành bạn ấy chứ? Bạn bè nào lại về quê với em?"

"Cho nên em mới nói là bạn thân nhất." Sở Thiên Lê nhìn ra được sắc mặt của đối phương, cô nghiêm túc giải thích: "Không phải loại tình cảm mà chị Bình Bình nghĩ đâu."

Vương Bình không nhịn được cười nhạo: "Em cũng đâu biết là chị nghĩ gì, làm sao có thể nói là không phải?"

"Bởi vì loại tình cảm mà chị nghĩ kia quá đơn giản, cho nên em biết là không phải!"

Vương Bình khó hiểu nói: "Đó là tình cảm gì?"

"Là tình cảm tomoyo." Sở Thiên Lê trầm ngâm mấy giây, trịnh trọng nói: "Là loại tình cảm càng đơn thuần, càng vô tư, càng không cần hồi báo."

"Có được tất có mất, đó cũng là loại tình cảm mà em càng không thể trả được."

Sở Thiên Lê có thể ẩu đả linh tinh với Hạ Thời Sâm, bọn họ đều rất rõ ràng sự thiếu thốn của việc bị thay đổi thân phận cho nên không sao cả.

Cô sẽ thu liễm lại với nhóm người Khâu Tình Không, Vương Bình, ở trước mặt ba mẹ cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều, cân bằng giữa bỏ ra và nhận lại.

Nhưng mà, Đàm Mộ Tinh chưa bao giờ để cô coi là gì, cậu chưa từng nợ cô.

Cậu tự xưng là người bình thường không biết ma pháp, nhưng đối với người không tin ma pháp như cậu mà nói, thật ra cô biết ma pháp cũng vô dụng.

Hai người hoàn toàn bình đẳng, thậm chí cậu cũng đã nhìn rõ thứ gì đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »