Lưu Quy Thịnh nói: "Tôi thích trò này lắm, lần sau lại tìm các anh chơi tiếp!"
"Từ hôm nay trở đi, từ khoảnh khắc này trở đi, chúng ta chính là những người bạn thân thiết không kề cách lòng rồi!"
Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh nghe xong những lời này, biểu cảm của cả hai khó coi như vừa phải ăn phân vậy.
Họ không lúc nào là không hối hận, tại sao mình lại bày ra cái trò tổn đức này để rồi tự đào hố chôn mình thế không biết!
Dương Tầm Chi nhẹ nhàng tằng hắng một tiếng: "Đi thôi, chắc mọi người đợi sốt ruột rồi!"
Hoàng Dương Anh ngây ngô hỏi: "Anh không đi mài thân cây à?"
Dương Tầm Chi: "..."
Chẳng phải đã nói rồi sao, cái miệng chỉ để dùng trang trí thôi mà?
Tần Vũ: "..."
Đau đầu thật, người bạn tốt này dạo gần đây có chút ngốc nghếch!
Phan Vĩnh Thịnh kinh hãi khép chặt đùi: "..."
Không phải chứ, đừng mà!
Lưu Quy Thịnh cẩn thận quan sát sắc mặt của anh trai, rồi lại ném cho Hoàng Dương Anh một ánh mắt sùng bái, đúng là cô nàng này gan thật, dám nói thế luôn!
Bảo cậu đi trêu ông ngoại thì cậu còn không sợ, chứ trêu anh trai mình thì thật sự không dám!
Anh trai cậu thâm trầm lắm, cậu đắc tội không nổi!
Vương Chí Thành hậm hực nói: "Đúng thế, Tầm Chi vẫn chưa thử mà, Tiểu Thím Tử, cậu không tiếp tục sao?"
Diệp Vĩ Sinh cũng dùng lời lẽ kích bác Lưu Quy Thịnh: "Phải đấy, đều là bạn bè cả, Lưu Quy Thịnh sao cậu có thể bên trọng bên khinh như thế được!"
"Chẳng lẽ là cậu nhát gan à!"
Phép khích tướng này vô tác dụng với Lưu Quy Thịnh, cậu ta thản nhiên đáp: "Tôi nhát gan đấy, có giỏi thì anh tự mình đi mà làm!~"
Nhìn bộ dạng "nước đổ đầu vịt" này của Lưu Quy Thịnh, Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh thấy nghẹn ứ trong lòng.
Dương Tầm Chi nhướng mày nhìn Vương Chí Thành: "Còn chưa ma sát đủ à, đ*ng q**n sắp nát đến nơi rồi đấy!"
Lời đe dọa rành rành này khiến Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh tức khắc xìu xuống.
Vương Chí Thành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, phủi phủi bụi trên mông: "Đi thôi, đi nhặt củi nào! Chiều còn phải bắt cá nữa!"
"Cũng đúng."
Diệp Vĩ Sinh là người biết co biết duỗi, cùng Vương Chí Thành tung hứng để bỏ qua chuyện gượng gạo này.
Hai người ngoài mặt thì bình thản, nhưng trong lòng thì không ngừng lẩm bẩm.
Diệp Vĩ Sinh: Thật là kỳ quái, sao ai cũng biết võ thế này!
Vương Chí Thành: Lưu Quy Thịnh từ bao giờ mà lợi hại thế nhỉ, lần trước còn đánh không lại Tần Vũ cơ mà! Hay là lần trước cậu ta giả vờ nhận thua?
Diệp Vĩ Sinh: Phải làm sao đây? Hai anh em nhà này, chẳng đánh thắng được đứa nào!
Vương Chí Thành: Nếu mình và Vĩ Sinh cùng đối phó với Tiểu Thím Tử, không biết có đánh thắng nổi không? Sầu quá đi mất!
Hoàng Dương Anh không biết nỗi sầu trong lòng họ, vui vẻ nói: "Vương Chí Thành, không ngờ anh cũng có chút võ nghệ phòng thân đấy nhé!"
Lưu Quy Thịnh cũng hơi bất ngờ hỏi: "Hai anh có học qua trường lớp chuyên nghiệp nào không?"
Vương Chí Thành khiêm tốn đáp: "Không có, con trai không phải đều lớn lên từ những trận đánh nhau sao?"
"Lâu dần thì cũng tích lũy được một chút kinh nghiệm."
"Tuy nhiên, tôi thì từ nhỏ đến lớn đều chạy bộ và rèn luyện thân thể mỗi ngày. Nếu không nhờ vậy, việc đồng áng chắc tôi chịu không thấu mất."
Diệp Vĩ Sinh nói: "Hai anh em nhà cậu chắc chắn là học hành bài bản rồi, ra chiêu nào là đúng bộ pháp chiêu đó!"
Lưu Quy Thịnh liếc nhìn Dương Tầm Chi, rồi cười nói: "Có học qua, đó là vì hồi nhỏ đánh nhau toàn bị mấy anh lớn tuổi hơn bắt nạt.
Sau đó, chúng tôi dùng tiền mừng tuổi để đăng ký một lớp học võ."
Vương Chí Thành gật đầu: "Thảo nào chúng tôi đánh không lại hai người."
Dương Tầm Chi tò mò hỏi: "Hai anh là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau à?"
"Chúng tôi là hàng xóm, mẹ của chúng tôi lại là bạn thân, lại cùng tuổi nên từ nhỏ đã lớn lên bên nhau rồi!" Diệp Vĩ Sinh mỉm cười nói.
Vương Chí Thành bổ sung: "Lúc chúng tôi còn trong bụng mẹ, hai ông bố còn nói đùa rằng nếu sinh ra một nam một nữ thì sẽ định ước hôn thê từ bé (vợ chồng hờ)."
"Nếu đều là con trai thì làm anh em, con gái thì làm chị em."
Diệp Vĩ Sinh cười tiếp lời: "Kết quả, cả hai chúng tôi đều là con trai, hai gia đình thất vọng mất mấy ngày liền."
Hoàng Dương Anh nhanh miệng nói: "Ồ, hóa ra hai anh suýt chút nữa đã trở thành vợ chồng rồi!"
Vương Chí Thành & Diệp Vĩ Sinh: "..."
Nghe sao mà cứ thấy sai sai thế nhỉ!
Tần Vũ tò mò hỏi: "Hai anh là con cả trong nhà à?"
Vương Chí Thành: "Đúng vậy, chúng tôi đều là anh cả!"
Lưu Quy Thịnh hỏi: "Dưới hai anh còn mấy em trai em gái nữa?
Tuổi tác các em có sàn sàn nhau không? Hợp đồng hôn ước kia có thực hiện được không?"
Sắc mặt Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh bỗng không được tốt lắm.
Phan Vĩnh Thịnh cũng xen vào: "Sao thế? Sau này hai nhà trở mặt nên hôn ước thành lời nói suông à?"
Vương Chí Thành bất lực lắc đầu: "Tôi có một em trai và một em gái. Em trai mười tuổi, em gái bảy tuổi."
Lưu Quy Thịnh gật đầu: "Thế thì tốt quá rồi, đều có em trai em gái, có thể định hôn ước mà."
Diệp Vĩ Sinh lắc đầu: "Hôn ước không thành được!"
Hoàng Dương Anh mang một cái đầu đầy dấu hỏi lớn: "Tại sao?"
Diệp Vĩ Sinh biểu cảm đầy bất lực nói: "Tôi cũng có một em trai mười tuổi và một em gái bảy tuổi."
Mọi người: "..."
Lưu Quy Thịnh ngập ngừng nói: "Cho nên... mỗi lần nhà các anh sinh con đều cùng năm và cùng giới tính luôn sao?"
Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh buồn bực gật đầu: "Đúng vậy, chính là như thế đấy!"
Tần Vũ bật cười: "Thế thì bố mẹ hai anh chắc là phiền lòng lắm nhỉ?"
Vương Chí Thành: "Ba lần mang thai tháng đều gần nhau, thời gian sinh cũng gần nhau, kết quả mấy đứa nhỏ sinh ra sau đó cũng toàn cùng giới tính với nhau luôn!"
Mọi người không khách sáo mà cười rộ lên: "Ha ha ha, ha ha ha ha..."
Diệp Vĩ Sinh thở dài một tiếng nói: "Vốn dĩ mẹ tôi định sinh năm đứa, nhưng vì ba lần bất ngờ này mà bà đã từ bỏ ý định sinh thêm."
"Dùng lời của ông nội tôi mà nói, nếu mang cái vận may này đi mua xổ số thì nhà tôi chắc chắn ván nào cũng trúng!"
Lưu Quy Thịnh cười hỏi: "Thế còn nhà anh? Tại sao không tiếp tục sinh nữa? Mẹ anh định sinh mấy đứa?"
Vương Chí Thành: "Mẹ tôi định sinh sáu đứa cho nó Lục Lục Đại Thuận."
Tần Vũ kinh ngạc: "Sinh nhiều thế cơ à!"
Bái phục, thật sự bái phục, sinh con không đau sao?
Vương Chí Thành giải thích cặn kẽ: "Nhà tôi mấy đời độc đinh, đến đời bố tôi thì muốn sinh nhiều con một chút.
Dù sao trong nhà cũng có người trông trẻ, điều kiện gia đình cũng ổn, không lo không nuôi nổi."
"Nhà tôi khác với nhà Vĩ Sinh, bố mẹ tôi vẫn muốn sinh tiếp.
Thế nhưng không hiểu sao, sau khi sinh em gái tôi xong, mẹ tôi mãi mà không thụ thai lại được."
Lưu Quy Thịnh nghi hoặc hỏi: "Có đi bệnh viện kiểm tra chưa?"
Vương Chí Thành: "Đi rồi, kết quả kiểm tra cho thấy cơ thể không có vấn đề gì cả."
Vương Chí Thành hạ thấp giọng nói: "Bố tôi cũng đi kiểm tra rồi, cũng không có bệnh gì."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
Lưu Quy Thịnh kinh ngạc hỏi: "Bố anh cũng đi kiểm tra á? Ông ấy... ông ấy không thấy mất mặt sao?"
Vương Chí Thành nhún vai: "Thì ông ấy không đi cũng không được mà, sinh con đâu thể chỉ dựa vào mỗi mình mẹ tôi!"
Mọi người ho khẽ đầy chiến thuật: "Khụ khụ khụ..."
Chủ đề này có vẻ hơi vượt quá thân phận hiện tại của bọn họ rồi.
Vương Chí Thành nhận ra mình nói hơi lố, ngượng ngùng cười một cái.
Anh cũng ho vài tiếng rồi nói tiếp: "Nhưng không hiểu sao vẫn không mang thai được."