Vương Chí Thành đắc ý mỉm cười với Hoàng Dương Anh.
Diệp Vĩ Sinh cười lắc đầu, tính ác thú vị của A Thành lại bắt đầu rồi, thật đúng là không chịu thiệt một chút nào.
Hoàng Dương Anh nhìn bộ dạng đắc ý của Vương Chí Thành, lườm anh ta một cái.
Rồi cười nói tiếp với Phan Vĩnh Thịnh: "Để tôi kể cho anh nghe ấn tượng của tôi về Tiểu Vũ nhé!"
"Lúc đầu, cô ấy dẫn theo Tiểu Thần, cả hai chị em đều nhỏ nhắn gầy gò.
Tôi lúc đó cảm thấy Tần Vũ thật đáng thương, chưa thành niên đã phải dẫn theo em trai xuống nông thôn.
Tôi chỉ nghĩ, giúp được gì thì giúp."
"Ai ngờ đâu, Tần Vũ lợi hại hơn tôi tưởng tượng nhiều, tam quan lại cực kỳ chính trực.
Người khác đối xử tốt với cô, cô sẽ báo đáp gấp bội.
Người khác đối xử không tốt, muốn bắt nạt cô, cô cũng không nhẫn nhịn.
Không sợ phiền phức, nhưng cũng không gây chuyện!
Tôi đặc biệt thích điểm này ở cô ấy."
"Trong lòng tôi, cô ấy là một người chính trực, lương thiện, dũng cảm, mạnh mẽ, tỉ mỉ, dám yêu dám hận, xuất sắc...
Tôi cảm thấy những từ ngữ này đều không đủ để lột tả hết được."
Ba người rơi vào trầm tư, hình như Tần Vũ đúng là một người như vậy.
Phan Vĩnh Thịnh nhỏ giọng nói: "Còn một từ nữa, Tần Vũ cô ấy ghét ác như thù."
Hoàng Dương Anh: "Sau đó thì sao, anh muốn biểu đạt điều gì?"
Phan Vĩnh Thịnh cau mày nói: "Cho nên cô ấy đánh người đau lắm đấy, chẳng nể mặt ai bao giờ.
Cô ấy chẳng sợ cái gì cả!
Tôi nói cho các người biết nhé, thật ra tôi hơi sợ Tần Vũ, tôi sợ lỡ đầu óc mình đột nhiên chập mạch chỗ nào, cô ấy lại lao tới cho tôi một cú vật qua vai!"
Từ hồi ở trong rừng về, anh ta cứ ngỡ mình sẽ mơ thấy ma quỷ hay xác sống.
Tệ hơn nữa là mơ thấy Bạch Mai Mai hay Vương Di Tĩnh giả thần giả quỷ nhát mình.
Kết quả đều không phải, anh ta mơ thấy Tần Vũ.
Không biết anh ta đã nói gì với Tần Vũ, mà cô ấy xông tới, chẳng nói chẳng rằng tặng cho anh ta một cú vật qua vai.
Anh ta muốn chạy, nhưng cái chân cứ như bị đóng đinh xuống đất, dùng sức thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
Về sau nhúc nhích được rồi, khi anh ta chạy, Tần Vũ cứ ở phía sau truy đuổi không buông.
Chạy đến sắp đứt hơi rồi mà cô ấy vẫn đuổi, cứ đuổi kịp là lại một cú vật qua vai.
Anh ta muốn cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, không tài nào hét lên được.
Tần Vũ liên tục xách anh ta dậy rồi lại vật xuống, chẳng thèm đợi anh ta đứng vững đã cứ thế tuần hoàn vật qua vai mãi.
Cho đến khi anh ta bị ngã xuống vách đá mới đột ngột tỉnh giấc.
Đêm thứ hai, Tần Vũ lại xuất hiện trong giấc mơ của anh ta, anh ta đang đi thì Tần Vũ đưa chân ra ngáng.
Đêm thứ ba, anh ta buồn tè đi tìm nhà vệ sinh, cứ mỗi khi vừa tìm thấy thì Tần Vũ lại xuất hiện, đá nát cái nhà vệ sinh đó luôn...
Mãi đến đêm thứ năm, Tần Vũ mới cuối cùng không xuất hiện nữa.
Bây giờ anh ta cứ nhìn thấy Tần Vũ là lại có chút bóng ma tâm lý.
Sau khi nghe Phan Vĩnh Thịnh kể chuyện nằm mơ, Hoàng Dương Anh, Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh đều không biết nói gì hơn.
Vương Chí Thành hồi lâu mới lên tiếng: "Hèn chi tôi cứ bảo sao đêm nào anh cũng lăn qua lộn lại mãi."
Hoàng Dương Anh vừa cạn lời vừa bất đắc dĩ nói: "Tần Vũ đã bao giờ ra tay với anh đâu, sao anh lại mơ thấy những giấc mơ hoang đường như vậy chứ?"
Phan Vĩnh Thịnh ấp úng đáp: "Cô ấy đúng là chưa đánh tôi, nhưng cô ấy đã đánh không ít người ngay trước mặt tôi rồi đấy!"
Diệp Vĩ Sinh đỡ trán: "Chả trách anh bị dọa cho sợ đến thế!"
Hoàng Dương Anh không hiểu hỏi: "Anh sợ Tiểu Vũ như vậy, thế sao hôm qua anh còn giúp cô ấy nói đỡ?"
Nhắc đến chuyện này, Vương Chí Thành và Diệp Vĩ Sinh cũng thấy thắc mắc.
Phan Vĩnh Thịnh đỏ mặt nói: "Tôi sợ Tần Vũ thật, nhưng đừng quên, chúng ta đều là trí thức cùng xuống nông thôn.
Giữa chúng ta lại không có mâu thuẫn gì, Tiểu Thần thỉnh thoảng còn tới tìm người anh Phan này chơi, có đồ gì ngon cũng cho tôi.
Tôi đương nhiên phải bảo vệ chị gái của nhóc con rồi!"
Phan Vĩnh Thịnh hếch cằm về phía đại đội ngũ đang trò chuyện rôm rả đằng kia, bĩu môi nói: "Các người xem, người ta là cùng một nhóm trí thức còn biết giúp nhau nói chuyện.
Tôi đương nhiên phải chống lưng cho Tần Vũ, người ta có tình cảm trí thức sâu đậm, bên này chúng ta cũng có vậy."
Diệp Vĩ Sinh nhìn sang, ánh mắt lạnh nhạt nói: "Nói đúng lắm, chúng ta cũng có trí thức cùng xuống nông thôn."
Hoàng Dương Anh nghe xong thì cảm động vô cùng.
Thế nhưng không đợi cô cảm động thêm được bao lâu, Phan Vĩnh Thịnh lại nói tiếp: "Giúp Tần Vũ nói vài câu, cô ấy đều sẽ cho lợi ích đấy."
Cả ba người đều có chung cảm nhận này, lễ tiết của Tần Vũ thật sự khiến người ta không chê vào đâu được.
Phan Vĩnh Thịnh cảm thán: "Ây, giá mà có ngày được đến nhà Tần Vũ ăn cơm thì tốt biết mấy.
Tôi thèm món ngon Tần Vũ làm lắm rồi, tiệm cơm quốc doanh cũng không sánh bằng."
Vương Chí Thành không nhịn được, lườm Phan Vĩnh Thịnh một cái: "Hóa ra, xây dựng tình cảm sâu đậm là để được ăn ngon sao?"
Phan Vĩnh Thịnh mím môi, lắc đầu nói: "Không thể nói như vậy được, tình cảm là thật, mà muốn ăn ngon cũng là thật."
Phan Vĩnh Thịnh không thèm chấp, nhìn Hoàng Dương Anh đầy ngưỡng mộ: "Cô thật tốt, có thể tùy ý đến nhà Tần Vũ chơi, thỉnh thoảng còn được ăn quà vặt cô ấy làm."
Diệp Vĩ Sinh: "Nếu cậu là nữ, cậu cũng có thể đi mà!"
Phan Vĩnh Thịnh phản bác: "Là nữ thôi chưa đủ, còn phải có quan hệ tốt với Tần Vũ nữa.
Điểm trí thức chúng ta có bao nhiêu nữ trí thức, có thấy ai được Tần Vũ mời đến nhà chơi đâu."
Vương Chí Thành mở lời: "Không phải lý lẽ đó, là vấn đề hợp duyên thôi."
Phan Vĩnh Thịnh đính chính lại: "Nói đúng đấy, chủ yếu vẫn là Tần Vũ thích yên tĩnh."
Hoàng Dương Anh học theo dáng vẻ lúc nãy của Phan Vĩnh Thịnh, hếch cằm: "Đúng thế, anh thử nói xem, nếu anh là đồng chí nữ, anh có nhiệt tình mời bọn họ đến nhà chơi không?"
Phan Vĩnh Thịnh nhìn sang phía bên kia, nào là người hay làm mình làm mẩy, người mồm mép độc địa, người kiêu ngạo...
Anh ta rùng mình: "Không muốn."
Hoàng Dương Anh đắc ý nói: "Thấy chưa, anh còn không muốn, nói gì đến Tiểu Vũ."
Phan Vĩnh Thịnh: "Cho nên, Tần Vũ thích yên tĩnh!"
Hoàng Dương Anh vỗ vỗ vai Phan Vĩnh Thịnh, giọng điệu mang chút khoe khoang: "Ây, chịu thôi, ai bảo quan hệ giữa tôi và Tiểu Vũ tốt cơ chứ!"