Con Đường Giải Oan Của Nữ Pháp Y

Lượt đọc: 3693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 24
24: Trống Rỗng 24.

❊ ❊ ❊

Trong phòng giám sát, Yến Quy liếc nhìn Cố Dĩ Di bên cạnh.Trong hai người, người chết trước sẽ không hay biết gì nhưng người sống chắc chắn sẽ phải chịu đựng nỗi đau không thể tưởng tượng nổi.Đôi khi nàng thực sự vừa thấy may mắn vừa thấy buồn vì Cố Dĩ Di đã mất trí nhớ, may mắn là cô đã không nhớ đến Sở Ngôn, sẽ không phải chịu đựng nỗi đau khổ do cái chết của Sở Ngôn gây ra.

Nhưng nàng lại không thể khống chế nỗi buồn của bản thân, dù sao người nàng yêu nhất đã hoàn toàn quên mất những chuyện đã xảy ra giữa hai người họ, đổi thành ai cũng sống không tốt................Nhậm Du Nhiên lắng nghe những lời thổ lộ ngắt quãng xen lẫn tiếng khóc của Hàn Tiểu Phong, cho đến khi cô ta nghẹn ngào dừng lại và không nói tiếp nữa."Cho nên cô biết không? Đinh Niệm có thể đã không còn từ lâu rồi." Hàn Tiểu Phong lau nước mắt, sững sờ nói: "Tôi đã đoán được rồi." "Vậy cô có biết ai đã hại cô ấy không?"Hàn Tiểu Phong ngừng lại một chút, trong đầu cô ta vang lên một giọng nói quen thuộc: [Cảnh sát nhất định sẽ hỏi cô về cái chết của Đinh Niệm, sẽ hỏi cô có biết ai giết hại cô ấy không, cô nói dối về vấn đề này không tốt chút nào, cô phải nói thật, nhưng cô phải giả vờ do dự, không thể nhanh chóng nói ra như vậy].Vì vậy, Hàn Tiểu Phong do dự vài giây rồi mới lạnh lùng nói: "Tôi biết.

Ai tin hay không tin không quan trọng, quan trọng là kết quả của phiên tòa năm đó chính là như vậy.

Hơn nữa bọn họ đã có cùng mục tiêu giết người, khó bảo đảm không có giao tiếp với nhau."Yến Quy nắm chặt tay, quay đầu lại nói với Nhậm Du Nhiên: "Trước đây tôi đã bảo đội trưởng Cố giúp tôi làm một thử nghiệm, kết quả thử nghiệm chứng thực phán đoán của tôi, hung thủ siết cổ chết Thân Ngộ là người phụ nữ không cao hơn Cố Dĩ Di là bao nhiêu, người phụ nữ này cũng không thấp hơn Nghiêm Phi Vũ bao nhiêu.Vừa nói, nàng vừa lấy bức ảnh chụp cổ con búp bê ra, chỉ vào vết dây thừng để lại trên đó và nói: "Đây là dấu vết để lại sau khi tôi thử nghiệm với con búp bê, nó gần giống như dấu vết trên thi thể."Nhậm Du Nhiên giật mình hiểu ý của nàng: "Hàn Tiểu Phong rất cao, ít nhất là trên một mét bảy mươi, so với một mét bảy hai chiều cao của hai người không chênh nhau lắm.

Từ khi nào cô bắt đầu nghi ngờ cô ta?"Yến Quy cười nói: "Sau khi làm xong thử nghiệm."Thực tế, Cố Dĩ Di không phải người duy nhất giúp nàng làm thử nghiệm với con búp bê ngàu hôm đó, mà trước đó nàng đã nhờ một người đồng nghiệp nam có chiều cao khác nhau ở trong cục giúp đỡ.

Các dấu vết do người đàn ông để lại so với các dấu vết trên cổ nạn nhân có sự lệch hướng rõ ràng, và chỉ có dấu vết của một người đàn ông khoảng một mét bảy mươi hai để lại là tương ứng.Vết bầm do cú đá vào lưng người chết thực chất là do Hàn Tiểu Phong bóp cổ người chết bằng cách đè chân lên lưng người chết để tăng lực, vì không đủ khỏe nên cô ta đã dùng cách này để tăng lực.Nhậm Du Nhiên nhìn cô và hỏi: "Chứng cứ đâu?"Yến Quy: "Ở trên hung khí.

Trưởng phòng Trần của phòng thí nghiệm đã lấy từ trên sợi dây thừng ra một sợ mô da người rất nhỏ, có thể là do hung thủ để lại.

Kế hoạch ban đầu của Hàn Tiểu Phong là hạ độc, vì vậy không chuẩn bị đầy đủ, trênhung khí đã lưu lại chứng cứ rất nhỏ, chúng ta chỉ cần đối chiếu DNA của cô ta là được rồi.""Còn nữa...!bây giờ Hàn Tiểu Phong đã thú nhận chuyện hạ độc, chúng ta có thể khống chế cô ta.

Đội trưởng Nhậm, cô sắp xếp người đến nhà cô ta tìm xem đôi giày cô ta đi lúc gây án còn không.

Mặc dù tôi nghĩ, có thể cô ta đã vứt nó đi rồi, nếu không tìm thấy được, thì hãy kiểm tra số điện thoại di động của cô ta và tất cả các thông tin liên lạc khác xem có ai người quen cũ nào thường xuyên liên lạc với cô ta không."

