, có thể coi là món ngon nhất Dương Châu đấy.”
(*Hình ảnh minh họa. Món sau mình không tìm được tên chính xác nên giữ nguyên Hán Việt.)
Nhón lấy miếng điểm tâm vẫn còn hơi nóng, nàng thờ ơ cắn một cái.
“Phòng bếp Tạ gia làm à? Tay nghề không tệ.”
Thấy nàng cho vào miệng, hắn cũng sáp đến gần cắn một miếng, vụn thức ăn rơi xuống cần cổ trắng mịn, Ca Dạ rụt lui, suýt nữa làm rớt đồ trong tay.
“Đừng làm bậy.” Nàng xấu hổ khẽ mắng, hắn né tránh khuỷu tay, nắm lấy bờ vai gầy yếu.
“Ca Dạ.”
“Ừ.”
“Vì sao không muốn trở về với ta?”
“Vì không cần thiết.” Người trong lòng cứng đờ, nàng đặt điểm tâm xuống, giọng cứng ngắc.
“Là xem thường, hay là không muốn?”
“Tùy ngươi nghĩ sao thì nghĩ.”
“Nàng sợ phiền à?” Yên tĩnh một hồi, hắn ôm chặt người đang muốn vùng vẫy.
“Còn ngươi thì không hả?” Nàng tức giận hỏi vặn lại.
“Ta không sợ.”
Câu trả lời trầm ổn đầy kiên định như một lời cam kết, nhưng nàng lại xoay đầu đi làm như không nghe thấy.
“Nàng không tin à?”
“Bây giờ nói như thế vì chẳng qua phiền phức chưa có, ai biết được đến lúc đó sẽ ra sao.” Nàng cười lạnh, “Chớ nói lời quá chu toàn.”
“Lúc nào nàng cũng thế cả.” Hắn khe khẽ thở dài, thất vọng mệt mỏi.
“Ta nghĩ thế nào thì có gì liên quan đến ngươi.”
“Nàng không hiểu thật ư?” Hắn nhìn mắt nàng, đen trắng rõ ràng, như u mê tuyết xuân, cũng vô tình như đầm đen.
“Khuyên ngươi tiết kiệm chút khí sức đi, đừng quá lãng phí cảm xúc trên người ta.” Nàng cụp mắt, lần đầu tiên điểm phá mê cục.
“Vì sao?”
“Vì không đáng.”
Chỉ ba chữ hời hợt đã khơi dậy cơn giận trong hắn, “Nàng nói rõ hơn đi!”
“Ngươi là ai, còn ta là ai, phải hiểu rõ chứ.” Giọng nói không hề có chút tình cảm chút, lạnh lùng đến độ khiến người khác phát rét, “Rời khỏi Thiên Sơn tức là phải phân biệt rõ ràng, vốn cũng không hợp ở chung với nhau.”
“Nàng nghĩ vậy thật ư?” Âm thanh trầm thấp dồn nén tức giận.
Nàng cựa khỏi trói buộc của hắn, đứng lên, “Ngươi là người tốt, đáng tiếc ta không phải là loại nữ nhân thích hợp với ngươi, thân mật trước mắt là do nhiều năm chung đụng nên mới nhất thời mê muội, hoặc là…” Phớt lờ đi sức mạnh trên cổ tay càng lúc càng nặng, nàng nhẹ trào phúng, “Bị ta quản nhiều năm, nên muốn chinh phục để lấy lại thống khoái.”
“Bất kể xuất phát từ ý đồ nào, thì tiếp tục dây dưa đều không tốt cho cả hai, điểm này trong lòng ngươi phải biết.”
Cơn giận trong ngực càng lúc càng bành trướng, mắt thấy lời nói ra càng tuyệt tình, hắn túm mạnh nàng nặng nề hôn lên, phong bế mọi lời noi kích động phẫn nộ.
Vì sao không chịu buông?
Biết rõ có hằng hà rắc rối, rồi trong tương lai có muôn vàn lo lắng, nhưng vẫn không muốn buông tay.
Vắt óc tìm kế kéo lại người muốn rời đi, tình nguyện đeo lời trách cứ của bậc cha huynh, trói buộc mệt mỏi của cái danh gia thế, nhất quyết giữ lại kiều nhan trong lòng.
Ấy vậy mà nàng chỉ biết lùi bước.
Lần nào cũng đẩy hắn ra, dùng lời nói lạnh băng từ chối sự tiếp cận của hắn, một mực đẩy hắn về cuộc sống bảy năm trước. Tất cả mọi người đều phản đối, chỉ có mình hắn cố chấp, như tùy hứng vô nghĩa.
Hắn thật sự không nhịn được mà sinh hận.
Có thể bị cơn giận làm giật mìn, nàng không né tránh, mặc cho hắn ôm chặt.
Bóng sao di chuyển về phía Tây, hắn khẽ khàng đặt nàng ngồi lên đệm ngọc, rồi mình cũng nằm xuống, hai tay vẫn ôm vòng eo nhỏ nhắn không buông, không một ai nói lời nào.
Một vòng trăng tàn in trên rèm mảnh, mờ ảo mông lung một màu vàng nhạt như giọt lệ.
Cho đến khi sắc trời hửng sáng thì hắn mới buông tay, nhìn đôi mắt khép lại một lúc lâu rồi mới rời đi.
Nàng lẳng lặng mở mắt ra.
Trở mình, đầu ngón tay trắng mịn lần tìm hơi ấm còn vương trên đệm.
Không tiếng động cắn môi.