Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Lượt đọc: 3591 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 205

❊ ❊ ❊

Đàm Mộ Tinh ngẩn người.

Sau khi Sở Thiên Lê vẫy tay tạm biệt cậu, cô mới từ từ rút tay ra khỏi cửa sổ xe.

Chiếc xe chở cô khởi động rồi biến mất ở phía cuối đường.

Đàm Mộ Tinh nhìn cô rời đi, cười cười rồi quay trở lại sân.

Mưa ở vùng ngoại ô đến rất nhanh.

Bầu trời bị mây đen bao phủ, giống như những đợt sóng đen cuồn cuộn, bỗng trở nên u ám và nặng nề.

Đàm Mộ Tinh thu dọn đồ đạc trong phòng trà bằng kính, quyết định trở lại studio trước cơn mưa, dành thời gian tiếp theo để tập trung chỉnh sửa trang phục.

Hành lang cổ kính nối liền tất cả các phần của sân, lúc đầu trong sân có một cơn mưa phùn, sau đó những hạt mưa ngày càng nặng hạt, kêu lách tách trên mái nhà, rồi kéo theo mưa lớn.

Những bụi tre bị những hạt mưa lớn va đập mạnh, không thể đứng thẳng dưới cơn mưa lớn.

Đàm Mộ Tinh một mình đi qua hành lang, đột nhiên nhìn thấy xuất hiện đạo bào quen thuộc, đột nhiên có cảm giác như đang nhớ về tuổi thơ.

"Chào đạo trưởng." Đàm Mộ Tinh gặp người quen, có chút bất an quay mặt đi, cuối cùng cũng dừng lại chào hỏi.

Tu Càn đạo trưởng mỉm cười nói: "Mộ Tinh, đã lâu không gặp.

Ta có chuyện muốn nói với cháu."

Tia sét xé toạc bầu trời, ngay lập tức khiến Đàm Mộ Tinh phải nheo mắt lại nhìn ông ấy.

Cậu nhìn khoé miệng đạo trưởng già khẽ động, sau đó trên mặt hiện rõ vẻ hoảng sợ, theo sau là tiếng sấm rền vang lên.

Tai cậu dần tê dại vì sự bất ngờ này, không biết là do sấm sét gây ra hay là do đạo trưởng nói gì.

"Ông nói gì cơ?"

"Bạn của cháu đoản mệnh.

Con người có vận mệnh trời sinh của mình." Tu Càn đạo trưởng tiếc nuối nói: "Cô ấy có tài năng hiếm có như vậy, người ta nói rằng người thông minh nhất sẽ dễ đoản mệnh, ngay cả những người nghèo khổ cũng như vậy, không thể làm gì để cứu được cô ấy."

Lúc này Đàm Mộ Tinh vô cùng bối rối, hiếm khi nổi nóng, vô thức phản bác: "Không thể nào..."

"Trình độ của cô ấy không thấp hơn bần đạo, e rằng cô ấy đã biết chuyện này từ lâu rồi." Tu Càn đạo trưởng lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, "Cô ấy biết nên cũng hiểu là không tránh được."

Một khi mọi người biết trước tin tức này, những gợi ý cũng đồng thời xuất hiện.

Bởi vì thiên phú của Sở Thiên Lê vượt xa những người khác, cô cũng biết rõ kết quả nhất, thậm chí không thể lừa dối chính mình.

Không ai có thể sánh được với cô, nhưng cô lại không thể làm gì trước ý trời.

Nói đến đây, Đàm Mộ Tinh chỉ thấy choáng váng, nhiều chi tiết khiến cậu từng nghi ngờ giờ đã bị mưa lớn cuốn trôi như cát đáy sông.

[Có bằng tốt nghiệp có tác dụng gì sao?]

[Dù tớ có nhặt thêm một ngàn vạn quẻ sinh tử nữa cũng không sao, nếu không tớ làm sao có thể nói cho cậu biết rằng tớ là người giỏi nhất thế giới cơ chứ!]

[Có thiên phú như vậy có thể cũng không phải điều tốt.

]

Chẳng trách cô nói ngày sinh nhật cũng không có gì vui, khi cô nói ra những lời này, tâm trạng của cô sẽ thế nào nhỉ?

Cô là nhà chiêm tinh số một thế giới và là kẻ nói dối số một thế giới.

Tu Càn đạo trưởng đối mặt với Đàm Mộ Tinh đang mất tinh thần, chậm rãi nói: "Nếu cô ấy được sống trong môi trường thích hợp từ khi sinh ra, đồng thời dùng những thủ đoạn khác để kiềm chế cô ấy, cô ấy có thể có thể phá vỡ số phận này, nhưng cô ấy vẫn không thể trốn thoát được mãi."

"Số trời rất rõ ràng, có nhân quả, có luân hồi, có được thì cũng có mất." Tu Càn đạo trưởng thở dài, lại khuyên nhủ: "Mộ Tinh, cháu không nên tiếp xúc nhiều với cô ấy nữa."

"... Tại sao chứ?"

"Ta không cứu được cô bé ấy, cháu cũng không cứu được cô ấy, ngay cả chính bản thân cô ấy còn biết mình không thể cứu được chính mình." Tu Càn đạo trưởng do dự một chút rồi nói, "Cháu là một đứa trẻ thuần khiết, ta không đành lòng nhìn thấy cháu phải buồn..."

Đàm Mộ Tinh nghe xong mới ngộ ra, nếu cậu tiếp tục ở lại với cô, kết cục sẽ chẳng khác gì nhìn cô biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »