Không ngờ hai mẹ con nàng dâu này lại có một đoạn quá khứ chua xót đến thế. Tố Tân không biết phải an ủi thế nào, đôi khi càng an ủi chỉ càng khiến đối phương thêm đau lòng. Thế là nàng đành cúi đầu đào khoai lang.
Tốc độ của nàng rất nhanh, còn Tú Nương vì lòng đang nóng như lửa đốt nên cũng không khách sáo nữa.
Thế là Tố Tân đào, nàng ở bên cạnh phủi sạch bùn đất trên củ khoai rồi bỏ vào gùi. Tố Tân đào xong, nàng cũng sắp xếp xong xuôi.
Tố Tân vác một chiếc gùi lớn, tính sơ cũng phải hơn hai trăm cân, Tú Nương vác một chiếc nhỏ hơn. Vừa vặn gom hết khoai lang trên mảnh đất này.
Trước kia nếu chỉ có một mình Tú Nương thì ít nhất phải làm hai ngày, đi lại ba chuyến mới vác hết khoai về được. Nay có Tố Tân giúp đỡ, chỉ trong một ngày đã xong xuôi.
Hai người tất tả vội vã về nhà thì trời đã chạng vạng tối.
Vừa về đến nơi đã nghe thấy cả ngôi làng đang náo loạn, tiếng người nói ồn ào hòa lẫn với tiếng khóc than vang vọng.
Tố Tân vừa nghe thấy đã cảm thấy không ổn, xem chừng là xảy ra chuyện thật rồi.
Nàng cũng chẳng màng ăn uống, lập tức chạy theo dân làng về phía bờ ao.
Đã có người chuẩn bị đuốc, còn có cả bừa tre, sào tre các loại, đang khua khoắng qua lại dưới ao.
Ở một bên khác, ba đứa trẻ đang được cha mẹ ôm chặt trong lòng, run rẩy bần bật, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Vào buổi chiều tà, mẹ chồng của Tú Nương, tức là bà Trân, là người đầu tiên chạy ra bờ ao, quả nhiên nhìn thấy một đám trẻ đang chơi đùa dưới nước.
Bà đứng bên bờ quát tháo một hồi, đám trẻ này thực sự quá nghịch ngợm, hoàn toàn không đếm xỉa đến bà, thậm chí còn bơi ra giữa ao.
Bà không còn cách nào khác, đành đi thông báo cho cha mẹ của từng đứa để họ đến dắt con về.
Hiện tại đang là mùa thu hoạch khoai lang, nông vụ bận rộn, trong nhà thường chỉ còn người già. Đến khi bà gọi người chạy tới nơi thì phát hiện trên bờ chỉ còn ba đứa trẻ, đứa này nắm tay đứa kia, níu kéo lấy nhau.
Đứa ở dưới cùng đã bị nước nhấn chìm hơn nửa thân mình, hai đứa còn lại vẫn đang dốc hết sức bình sinh để kéo lên.
Cứ như thể dưới nước có một lực lượng vô hình khổng lồ, khiến mấy đứa nhỏ cứ bị kéo tuột xuống dưới.
Khi người lớn chạy đến, mấy thanh niên trai tráng phải tốn rất nhiều sức mới đưa được ba đứa trẻ này lên bờ.
Theo lời kể của mấy người dân làng, đứa trẻ đã bị nước nhấn chìm hơn nửa thân mình lúc đó nặng như một khối sắt, lạnh ngắt toàn thân.
Mấy người lớn suýt chút nữa cũng bị nó kéo theo xuống nước.
Ba đứa trẻ được cứu lên, nhưng mặt mày xanh tím, đôi mắt vô hồn. Người lớn vừa vỗ về vừa đổ nước gừng, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại.
Trong đó đứa lớn nhất nói: "Dưới nước vẫn còn mấy đứa nữa..."
Ban đầu có một đứa không biết là bị chuột rút hay sao mà chìm xuống nước, thế là đứa khác lao xuống cứu, ngờ đâu cả hai đều không ngoi lên được, rồi những đứa còn lại cứ thế từng đứa một lao xuống kéo.
Chúng sợ tự mình về nhà sẽ bị người lớn mắng, cũng sợ bị đám trẻ khác chê là không nghĩa khí.
Ai ngờ không biết vì sao dưới nước lại truyền đến một lực kéo rất mạnh, lôi kéo chúng xuống từng đứa một.
Nếu không phải người lớn đến kịp lúc, e rằng ba đứa trẻ này cũng...
Những bậc cha mẹ mất con gào khóc thảm thiết bên bờ ao, kêu trời trách đất... Số dân làng còn lại thì cầm dụng cụ tìm kiếm dưới ao.
Có năm đứa trẻ bị rơi xuống, mấy người dùng sào tre khua khoắng như lược chải, cuộn hết bùn dưới đáy ao lên, ngoài việc vớt được mấy đám rong rêu thì chẳng thấy gì cả.
Mấy đứa trẻ đó cứ như thể biến mất hoàn toàn vậy.
"Không, đừng, đừng kéo cháu..."
Đúng lúc này, đứa trẻ vừa uống nước gừng xong đang chìm vào giấc ngủ mê mệt bỗng nhiên nói mớ và giãy giụa.
Người mẹ vừa vỗ về vừa nhẹ nhàng an ủi.
Tố Tân vô thức nhìn sang, phát hiện gương mặt của đứa trẻ lộ ra khỏi chăn có gì đó rất kỳ lạ.
Một lớp màu xám đen đang từ cổ lan dần lên mặt, dần dần bao phủ lấy toàn bộ cái đầu...
Tố Tân nheo mắt, không ổn rồi.
Nàng quay đầu nhìn sang hai đứa trẻ còn lại, lúc này chúng đang ngủ say, trên người đã bị một cái bóng màu xám đen bao phủ lấy một lớp.
Màu đen ngày càng đậm đặc, tương ứng với đó, sinh khí trên người bọn trẻ trở nên ngày càng mỏng manh, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến.
Trong tầm nhìn từ con mắt trái của Tố Tân, cơ thể người sống có một lớp dao động năng lượng nhàn nhạt, đó là nguyên khí, gọi là sinh nguyên. Độ mạnh yếu sinh nguyên của mỗi người là khác nhau.
"Ôi trời ơi, Cẩu Đản à, con làm sao thế này, đừng dọa mẹ mà, mau tỉnh lại đi con..."
Một người phụ nữ đột nhiên gào khóc lên.
Ngay sau đó, người nhà của hai đứa trẻ kia cũng bắt đầu gọi tên cúng cơm của con mình.
Lúc này, dù không dùng mắt trái để nhìn, cũng có thể thấy rõ mặt mũi bọn trẻ trắng bệch, mang theo một lớp tử khí, thân thể mềm nhũn, hoàn toàn không còn một chút sinh khí nào.
Trong lòng Tố Tân khẽ động, quả nhiên có tà mị tác quái.
Trước kia khi mắt trái của nàng còn là quỷ nhãn, cần phải rót năng lượng vào mới nhìn rõ được bản chất của nguyên khí. Bây giờ nàng không cần linh lực cũng có thể nhìn thấy những thứ này.
Từ trường sinh mệnh một khi tan biến thì cơ thể người sẽ chết. Đứng trước tính mạng con người, Tố Tân không hề do dự, bước đến trước mặt đứa trẻ bị nặng nhất, đưa tay chạm vào trán nó.
Xì, vừa chạm vào đã như chạm phải một khối băng nghìn năm, lạnh thấu xương.
Đúng lúc này, thứ màu đen trên người đứa trẻ thế mà lại men theo ngón tay Tố Tân, bò lên cánh tay nàng.
Tức thì, nàng cảm thấy cả cánh tay tê dại vì lạnh.
Hoàn toàn là bản năng sinh tồn, tia linh lực trong đan điền vụt thoát ra, truyền vào tay nàng.
Chỉ xoẹt một cái, những thứ màu xám đen đó như thủy triều rút lui khỏi tay Tố Tân.
Tia linh lực này của mình lại bá đạo đến thế sao?!
Tố Tân mừng thầm, thừa thắng xông lên, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên trán đứa trẻ.
Thứ màu đen nhanh chóng rút lui, sắc mặt đứa trẻ dần trở lại bình thường, hơi thở cũng dần ổn định, bắt đầu ngừng nói mớ.
Tố Tân vô cùng mừng rỡ, bèn đuổi sạch thứ màu đen trên người hai đứa trẻ còn lại.
Mọi người hoàn hồn lại, thấy nàng chỉ chạm vào là bọn trẻ đã trở nên "bình thường", đều tưởng nàng là người có năng lực đặc biệt đến làng.
Thứ lớn nhất mà Tố Tân có thể dựa vào bây giờ có lẽ chỉ là tia linh lực này. Hơn nữa thứ này quỷ dị vô cùng, nàng cũng không nhìn ra lai lịch của nó, sợ nói quá lời sẽ tự làm mình xấu hổ, nên chỉ nói mình là thuần dương chi thể, đáng tiếc lại là thân nữ nhi.
Nghĩ chắc là những thứ âm tà đó sợ khí liệt dương nên mới tạm thời bị đuổi đi.
Tuy nhiên, nhìn bọn trẻ vẫn chưa tỉnh lại, e rằng cần phải tìm "cao nhân" mới hóa giải được hoàn toàn.
Tố Tân chỉ thấy những thứ màu xám đen đó rút lui, nhưng lại không thấy chúng rời khỏi cơ thể bọn trẻ. Quan trọng là hiện tại nàng không có bùa chú, cũng không thể thu vật từ xa, lại càng không thể dùng thần thức nội thị...
Cho nên thực sự là lực bất tòng tâm. Chỉ có thể tạm thời ổn định tình hình, rồi từ từ nghĩ cách.
Dân làng thay phiên nhau mò mẫm dưới ao, từ chập tối mò đến tận rạng sáng ngày hôm sau vẫn không thu hoạch được gì.
Những người mẹ mất con đã khóc đến ngất đi.
Nhưng biết làm sao được đây?