món nào cũng đầy đủ, có giá trị liên thành.
(*Hình ảnh.)
Giáo vương ban thưởng những thứ này là có ý gì.
Hắn ngạc nhiên khó hiểu, Ca Dạ im lặng không nói, mặt mày tái nhợt, trong đôi mắt đen mơ hồ ánh lên nét tàn nhẫn đơn độc.
"Có phải bên ti lễ tính sai rồi không." Theo lệ thì chỉ ban tặng kim châu đồ cổ quý hiếm chứ không có vật phẩm như thế, ý tứ ẩn chứa trong đó... hắn không muốn nghĩ sâu.
Ca Dạ khẽ động, đổi thành ngồi xếp bằng, ngón tay kẹp lấy sợi dây chuyền óng ánh, phản chiếu sắc xanh lên gương mặt.
"Trong dạ yến tám năm trước, giáo vương đã ban cẩm y ngọc xuyến cho Phi Khâm, ba ngày sau triệu nàng ta vào điện hầu ạ."
"Trong dạ yến sáu năm trước, giáo vương ban hoa phục châu ngọc cho Tử Túc, ngay đêm đó ở lại giao hoan trong điện."
"Hôm nay đến lượt ta, rộng lượng thật đấy, ưu đãi còn nhiều hơn các nàng nhiều." Con ngươi đen lánh phản chiếu ánh xanh tối tăm lạnh lùng, dường như không phải đang nói mình, "Cũng khó trách, ngày trước chỉ là Thất Sát nho nhỏ, nay là một trong Tứ Sử, chẳng trách có khác biệt lớn đến thế."
Lời nói vào tai như đâm trúng hàn băng, hắn lùi một bước, chân đạp trúng bình ngọc bể lăn lộc cộc.
Nàng như không nghe thấy, lẩm bẩm nói nhỏ, đến mức chẳng nghe rõ.
"Ta cứ tưởng có thể tránh được, nhưng vẫn không, chỉ suýt nữa..." Bỗng nàng ngẩng đầu, ánh mắt như thiêu đốt, "Tại sao ngươi lại ngăn Xích Truật hả, cũng vì chính gương mặt này mà ra, phá hủy nó thì tốt biết bao, như thế sẽ không có rắc rối ngày hôm nay!"
Oán hận không kìm nén bộc lộ thấy rõ, hiếm khi nàng thể hiện cảm xúc thật của mình. Dù lưỡi dao sắc bén có lướt qua gò má vẫn chẳng mảy may sợ hãi, nhưng vì sắc lệnh của giáo vương mà không nén được lửa giận, mát khống chế hoàn toàn. Hắn bình tĩnh nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch lạn lùng như sương mà không cách nào hít thở nổi.
"Sao cô có thể nhịn được Thiên Minh mà lại không nhịn nổi giáo vương hả?!"
"Thiên Minh, trước khi ta được như mong muốn, hắn vẫn không đạt được gì cả." Ca Dạ hận đến cắn răng, tựa như nguyền rủa, "Cái gì cũng... Ngay cả một ngón tay của ta hắn cũng không động đến."
Con ngươi đen láy trào lên nỗi tuyệt vọng khôn cùng, như bị ép đến chết.
Hắn rất muốn nói, nếu thật sự muốn được gì, thì lấy từ chỗ giáo vương còn hiệu quả hơn là từ Thiên Minh. Giáo vương mới là người có quyền hạn tối cao.
Mà hắn cũng rất muốn nói, nếu không phải trong một năm qua nàng có hành động khác lạ, thì chưa chắc giáo vương đã nảy sinh ý nghĩ ấy.
Hắn còn muốn nói rằng, đã căm ghét như vậy thì cần gì phải bán mạng thay ác ma, nàng có vô số cơ hội chạy trốn đi xa, nhưng lại tự vùi lấp trong tuyệt cảnh.
Nhưng đến cuối hắn vẫn chẳng nói gì, gập gối trái quỳ xuống cạnh nàng.
"Cô định làm gì."