Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối

Lượt đọc: 3964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »
Chương 100.

❊ ❊ ❊

Giang Diệu thuộc loại người thích mềm không thích cứng, Vệ Bảo Linh ngang ngược muốn cướp táo dại của nàng, nàng tình nguyện ném tất, hái lại một lần nữa chứ nhất định không để nàng ta hưởng lợi. nóinàng tàn nhẫn cũng được, dù sao trong mắt Giang Diệu, cho dù nàng chân thành mang thức ăn đến tặng, với tính tình đó của Vệ Bảo Linh, chẳng những sẽ không cảm kích, còn ngược lại chê dở chê khôngngon.

Khi mà nàng quyết định chuyện gì, cho dù là chín con trâu cũng kéo không được, lúc này cùng Vệ Bảo Linh dây dưa, làm thế nào cũng không buông nhau ra, sau đó nhìn thấy người vừa xuất hiện, lập tức vừa mừng vừa sợ. Nàng còn chưa kịp lên tiếng, đã bị nam nhân hung hăng ôm vào trong ngực. Quá mức dùng sức, chóp mũi của Giang Diệu va mạnh vào ngực nam nhân đau đớn.

Giang Diệu lúc này mới dỡ xuống bộ áo giáp quật cường, mếu máo nhìn Lục Lưu, đôi mắt to ướt đẫm, ấm ức nói: “Nàng ta giật táo mà ta hái được.”

Ngày thường Giang Diệu kim tôn ngọc quý, từ nhỏ đến lớn, đều ngăn nắp chỉnh chu mới xuất hiện trước mặt người khác. Lúc này búi tóc chải song bình kế của tiểu cô nương sơ đã sớm rối tung, trâm hoa trênđầu cũng chẳng biết đã rơi đâu, búi tóc bên trái đã rơi xuống, có vài sợi tóc đã sớm tuột ra khỏi búi. Khuôn mặt nhỏ trắng noanz của ngày thường, đã lấm lem, dù mới rửa mặt trước đó, nhưng do trèo cây hái trái, đánh nhau. Hơn nữa bên má trái còn có một vết thương chói mắt, làm tôn lên đôi mắt ngấn lệ, làm ai nhìn cũng đau lòng không thôi.

IMG

Nhưng đã xảy ra chuyện như thế này, dù có trách Vệ Bảo Linh không hiểu chuyện cũng vô dụng, chỉ có thể nghĩ biện pháp tìm được bốn người bọn họ.

Trước mắt tìm được rồi, trưởng công chúa vội bước qua đem Vệ Bảo Linh run rẩy co thành một đống đỡ lên.

Có lẽ là cảm thấy bản thân tìm được cứu tinh, Vệ Bảo Linh mới quay âng ôm chặt cánh tay của trưởng công chúa, khóc nức nở, nói: “Biểu tỷ, hắn…… hắn đá muội.”

Câu “hắn” đang ám chỉ ai, trưởng công chúa đương nhiên hiểu. Nhưng nghĩ đến lúc trước khi đường huynh biết Giang Diệu cũng cùng ngã xuống triền núi, sốt ruột đến đỏ cả mắt, hoàn toàn không nghe lời khuyên của bất kì ai, bộ dáng đó thật sự là dọa người.

Đến thời điểm mấu chốt như thế này, nếu Vệ Bảo Linh còn dám động dù chỉ một cái ngón tay của Giang Diệu, đường huynh của nàng không đem nàng ấy đá tàn phế xem như đã nhân từ lắm rồi. Nàng ta lại còn ngu xuẩn nhào đầu vào chỗ chết! Ác danh tàn nhẫn độc ác mà đường huynh nàng đang mang cũng không chỉ là lời đồn.

Nhưng dù sao cũng là biểu tỷ muội, trưởng công chúa thấy Vệ Bảo Linh như vậy, cũng là đau lòng.

Nàng chỉ có thể tận lực trấn an: “Đừng nói nữa, chúng ta đi về trước.”

IMG

Giang Diệu lại liếc mắt nhìn Vệ Bảo Linh vẻ mặt cô đơn bên cạnh gốc cổ thụ, trong lòng có chút thoải mái, sau đó cũng không muốn tiếp tục nhìn nàng ta thêm một chút nào nữa.

Tìm được người, đương nhiên phải hạ sơn rồi. Lục Lưu thoáng khom lưng, đem Giang Diệu cõng lên lưng, lại lo lắng đường núi gập ghềnh, tiểu cô nương quá yếu sẽ không chống đỡ nổi rơi xuống, liền dùng dây lưng cột người sát vào mình, đem hai người buộc chặt vào nhau. Xác định đã cột chặt, Lục Lưu mới nhẹ nhàng đứng dậy, nhắc nhở nói: “Ôm chặt.”

Vâng.

Giang Diệu cực kì dịu ngoan tựa vào trên lưng hắn, đôi tay vòng quanh cổ hắn. Tuy rằng mưa đã tạnh, nhưng đường núi vẫn gập ghềnh lầy lội. Nhưng nam nhân với bước chân ổn định vững chắc, từng bước một bước đi, làm nàng cảm thấy vô cùng kiên định. Bờ vai của nam nhân rộng lớn và ấm áp, làm cho trong lòng Giang Diệu sinh ra ấm áp không thôi. Hèn chi trong các vở hí khúc, trong tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân trăm nghe không bằng tự thể nghiệm, nếu bản thân không tự mình thể nghiệm chính xác thì làm sao có thể hiểu cảm giác được người nam nhân bên ngoài bảo vệ là chuyện kì diệu như thế nào

Loại cảm giác này, sợ là bất kì tiểu cô nương vừa mới trưởng thành nào cũng không có cách ngăn cản.

Giang Diệu cũng không ngoại lệ.

đi được một nửa đoạn đường, Giang Diệu mới hỏi một câu mà đa số các tiểu cô nương cũng đều sẽ hỏi: “Lục Lưu, ta nặng không?”

Lục Lưu cũng không ngừng chân, trả lời: “không nặng.”

IMG

nàng biết các ca ca chắc chắn rất lo lắng cho nàng, muốn mở mắt nói với bọn họ rằng nàng không sao, nhưng mí mắt thật sự nặng quá, mới mấp máy thôi đã khép lại lần nữa.

Lúc đến gần, Bảo Cân, Bảo Lục đang ở ven đường đỏ mắt lo lắng, thấy được thân ảnh của ba huynh đệ, vội vàng gọi to: “Đại công tử, nhị công tử, Tam công tử……” Sau đó nhìn thấy trên lưng Lục Lưu còn cõng một người đi lên, liền biết là ai, lập tức chạy tới khóc òa lên, “Tiểu thư, cuối cùng tiểu thư cũng đãtrở lại.”

Kiều Nguyên Bảo cùng Thụy Vương cũng chạy tới. Hốc mắt của Kiều Nguyên Bảo có chút phiếm hồng, hiển nhiên là đã khóc, về phía Thụy Vương nhìn thấy Lục Lưu tìm được Giang Diệu tất nhiên mừng rỡ không thôi, nhưng thấy chỉ có một mình Giang Diệu, mới sốt ruột dò hỏi: “Hoàng huynh đâu? Sao Hoàng huynh còn chưa lên?”

Sau khi nghe được phía sau lại có động tĩnh, thấy là Cảnh Huệ Đế cùng Hoàng Hậu đã trèo lên, Thụy Vương mới vội vàng chạy đến xem tình trạng hiện giờ của Cảnh Huệ Đế

IMG

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13 Chương 14. Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55-1. Chương 55-2. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185-1 Chương 185-2
Tiến »