Hải lão gia dù đã dùng hết ý chí mạnh nhất để chống lại loại sức mạnh kia, nhưng vẫn vô ích. Hơn nữa, ông phát hiện sức mạnh đó càng trở nên lợi hại hơn, ý thức của ông rất nhanh đã bị kéo vào trong mộng cảnh.
Ông rất muốn giữ cho mình tỉnh táo trong mơ, nhưng không có tác dụng, khi đã bước vào rồi, ông hoàn toàn quên mất đây chỉ là một giấc mơ.
Tiểu tư bên cạnh luân phiên canh giữ Hải lão gia, theo như đã hẹn, vào lúc nửa đêm liền gọi Hải lão gia dậy. Thế nhưng cậu ta lại phát hiện cơ thể lão gia cứng đờ... Cậu ta sợ tới mức kêu lên thành tiếng.
Tiếng kêu kinh động đến quản gia, quản gia thấy vậy liền vội vàng gọi đại phu đến, sau đó phái người đi mời hai vị đại sư kia...
Lần này đương nhiên họ không thể mời được Tố Tân. Tố Tân sẽ không vì lời nói vội vàng của tiểu tư: "Lão gia cơ thể cứng đờ sắp chết rồi, mau đi cứu mạng" mà chạy đến ngay lập tức.
Cô không phải là kiểu người thấy ai cũng thương xót, ai cũng muốn cứu giúp. Lần này vì muốn đối phương thực sự "nghe lời", vậy thì phải làm cho tới nơi tới chốn.
Đợi tiểu tư rời đi, Chân Nhất có chút ngồi không yên, nhìn chằm chằm vào Tố Tân: "Tố Tố đại sư, ch-chúng ta thực sự không đi sao? Ngộ nhỡ ông ta thật sự..."
Tố Tân thản nhiên nói: "Thật sự thì sao? Chết rồi à? Cho dù chết thì đã làm sao, đâu phải do tôi làm chết."
"..."
"Chẳng lẽ tôi có chút cá tính và cách hành sự riêng cũng không được sao? Người ta chết rồi lại đổ lên đầu tôi? Lúc trước không phải là chưa từng cho họ cơ hội, là họ không biết trân trọng. Thật sự tưởng mình có tiền thì tất cả mọi người đều phải làm cháu của lão tử sao? Tôi hiện tại có tư bản để cứng rắn, tại sao không thể phô bày tư bản của mình ra một chút?"
Chẳng lẽ một đại sư chính phái thì nên trở thành "công bộc" của người khác? Nên đi đón ý hùa theo...
Lời Tố Tân còn chưa nói hết, trong thức hải đã truyền đến tiếng "hừ--" của mấy tiểu nhóc. Chậc chậc, trước đó ai còn nói là phải cố gắng giữ quan hệ tốt với quan phủ, cố gắng không kết oán với đồng đạo cơ mà? Đúng là kẻ "nhìn người mà đối đãi" (xem mặt đặt tên)...
Tố Tân bị mấy tiểu nhóc châm chọc, nhưng chẳng hề tức giận, cô có gì mà phải giận chứ. Bản thân cô vốn dĩ là như vậy, vốn dĩ là nhìn người mà đối đãi, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Tố Tân vừa đáp lại mấy tiểu nhóc trong thức hải, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt: "Hơn nữa, Hải lão gia chết, Hải gia cũng đâu phải tất cả mọi người đều chết sạch. Tóm lại anh yên tâm, chuyện của con gái anh tôi sẽ cố gắng, nhưng lần này nhất định phải kiếm một món hời lớn."
Chân Nhất bị Tố Tân nói cho ngẩn cả người, một đạo sĩ có thể nói chuyện "kiếm tiền" một cách đường hoàng như vậy, đây là lần đầu tiên ông gặp.
Thực ra không phải các đạo sĩ khác không muốn kiếm tiền, mà là họ đều rất hàm súc. Trước tiên là gắng sức giở vài thủ đoạn, khiến chủ nhà cảm thấy bạn rất lợi hại, sau đó mới xem tâm trạng chủ nhà cho bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu thù lao. Đương nhiên, nếu cảm thấy quá ít, có thể nói thêm vài câu khách sáo, chủ nhà biết điều sẽ thêm một chút...
Nhưng không ai đứng trước mặt người khác mà nói thẳng, lần này chính là muốn kiếm một món hời lớn như vậy.
Tố Tân cảm thấy mọi người đều là người cùng "đạo", Chân Nhất này cũng là kẻ biết kiếm tiền, nếu không sao có thể dùng vật phẩm vàng bạc thông thường để đổi lấy hai viên linh thạch? Bản thân cô vốn dĩ đã có ý định "chặt đẹp" Hải gia một vố, hà tất phải che che giấu giấu.
Tố Tân vừa đuổi một tiểu tư của Hải gia đi... thì chờ được hai du hồn.
Hai du hồn còn chưa tới ngoài cửa sổ, Tố Tân đã liếc mắt về phía cửa sổ, nói: "Hai vị vì chuyện gì mà đến? Chi bằng vào trong rồi nói..."
Chân Nhất đang ngồi bên giường canh chừng con gái, nghe thấy câu nói đột ngột của Tố Tân, lập tức cảm thấy dựng cả tóc gáy. Không còn cách nào khác, tu vi của ông thấp, khả năng cảm ứng với những thứ đó cũng rất yếu, nên vừa rồi hoàn toàn không nhận ra xung quanh có thứ gì âm tà.
Chân Nhất đứng phắt dậy: "Ai? Là ai?"
Tố Tân nhìn hai con quỷ ngoài cửa sổ, nói: "Chắc là việc làm ăn của chúng ta đến rồi."
"Việc làm ăn? Việc làm ăn gì?"
Tố Tân thấy hai người có chút sợ sệt, ngoài việc hơi sợ Chân Nhất ra, thì cũng rất sợ Thiên Cơ chi lực đang bao bọc lấy Diệu Quân trên giường.
Tố Tân nói: "Có chuyện gì thì vào trong rồi nói. Có tôi ở đây, không ai có thể làm hại các người. Đương nhiên, các người cũng đừng hòng gây ảnh hưởng đến những người khác ở đây. Nếu không có chuyện gì, các người cứ tự nhiên rời đi, tôi tuyệt đối sẽ không làm khó."
Tuyền Anh và Ngô ma ma lúc này mới phiêu vào trong, rơi xuống góc phòng, hướng về phía Tố Tân hành lễ.
Tố Tân nhìn dáng vẻ hai con quỷ, cộng thêm việc họ đến tìm mình vào thời điểm trùng hợp thế này, khiến cô không thể không liên tưởng đến người thiếp và Ngô ma ma bị đốt chết oan ở Hải gia.
Tố Tân hỏi: "Chắc hẳn các người là Tam di nương Tuyền Anh và thiếp thân ma ma Ngô ma ma phải không? Các người đến đây làm gì? Chẳng lẽ là tìm hắn báo thù?"
Tuyền Anh và Ngô ma ma nhìn nhau, không ngờ mình còn chưa nói gì, đối phương đã đoán ra thân phận. Đương nhiên, quan trọng nhất là đối phương có thể nhìn thấy họ.
Tuyền Anh vội vàng lắc đầu: "Lần đó... coi như là hiểu lầm đi, nhưng đây chính là định số nhân quả, tôi sẽ không tìm họ báo thù. Lần này tôi đến là có một việc muốn cầu xin cô giúp đỡ."
Tố Tân trước đây cũng từng nhận ủy thác của quỷ hồn, chỉ cần vụ án có điểm khai thác, vẫn có thể tăng thêm rất nhiều công đức.
"Ồ?" Cô hơi nâng cao giọng: "Nói nghe xem nào."
Tuyền Anh nói: "Tôi muốn xin cô cứu con trai tôi, nó, nó hiện đang bị ác quỷ quấn thân, tôi sợ nó..."
Tố Tân nói: "Con trai của bà, chính là Hải nhị công tử Hải Diệu Huy đó sao? Nhưng mà..."
Tố Tân hơi nhíu mày, cô vẫn còn nhớ những gì Chân Nhất kể về chuyện ở Hải gia. Nếu cô nhớ không lầm, dường như chính là con trai của Tam di nương đã sai người chuyển củi, tưới dầu hỏa, thiêu sống mẹ ruột của mình ở bên trong. Bây giờ Tam di nương này biến thành quỷ, vậy mà lại đến cầu xin cô đi cứu con trai mình?
Chuyện này... Tố Tân mất một lúc mới sắp xếp lại được dòng suy nghĩ, cô hơi nhíu mày: "Nhưng, bà cũng biết trên đời này tự có báo ứng luân hồi, mọi thứ đều là có nhân mới có quả, bà làm như vậy, e rằng sẽ..." hồn phi phách tán, hoặc là vào địa ngục A Tỳ.
Tố Tân vốn định khuyên vài câu, nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra. Thôi vậy, trên đời này mỗi ngày đều xảy ra hàng ngàn hàng vạn sự kiện, mỗi người đều có suy nghĩ và quyết định của riêng mình, vậy thì họ cũng phải trả giá cho những quyết định mình làm ra.
Đã đối phương tìm đến mình, vậy mình chỉ cần hành sự theo nguyên tắc của bản thân là được.
Tố Tân rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nói: "Tôi có một quy tắc khi nhận vụ án, đó là tôi cần các người kể lại toàn bộ quá trình sự việc một cách đầy đủ, không giấu giếm bất cứ điều gì. Sau khi tôi khảo sát thực địa, mới quyết định có nhận vụ án này hay không, cũng như thù lao tương ứng. Nếu các người đồng ý với yêu cầu hiện tại của tôi, vậy thì cuộc trò chuyện tiếp tục, nếu không đồng ý, các người có thể đi ngay bây giờ."
Đi?