Trong phòng giám sát, Yến Quy liếc nhìn Cố Dĩ Di bên cạnh.Trong hai người, người chết trước sẽ không hay biết gì nhưng người sống chắc chắn sẽ phải chịu đựng nỗi đau không thể tưởng tượng nổi.Đôi khi nàng thực sự vừa thấy may mắn vừa thấy buồn vì Cố Dĩ Di đã mất trí nhớ, may mắn là cô đã không nhớ đến Sở Ngôn, sẽ không phải chịu đựng nỗi đau khổ do cái chết của Sở Ngôn gây ra.

Nhưng nàng lại không thể khống chế nỗi buồn của bản thân, dù sao người nàng yêu nhất đã hoàn toàn quên mất những chuyện đã xảy ra giữa hai người họ, đổi thành ai cũng sống không tốt................Nhậm Du Nhiên lắng nghe những lời thổ lộ ngắt quãng xen lẫn tiếng khóc của Hàn Tiểu Phong, cho đến khi cô ta nghẹn ngào dừng lại và không nói tiếp nữa."Cho nên cô biết không? Đinh Niệm có thể đã không còn từ lâu rồi." Hàn Tiểu Phong lau nước mắt, sững sờ nói: "Tôi đã đoán được rồi." "Vậy cô có biết ai đã hại cô ấy không?"Hàn Tiểu Phong ngừng lại một chút, trong đầu cô ta vang lên một giọng nói quen thuộc: [Cảnh sát nhất định sẽ hỏi cô về cái chết của Đinh Niệm, sẽ hỏi cô có biết ai giết hại cô ấy không, cô nói dối về vấn đề này không tốt chút nào, cô phải nói thật, nhưng cô phải giả vờ do dự, không thể nhanh chóng nói ra như vậy].Vì vậy, Hàn Tiểu Phong do dự vài giây rồi mới lạnh lùng nói: "Tôi biết.

Ai tin hay không tin không quan trọng, quan trọng là kết quả của phiên tòa năm đó chính là như vậy.

Hơn nữa bọn họ đã có cùng mục tiêu giết người, khó bảo đảm không có giao tiếp với nhau."Yến Quy nắm chặt tay, quay đầu lại nói với Nhậm Du Nhiên: "Trước đây tôi đã bảo đội trưởng Cố giúp tôi làm một thử nghiệm, kết quả thử nghiệm chứng thực phán đoán của tôi, hung thủ siết cổ chết Thân Ngộ là người phụ nữ không cao hơn Cố Dĩ Di là bao nhiêu, người phụ nữ này cũng không thấp hơn Nghiêm Phi Vũ bao nhiêu.Vừa nói, nàng vừa lấy bức ảnh chụp cổ con búp bê ra, chỉ vào vết dây thừng để lại trên đó và nói: "Đây là dấu vết để lại sau khi tôi thử nghiệm với con búp bê, nó gần giống như dấu vết trên thi thể."Nhậm Du Nhiên giật mình hiểu ý của nàng: "Hàn Tiểu Phong rất cao, ít nhất là trên một mét bảy mươi, so với một mét bảy hai chiều cao của hai người không chênh nhau lắm.

Từ khi nào cô bắt đầu nghi ngờ cô ta?"Yến Quy cười nói: "Sau khi làm xong thử nghiệm."Thực tế, Cố Dĩ Di không phải người duy nhất giúp nàng làm thử nghiệm với con búp bê ngàu hôm đó, mà trước đó nàng đã nhờ một người đồng nghiệp nam có chiều cao khác nhau ở trong cục giúp đỡ.

Các dấu vết do người đàn ông để lại so với các dấu vết trên cổ nạn nhân có sự lệch hướng rõ ràng, và chỉ có dấu vết của một người đàn ông khoảng một mét bảy mươi hai để lại là tương ứng.Vết bầm do cú đá vào lưng người chết thực chất là do Hàn Tiểu Phong bóp cổ người chết bằng cách đè chân lên lưng người chết để tăng lực, vì không đủ khỏe nên cô ta đã dùng cách này để tăng lực.Nhậm Du Nhiên nhìn cô và hỏi: "Chứng cứ đâu?"Yến Quy: "Ở trên hung khí.

Trưởng phòng Trần của phòng thí nghiệm đã lấy từ trên sợi dây thừng ra một sợ mô da người rất nhỏ, có thể là do hung thủ để lại.

Kế hoạch ban đầu của Hàn Tiểu Phong là hạ độc, vì vậy không chuẩn bị đầy đủ, trênhung khí đã lưu lại chứng cứ rất nhỏ, chúng ta chỉ cần đối chiếu DNA của cô ta là được rồi.""Còn nữa...!bây giờ Hàn Tiểu Phong đã thú nhận chuyện hạ độc, chúng ta có thể khống chế cô ta.

Đội trưởng Nhậm, cô sắp xếp người đến nhà cô ta tìm xem đôi giày cô ta đi lúc gây án còn không.

Mặc dù tôi nghĩ, có thể cô ta đã vứt nó đi rồi, nếu không tìm thấy được, thì hãy kiểm tra số điện thoại di động của cô ta và tất cả các thông tin liên lạc khác xem có ai người quen cũ nào thường xuyên liên lạc với cô ta không."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »