Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Lượt đọc: 4024 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »
Chương 158.

❊ ❊ ❊

Rốt cục... Sinh.

Nghe được tiếng trẻ con khóc vang dội trong phòng, Lục Lưu không thể đợi được nữa nhấc chân đi vào.

Vào phòng liền đi thẳng đến bên giường.

Đến gần Giang Diệu,cả người giống như vừa dội qua nước, mái tóc ướt đẫm, mồ hôi chảy ròng ròng khắp người, Bảo Cân đang lau mặt cho nàng.

Chỉ là...

Lục Lưu thấy đôi mắt của thê tử nhắm chặt, lúc này liền mở to mắt, chợt cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt, nói với bà đỡ và Hứa ma ma: "Vương phi làm sao!"

Hứa ma ma đang mải vui mừng vì mẹ con bình an,nghe tiếng Tuyên vương lớn như vậy,chỉ lo làm hài tử sợ,đang muốn trách cứ,nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ đậm của hắn,cũng biết là hắn rất lo lắng,vội nói:"Kéo dài hơn ba canh giờ,Vương phi tất nhiên là rất mệt.Vương gia yên tâm,tuy lần đâu Vương phi sinh,nhưng sinh sản cũng là thuận lợi..."

không kịp đợi bà nói xong, đã thấy Vương gia thay vị trí của Bảo Cân, cầm khăn cẩn thận từng chút mộtgiúp Vương phi lau mặt lau tay.

Hứa ma ma cười khanh khách, tình cảnh như vậy bà nhìn đã quen. Năm đó Quốc công phu nhân sinh sản, Quốc công gia cũng làm như thế. Nhớ đến hồi đó, Quốc công gia cũng không quan tâm tới ba đứa con trai đặt ngay ngắn trên giường nhỏ, mà đi tới mép giường thê tử nằm,bây giờ xem ra Tuyên Vương còn hơn cả Quốc công gia.

Nghĩ đến Vương gia và Vương phi cũng sẽ ân ái giống như Quốc công gia cùng Quốc công phu nhân,việc như vậy không thể nghi ngờ.

Giang Diệu thật sự rất mệt, nhưng nghe thấy tiếng khóc của hài tử, vẫn cố gắng mở mắt ra. Vừa thấy Lục Lưu giúp nàng lau mặt, liền mỉm cười nói: "Chàng xem, có phải là rất thuận lợi..." Nàng chắc chắn hắn lo lắng đến hỏng rồi.

Lục Lưu để khăn sang một bên, vuốt ve khuôn mặt nhỏ của thê tử, mới ôm nửa người nàng vào trong lồng ngực, nói: "Ừm." Sau đó ôn nhu nói một câu, "Diệu Diệu, nàng vất vả rồi."

Giang Diệu tựa ở trong ngực của hắn, cảm thấy thoải mái lại chân thật, trong lòng vẫn nhớ tới hài tử đang khóc kia, nói: "Là nam hài hay nữ oa?"

Cái này...

Động tác của Lục Lưu dừng một chút, không đáp lời.

Giang Diệu lập tức hiểu ý, tức giận nói: "Ta vất vả sinh ra nó, chàng cũng không thèm nhìn một chút." Tiểu tử tới sẽ khiến người mệt nhọc, nhưng đó là hài tử của nàng, nàng tất nhiên hi vọng Lục Lưu sẽthương yêu hài tử này giống nàng —— không ngờ người làm cha như hắn, không có một chút nào để tâm.

Lúc này Lục Lưu nhận sai, nói: "Ta liền ôm nó tới đây."

Vậy còn tạm được.

Giang Diệu để hắn nhanh đi.

Lục Lưu cẩn thận từng chút một đặt thê tử xuống,liền đi ôm hài tử kia tiếng khóc đang dần ngừng lại. hiện nay hài tử đã được tắm qua, được bọc lại bằng tã lót màu xanh ngọc, Hứa ma ma đang ôm. Hứa ma ma vừa nãy đã nói qua,nhưng Vương gia không nghe lọt một chữ,lúc này rốt cục cười nói : "Chúc mừng Vương gia,là một nam hài."

Nam hài.

Lục Lưu cúi đầu, nhìn một nắm nho nhỏ nằm trong tã lót. Tuy rằng chưa đủ tháng, nhưng đứa nhỏ này cũng không bé hơn nhiều so với tiểu hài tử đủ tháng, chỉ thấy đỏ rực một nắm, đôi mắt còn chưa mở, tóc máu dính sát vào đầu, bộ dạng kia, không có chút nào bộ dạng đẹp như cha mẹ hắn.

một nắm nho nhỏ này, là nhi tử của Lục Lưu hắn?

Lục Lưu ngẩn người, mới đưa tay nói: "Đưa bản vương đi."

Hứa ma ma cẩn thận từng chút một đưa hài tử tới, nói: "Vương gia cẩn thận một chút, tiểu Thế tử còn nhỏ, tay này của ngài đặt ở đây... không đúng không đúng, là bên này..."

Giang Diệu nằm ở trên giường nhỏ, hiếm khi nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của Lục Lưu, trong lòng có chút cảm giác thành công. Tuy rằng chưa toại nguyện, một lần sinh hai, nhưng có thể sinh cho Lục Lưu một nhi tử mập mạp, cũng đủ rồi. Sau này bọn họ còn có thể sinh thêm rất nhiều.

Lục Lưu ôm hài tử tới bên cạnh thê tử, chậm rãi đặt xuống, động tác nhẹ nhàng khác thường. Tiểu tử rất ngoan ngoãn, lúc này đang say ngủ.

Giang Diệu nhìn vài lần, khóe miệng không nhịn được nhếch lên,trên mặt tràn đầy vẻ vui sướng của mẫu thân.. Đời trước nàng chưa từng sinh hài tử,nhưng nàng đã nhìn thấy bộ dáng của tiểu chất nhi lúc sinh ra đời,nên cũng không ghét bỏ bộ dáng nhi tử của nàng lúc này. Tuy rằng cảm thấy rất xấu, giống như một tiểu lão đầu, nhưng qua mấy ngày, thì sẽ trở nên béo trắng.

Giang Diệu đến gần hôn một cái, cảm thấy mình quá lợi hại, nhất thời cũng quên mệt mỏi, đôi mắt long lanh nói: "Tống biểu ca, ta rất lợi hại,đúng không?"

Tuy nàng không thể giống như mẫu thân,một lần sinh ba con trai cho Lục Lưu sinh. Nhưng nàng còn ít tuổi, có thể từ từ sinh ra từng đứa a.

Lúc này tâm trạng căng thẳng của Lục Lưu cũng vừa hết, nay nhìn thê nhi (vợ con) trong lòng, nghe lời trẻ con của thê tử, cũng thuận theo gật đầu: "Hừm, rất lợi hại." nói xong liền ôm người chặt hơn mộtchút.

Hài tử rất khỏe mạnh, Giang Diệu mệt mỏi lâu như vậy, sau khi xem xong, liền nhắm mắt nghỉ ngơi. Giang Diệu ngủ rất nhanh, lập tức đã ngủ sâu, chỉ còn lại Lục Lưu lẳng lặng ngồi ở một bên giường, nhìn một lớn một nhỏ ngủ say sưa.

Lục Lưu mỉm cười, cúi người hôn lên mặt thê tử một cái, sau đó do dự một chút... Ở trên mặt tiểu tử xấu xí vừa ra đời,cũng cố hết sức hôn một cái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »