Ngày hôm sau, đám trí thức vừa thức dậy nhìn thấy Hoàng Dương Anh là vô thức dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn cô.
Hoàng Dương Anh thở dài một tiếng, bĩu môi không nói gì. Khả năng chịu đựng tâm lý kém quá đi!
Chuyện này được Hoàng Dương Anh kể lại như một câu chuyện cười cho Tần Vũ nghe.
Biểu cảm trên mặt Tần Vũ khó tả vô cùng, cô nhìn Hoàng Dương Anh với vẻ mặt đầy kinh hãi.
Tần Vũ nuốt nước miếng, nhìn Hoàng Dương Anh đang cười đến mức ngũ quan bay loạn xạ, thận trọng hỏi: "Cô... bọn họ có phản ứng như vậy cô không giận sao?"
Hoàng Dương Anh ngừng cười, thắc mắc hỏi: "Giận? Tại sao tôi phải giận?"
"Cô cũng rất chê bai tôi đúng không?"
"Chẳng phải cô bảo tôi là khi nào cãi không lại thì cứ nói kiểu đó sao?"
Tần Vũ: "..."
Quên khuấy mất!
Tần Vũ cười ngượng ngùng: "Cô không giận là tốt rồi."
Lúc đó cô chỉ nói bừa thôi, không ngờ cô nàng này lại tưởng thật.
Các bạn trí thức ơi, đừng trách tôi nhé, tôi thật sự không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Thường nói "có phúc cùng hưởng có họa cùng chia", họa đến rồi đây!
Tần Vũ hưng phấn cười thầm trong lòng, quả nhiên không ai chịu nổi cái giọng ngọt sến của Hoàng Dương Anh!
Hoàng Dương Anh đắc ý nói: "Tôi đương nhiên không giận rồi, làm bọn họ buồn nôn chết đi được là tôi vui! Hừ!
Chẳng phải chê tôi không đủ dịu dàng sao?
Tôi dịu cho các người xem, dàng cho các người xem.
Tôi sến cho các người chết luôn!"
Hoàng Dương Anh chống nạnh, khí thế bừng bừng nói.
Tần Vũ bất đắc dĩ cười, đúng là chẳng ai chịu nổi cái giọng làm bộ làm tịch này của cô.
Người khác nói kiểu đó thì người nghe sẽ thấy tê người, còn cô nói kiểu đó thì người nghe lạnh sống lưng, nổi da gà, lộn mửa trong ngực.
Ai nghe người đó biết!
Khóe môi Hoàng Dương Anh nở một nụ cười tinh quái, ánh mắt lấp lánh nói: "Tiểu Vũ, có muốn tôi tái hiện lại cảnh tượng lúc đó cho cô xem không?"
Tần Vũ kinh hoàng vội vàng từ chối: "Không cần đâu, cô cứ dùng giọng bình thường mà nói là được rồi, bóp nghẹt cổ họng nói chuyện cũng mệt lắm chứ bộ!
Chúng ta thân thiết thế này rồi, không cần khách sáo vậy đâu!"
Hoàng Dương Anh: "Được thôi!"
Hoàng Dương Anh liến thoắng kể lại việc mình đã làm bọn họ buồn nôn như thế nào.
Cười một hồi, cô chợt nhớ ra vẫn chưa nói chuyện liên hoan.
"Đúng rồi Tiểu Vũ, quên chưa nói, tôi và Vương Kim Sơn cãi nhau chính là vì chuyện liên hoan của điểm trí thức đấy!"
"Thời gian liên hoan ấn định vào ngày nghỉ ba ngày sau."
Tần Vũ ngạc nhiên: "Liên hoan? Mọi người không phải đang..." chiến tranh lạnh sao?
Tần Vũ xoay chuyển suy nghĩ, trong đầu lóe lên vài manh mối, liền hỏi: "Là Phương Noãn Tâm đề xuất à? Vì chuyện số tiền đó?"
Hoàng Dương Anh bĩu môi gật đầu: "Ừ, đúng thế đấy, thông minh gớm!
Tôi vốn định xem kịch hay cơ!
Kết quả bị bọn họ làm thế này, cơn giận của mọi người đối với bọn họ đều tan biến hết.
Điểm trí thức ngoại trừ phòng của Vương Chí Thành, những người khác đều hưng phấn vây quanh Tạ Cẩm Sách và Phương Noãn Tâm."
Tần Vũ thản nhiên nói: "Không sao, không khí điểm trí thức tốt thì cô sống cũng thoải mái hơn một chút."
Hoàng Dương Anh: "Cũng đúng."
Sau đó cô lại ỉu xìu hỏi: "Cô có đến ăn không?"
Tần Vũ kiêu ngạo đáp: "Đến chứ, sao lại không đến?
Tôi cũng đã đóng bốn đồng tiền mà!
Không đến ăn thì lỗ quá, lại còn làm như tôi chột dạ, cố ý gây mâu thuẫn giữa các trí thức vậy."
Hoàng Dương Anh tán đồng: "Đúng thế, đến ngày đó tôi phải ăn thật nhiều mới được.
Tôi là người bỏ tiền ra mà!
Cô nhớ gọi cả Tiểu Thần đến nữa nhé."
Tần Vũ: "Đương nhiên rồi, Tiểu Thần cũng đóng tiền rồi mà."
Hoàng Dương Anh đột nhiên đau lòng nhíu mày: "Tiếc quá, Tiểu Thần ăn ít, hay là cô bảo nhóc trưa hôm đó đừng ăn cơm ở nhà nữa.
Để bụng rỗng chiều qua đó mà ăn."
Tần Vũ bất đắc dĩ cười một tiếng: "Đừng, cơm vẫn phải ăn chứ, để mình bị đói lả đi thì thiệt thòi quá!"
Hoàng Dương Anh nghĩ lại: "Cũng phải. Ồ, cô nhớ nói với bọn Lưu Quy Thịnh một tiếng nhé!
Tránh việc bọn họ không biết.
Vương Kim Sơn mà không thấy bọn Lưu Quy Thịnh đến, chắc chắn lại trách tôi thông báo không chu đáo cho mà xem."
Hoàng Dương Anh bực bội bĩu môi.
Tần Vũ nhìn Hoàng Dương Anh hỏi: "Cô thật sự định sau này không đoái hoài gì đến Vương Kim Sơn nữa à?"
Hoàng Dương Anh phiền não đáp: "Thì cứ cư xử như những xã viên bình thường thôi, giờ tôi hoàn toàn không nói chuyện hợp với anh ta được nữa.
Những người có tam quan không giống nhau thì không cách nào làm bạn tốt được. Huống hồ anh ta còn chẳng phân biệt được đúng sai."
Tần Vũ gật đầu, vậy thì tốt, Vương Kim Sơn người này... thật sự không hợp để làm bạn tâm giao.
Hoàng Dương Anh: "Bọn họ còn nói là sẽ đi bắt cá, nhặt ốc giống như lần trước đấy."
Ánh mắt Tần Vũ hơi tối lại, muốn bắt cá thì phải xem bản lĩnh của các người rồi.
Con sông nhỏ đó chẳng có mấy cá đâu, lần trước nếu không nhờ có nước Linh Tuyền của cô thì đừng nói là cá, ngay cả cóc ghẻ cũng chưa chắc đã gặp được.
Tần Vũ hỏi: "Ồ, thực đơn các thứ đã chốt xong hết chưa?"
Hoàng Dương Anh: "Xong rồi, cũng vì chuyện này mà Phương Noãn Tâm chĩa mũi dùi vào tôi.
Cô ta chủ động nói cô ta phụ trách mua nguyên liệu."
Tần Vũ gật đầu: "Tốt thôi, chúng ta cứ đợi ăn là được."
Dù sao lúc này mà bảo cô cầm muỗng nấu nướng thì cô cũng không làm đâu.
Mắt Hoàng Dương Anh sáng lên: "Đúng, chúng ta cứ đợi ăn thôi, lười được thì cứ lười."
Hoàng Dương Anh cảm thán: "Tiểu Vũ à, trước đây chúng ta ngốc quá, làm việc nhiều thế rồi mà đến khi có chuyện xảy ra...
Ôi! Giờ chúng ta cứ nghỉ ngơi cho tốt đi!"
Tần Vũ và Hoàng Dương Anh nhìn nhau: "Vậy thì cứ thong thả mà tận hưởng đi!"
Hai người nhìn nhau cười, mọi chuyện đều không cần nói ra.
............
Sau khi hạ quyết tâm, Đặng Thanh Thanh mượn thời gian tan làm buổi trưa và buổi tối, cứ đi qua đi lại giữa nhà Bà An và điểm trí thức, lôi kéo Phương Noãn Tâm hoặc Sầm Trinh Nhi đi dạo không ngừng.
Tạ Cẩm Sách vì chuyện này mà nhìn Đặng Thanh Thanh với ánh mắt đầy khó chịu.
Phương Noãn Tâm cũng khéo léo từ chối vài lần, nhưng Đặng Thanh Thanh cứ như không nghe thấy gì, vẫn chứng nào tật nấy.
Cô ta luôn nhanh chân hơn Tạ Cẩm Sách một bước để hẹn Phương Noãn Tâm ra ngoài.
Một khi chạm mặt cả Tạ Cẩm Sách, Đặng Thanh Thanh liền kéo Sầm Trinh Nhi đi cùng, bám theo sau Phương Noãn Tâm và Tạ Cẩm Sách.
Có một lần, cô ta còn kéo cả Hà Thái Thái đang đi ngang qua đi cùng, làm Hà Thái Thái mặt mày ngơ ngác.
Tuy nhiên, Hà Thái Thái cũng là hạng da mặt dày, Đặng Thanh Thanh kéo đi thì cô ta ban đầu vẫn giữ vẻ mặt bình thường không nói năng gì.
Đợi đến lúc về đến điểm trí thức, Hà Thái Thái liền lẻn vào phòng Đặng Thanh Thanh, nhây cho bằng được ít lợi ích mới chịu rời đi.
Đặng Thanh Thanh bất đắc dĩ phải đưa cho cô ta một nắm hạt thông, Hà Thái Thái mới hớn hở ra khỏi cửa.
Điều này làm Đặng Thanh Thanh tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Sau đó khi Hà Thái Thái chuyên môn đứng bên đường đợi Đặng Thanh Thanh, cô ta đều coi như không thấy, Hà Thái Thái có sấn tới cô ta cũng chẳng thèm để ý.
Đòi lợi ích thì Đặng Thanh Thanh bảo: "Tôi có gọi cô đâu."
Hà Thái Thái đuối lý lại không đòi được gì, mỗi lần gặp Đặng Thanh Thanh là lại thầm rủa sả trong lòng.
Sầm Trinh Nhi cũng rất khổ não, cô muốn nghỉ ngơi chứ không muốn ra ngoài đi dạo chút nào.